Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 477: Mục 478

TRANG 239# 2

> Chương 477: Thành kim tiên

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên khốn khổ nhốt trong phòng hai tháng mới hấp thu hết thần lực tạo hóa trong người, hắn hoàn toàn làm gái giả, ở trong phòng lấy nước mắt rửa mặt, khổ không thể tả.

>

> Một ngày nào đó hai tháng sau, Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Trương Tiểu Phàm, Tiêu Viêm trong người Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng ở hư không linh đài. Bọn họ vây quanh thành vòng tròn, đạo vận như có như không chuyển động giữa bốn người, từng sợi tơ trắng ẩn hiện từ hư không linh đài chui vào người họ, khí thế bốn người liên tục tăng cao.

>

> Hư không linh đài bỗng rung lên, đỉnh đầu bốn người rực cháy đốm lửa. Hư không xuất hiện dị tượng, rồng ngâm hổ gầm, rùa rắn quấn nhau, tiếng ngâm xướng mơ hồ vang trong hư không linh đài. Bốn viên Kim Đan ngưng tụ trong hư không rồi rơi vào ngọn lửa, bốn viên Kim Đan nổi lên đạo văn kỳ dị, mỗi đạo văn khác nhau.

>

> Bốn người Phong Vân Vô Kỵ cùng mở mắt ra, ngửa đầu há mồm nuốt ngọn lửa và Kim Đan vào.

>

> Khuôn mặt lạnh lùng của Phong Vân Vô Kỵ hiếm khi lộ nụ cười: "Thành!"

>

> Trương Tiểu Phàm cười ngâm nga: “Rùa rắn quấn nhau có thể trồng sen vàng trong lửa.”

>

> Long Thiên Ngạo nói tiếp: “Nuốt một viên Kim Đan vào bụng, ai biết mạng của ta không theo trời.”

>

> Tiêu Viêm há mồm, đờ người ra một lúc rồi hỏi: “Ta nên nói câu gì tiếp theo?”

>

> Sau đó Tiêu Viêm đảo tròng mắt, hét lên: “Bản thể, dậy độ kiếp!”

>

> Trương Minh Hiên đang ôm chăn ngủ say sưa, bỗng trong đầu vang tiếng quát lớn của Tiêu Viêm làm hắn giật bắn người, mở to mắt ngồi bật dậy thở hồng hộc.

>

> Trương Minh Hiên mơ màng lắc đầu, tức giận quát: "Hơn nửa đêm kêu cái gì? Gào tang sao? Có cho người ta ngủ không hả!?”

>

> Long Thiên Ngạo nói: "Bản thể, giờ ngươi có cảm giác gì?”

>

> "Cảm giác?" Trương Minh Hiên ngáp một cái lại ngã xuống giường, mơ hồ nói: "Cảm giác buồn ngủ chết.”

>

> Bốn người Trương Tiểu Phàm trán nổi gân xanh, bản thể này đã hết thuốc chữa.

>

> Trương Tiểu Phàm tiếp tục nói: "Cẩn thận cảm nhận kỹ xem, cảm giác trong vô hình.”

>

> Trương Minh Hiên nghe giọng Trương Tiểu Phàm nghiêm túc, lòng máy động, Tiểu Phàm không phải loại người nói nhảm. Trương Minh Hiên miễn cưỡng nâng tinh thần thả thần niệm ra cảm ngộ thiên địa, thoáng chốc bị cảm giác siêu khổng lồ bao phủ trái tim, làm hắn hết hồn trán vã mồ hôi lạnh.

>

> Trương Minh Hiên lắp bắp nói: "Ta cảm giác có điêu dân muốn hại trẫm!"

>

> “Còn gì nữa?”

>

> “Còn có thế giới này tràn ngập ác ý với ta!”

>

> Trương Minh Hiên nói xong nhảy cẫng lên, chộp kiếm Thanh Bình rút kiếm ra, hắn nhìn quanh cảnh giác nói: “Chắc chắn là đám người vô sỉ Xiển giáo đánh tới cửa, ta biết ngay bọn họ không phải thứ tốt lành gì, đánh một tên là cả đám tới, diệt một đám thì phụ huynh tới. Cái đám mặt dày đó không phải lần đầu tiên làm chuyện như vậy! Lần này là ai đến? Thái Ất Chân Nhân? Hoàng Long Chân Nhân? Xích Tinh Tử hay tên già Nam Cực?”

>

> Sắc mặt của Trương Minh Hiên càng thêm khó coi nói: "Hoặc là tất cả cùng đến?”

>

> “Thật ra là . . .”

>

> "Ngươi đừng nói chuyện!" Trương Minh Hiên ngắt lời Trương Tiểu Phàm, hắn đi tới đi lui trong phòng, lẩm bẩm: “Nếu một người đến còn đỡ, ta có thể ngăn được.”

>

> Trương Tiểu Phàm lên tiếng: “Không phải . . .”

>

> Trương Minh Hiên xụ mặt xuống, nhăn nhó rên rỉ: “Ta biết ngay mà, biết ngay không chỉ có một người! Chết chắc rồi, chết chắc rồi, lần này chết thật! Sư phụ, ngài ở đâu? Ta muốn tìm sư phụ! Sư phụ cứu mạng!”

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: "Chúng ta đột phá Kim Tiên."

>

> “A?”

>

> Trương Minh Hiên lo âu bất an, huyên thuyên không ngừng bỗng chốc đứng yên tại chỗ. Không phải đám người Xiển giáo tìm tới cửa mà là đột phá Kim Tiên!?

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ hỏi: “Thật không?”

>

> Trương Tiểu Phàm bình tĩnh nói: “Thật!”

>

> Long Thiên Ngạo đắc ý nói: "Tất nhiên!”

>

> Tiêu Viêm cười nói: “Ta đã đến cảnh giới Tiền Vô Đấu Giả, cảm giác này rất rất mạnh, cỡ như Đấu Đế gì đó yếu như dế!”

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Rùa rắn quấn nhau, trồng sen vàng trong lửa. Đã trồng hạt giống sen vàng, chỉ cần dựng dục bằng pháp tắc thiên đạo để lại đạo vận trong nó là được. Kim Đan vỡ, sen vàng đâm chồi là thành Thái Ất Kim Tiên. Khi sen vàng nở sẽ thành tam hoa trên đầu, đâng mừng làm Đại La!”

>

> Trương Minh Hiên cười lớn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

>

> Trương Minh Hiên chống nạnh ngửa đầu cười: “Ngọc Đỉnh Chân Nhân mà đến nữa là ta đánh cho tè ra quần!”

>

> Ngọc Tuyền Sơn, một lão nhân đầu mọc cục u đang trị thương cho Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Hoàng Long Chân Nhân mặc long bào và lão đạo Quảng Thành Tử uy nghiêm đứng bên cạnh.

>

> Mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân tái nhợt nằm trên giường mây, ngón tay Nam Cực Tiên Ông liên tục điểm trên người lão, điểm một lần là ánh sáng vàng lại tỏa ra.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đột nhiên hắt xì động đến vết thương làm lão đau cau mày.

>

> Quảng Thành Tử quan tâm hỏi: “Sao vậy sư đệ?”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cắn răng nói: “Thằng nhãi Trương Minh Hiên dùng thuật nguyền rủa ta, nhưng đã bị ta phá rồi.”

>

> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân đỏ hoe nhìn Quảng Thành Tử, la lên: “Sư huynh, Xiển giáo ta chịu thiệt lớn như vậy chẳng lẽ bỏ qua thế sao?”

>

> Quảng Thành Tử bình tĩnh nói: “Đã nợ thì phải trả, nhưng sư tôn nói sau lưng Trương Minh Hiên dính líu rất rộng, có cả Thái Thượng, Nữ Oa, không thể làm việc lỗ mãng.”

>

> Hoàng Long Chân Nhân táo bạo hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

>

> Quảng Thành Tử mỉm cười tự tin nói: “Hoàng Long sư đệ hãy đi điều tra xem trong Tiệt giáo có ai quen thân với hắn.”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân thở hổn hển hỏi: “Sư huynh muốn xuống tay với những đệ tử Tiệt giáo trên Thiên Đình?”

>

> Quảng Thành Tử đáp: “Đúng vậy! Tạm thời không thể đụng vào Trương Minh Hiên nhưng phải cho hắn đòn cảnh cáo.”

>

> Hoàng Long Chân Nhân cười nói: “Ta hiểu rồi, ta đi tìm.”

>

> Quảng Thành Tử nghiêm túc nói: “Môn hạ Tiệt giáo có ngàn vạn môn đô, phe phái đầy rẫy, đừng nhìn bây giờ nó xuống dốc nhưng cũng không dễ chọc. Ngươi chỉ cần tìm thân tín của hắn trong Tiệt giáo là được. Tiệt giáo đột nhiên xuất hiện một tiểu lão gia, sợ rằng có rất nhiều người muốn nhìn trò hề của hắn, thế thì ta sẽ giúp họ một tay.”

>

> Hoàng Long Chân Nhân đi ra ngoài: “Ta đi ngay!”

>

> Thiên Đình, trong một tòa tiên cung, Văn Trọng và Triệu Công Minh ngồi im lặng đối diện nhau.

>

> Thật lâu sau Văn Trọng mở miệng nói: "Sư thúc, nên xử những kẻ ngỗ nghịch này thế nào?”

>

> Triệu Công Minh khẽ thở dài: “Bọn họ dám to gan làm loạn như thế vì bây giờ họ là thần, có bảng Phong Thần che chở, chúng ta cũng không làm gì được bọn họ."

>

> Văn Trọng trợn to mắt nói: “Vậy chẳng lẽ để mặc bọn họ ngỗ nghịch phạm thượng sao?”

>

> Triệu Công Minh nói: “Tử Vi Đại Đế Bá Ấp Khảo, hai mươi bảy vị khác trong hai mươi tám tinh tú, các thần tướng của Đấu Bộ Thiên Cương Địa Sát, Hỏa Thần La Tuyên và nhiều thần linh khác, đem tin tức tất cả người đã điều tra ra gửi cho tiểu lão gia, để tiểu lão gia quyết định đi.”

>

> Văn Trọng ôm quyền nói: “Rõ rồi sư thúc!”

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên vênh váo ngửa đầu cười.

>

> Kim Tiên! Rốt cuộc bản thiếu gia cũng đến Kim Tiên! Kim Tiên có thể sử dụng pháp tắc không gian trong hồng hoang, muốn đi xa nhà không cần đi nhờ xe với ai nữa.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!