Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 478: Mục 479

TRANG 240# 1

> Chương 478: Chu Bội Nương tiến đến

>

>

>

>

>

>

> Đang lúc Trương Minh Hiên vênh váo vểnh đuôi thì Phong Vân Vô Kỵ nói trong đầu hắn: “Mau tìm một chỗ đi, bây giờ cần độ kiếp Kim Tiên!”

>

> Trương Minh Hiên khựng lại, độ kiếp? Phải rồi, kiếp Kim Tiên, quên mất cái kiếp chết tiệt này.

>

> Trương Minh Hiên chạy nhanh ra khỏi phòng, bay ra ngoài đảo Huyền Không. Nếu độ kiếp trên đảo liên lụy nhóm Thanh Nhã tỷ thì không hay.

>

> Trương Minh Hiên bay ra đảo Huyền Không, xuyên qua bình chướng vân giới màu nhạt, đến phong giới, đưa mắt nhìn trong vạn dặm gió rít, núi đơn như kiếm không một bóng người.

>

> Trương Minh Hiên đáp xuống đỉnh một ngọn núi đơn, ngồi xếp bằng mong đợi nói: “Đi đi, đi đi, đi độ kiếp hết đi! Chờ các ngươi độ kiếp thành công thì ta là Kim Tiên."

>

> Tiêu Viêm nghi hoặc hỏi: “Ngươi nói vậy là sao?”

>

> Trương Tiểu Phàm làm người từng trải bước ra khỏi thân thể Trương Minh Hiên, bình tĩnh nói: “Ý của hắn là chúng ta tự đi độ kiếp, hắn xem.”

>

> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu khen ngợi nói: "Không sai! Không sai! Người sinh ra ta là phụ mẫu, người hiểu ta chỉ có Tiểu Phàm!”

>

> Long Thiên Ngạo hét lên khủng khiếp: “Không thể nào! Còn có thể làm như vậy? Có phải hơi quá đáng không?”

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Nên do bản thể độ kiếp thì tốt hơn, bốn chúng ta hợp sức đối phó một thiên kiếp rất dễ, nếu tách ra độ kiếp thì xác suất thất bại tăng lên nhiều.”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Không sao, ta tin tưởng các ngươi!” Hắn phẩy tay: “Đi mau, đi! Đừng chần chừ nữa!”

>

> Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm, Long Thiên Ngạo lần lượt ra khỏi người Trương Minh Hiên. Long Thiên Ngạo ném ánh mắt ai oán cho hắn rồi xoay người bay xa.

>

> Tiêu Viêm thở dài bay xa.

>

> Bốn luồng sáng càng bay càng xa.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng trên núi đơn huơ tay hét to: “Cố lên! Ta tin các ngươi làm được!”

>

> Tiếng nổ ầm ầm vang lên bốn phương.

>

> Thiên lôi diệt thế đấu với Tiệt kiếm đạo.

>

> Thiên lôi diệt thế đấu với Phệ Hồn Bổng.

>

> Thiên lôi diệt thế đấu với Bát Môn kiếm trận.

>

> Thiên lôi diệt thế đấu với Phật Nộ Hỏa Liên.

>

> Kiếm khí sắc bén, Phệ Hồn Bổng lóe luồng sáng xanh âm trầm, Phật Nộ Hỏa Liên phô thiên cái địa.

>

> Dù cách thật xa thì Trương Minh Hiên vẫn cảm nhận được uy lực khủng bố khi giao đấu. Hắn ngồi xếp bằng trên đỉnh núi đơn, thầm tặc lưỡi. May mắn hắn không tự mình độ kiếp, kinh khủng thật.

>

> Thật lâu sau bốn bóng người ảo vụt qua phong giới hiu quạnh biến mất trong thức hải của Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đang ngồi xếp bằng chợt mở mắt ra, đáy mắt lóe tia vui sướng, thành công!

>

> Trương Minh Hiên thầm thở phào, bảo hắn không chút lo lắng bốn người Trương Tiểu Phàm độ kiếp thì không thể nào, dù hắn còn sống thì bọn họ không thể chết, nhưng nếu độ kiếp thất bại cũng sẽ mất mát lớn.

>

> Trương Minh Hiên thả tinh thần tiến vào thức hải, thân hình Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm mờ ảo như ngọn đèn leo lắt sắp tắt.

>

> Trương Tiểu Phàm vui vẻ nói: “Ta biết ngay các ngươi làm được, quả nhiên không khiến ta thất vọng, ta tự hào vì các ngươi. Các đồng chí làm tốt lắm!”

>

> Bốn người Trương Tiểu Phàm trợn trắng mắt, cùng bấm chỉ quyết. Trong không gian máy chủ di động, lực lượng tín ngưỡng vô lượng và linh khí hóa thành bốn dòng sông dài tuôn vào người Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm. Bốn người phục hồi nhanh chóng, thân hình lung lay ổn định, ảo ảnh ngưng thực, cuối cùng như bốn thần linh tuyên cổ sau đầu có vòng thần, trán điểm xuyết thần văn, uy nghiêm không thể nhìn gần.

>

> Trương Minh Hiên ngơ ngác lẩm bẩm: “Tiền của ta!”

>

> Trương Minh Hiên hít mũi, lòng khóc thầm.

>

> Trương Tiểu Phàm siết chặt nắm tay nói: “Giờ thì chúng ta thật sự có thực lực làm người đánh cờ!”

>

> Khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của Phong Vân Vô Kỵ nở nụ cười, mắt Tiêu Viêm bắn ra tia sáng khiếp người. Bọn họ là thiên chi kiêu tử một phương thế giới, lòng kiêu ngạo biết bao, từ khi đến thế giới này thì bị kiềm chế đủ điều. Bốn người đè nén không cam lòng nặng nề, mỗi ngày khắc khổ tu luyện, rốt cuộc đợi đến ngày hôm nay.

>

> Trương Minh Hiên bay về đảo Huyền Không, lúc này đất tiên giới đã là ban ngày. Trương Minh Hiên đi trên đường nhỏ đầy hoa trên đảo, đôi khi cười tươi có khi than thở buồn rầu.

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha chậm rãi từ đối diện đi đến, cười nói: "Chúc mừng ngươi!"

>

> Trương Minh Hiên tạm buông đau lòng tiền bạc, gãi đầu cười nói: "May mắn, may mắn, toàn là may mắn.”

>

> Lý Thanh Nhã dịu dàng nói: “Chỉ có may mắn thì không thành Kim Tiên được, đây là kết quả cố gắng của chính ngươi.”

>

> Trong óc Trương Minh Hiên xẹt qua suy nghĩ: “Ta đã cố gắng chưa?” Sau đó có câu trả lời: “Không!”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu ném đáp án vớ vẩn không phù hợp thực tế này đi, gật đầu cảm thán nói: “Chỉ có Thanh Nhã tỷ là hiểu ta!”

>

> Trương Minh Hiên lại bất bình nói: "Bọn họ đều bảo ta là ăn không ngồi rồi, không nhìn thấy sự cố gắng của ta. Nằm trên ghế nhắm mắt dưỡng thần là đang cảm ngộ thiên địa, nằm trên ngọn cây nhắm mắt là đang cảm nhận gió và cây dây dưa, nằm trên hồ nhắm mắt dưỡng thần là đang cảm ngộ chí lý của nước . . .”

>

> Lý Thanh Nhã cười dịu dàng nghe Trương Minh Hiên lải nhải, nàng mỉm cười nói: "Thực lực của ngươi tăng tiến rất nhanh, chú ý ổn cố đạo tâm của mình, đừng để bị thực lực tăng vọt chúa tể tâm linh.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Ta biết! Ta đi nằm ghế tham ngộ thiên địa, ổn cố đạo tâm."

>

> Nói xong Trương Minh Hiên chạy hướng ghế nằm đặt trên mặt cỏ, nằm lên ghế đầy dây leo, thoải mái rên rỉ, đây mới là cuộc sống.

>

> Dưới ánh mặt trời ấm áp Trương Minh Hiên nhắm mắt lại tham ngộ trứ thiên địa chí lý, không lâu sau hắn phát ra thanh âm thiên địa, trầm muộn mà cao vút, trong cao vút uốn lượn biến chuyển dịu nhẹ, được rồi, thật ra là đang ngáy.

>

> Thời gian chậm rãi trôi, đến giữa trưa có luồng sáng rơi xuống chợ.

>

> Hắc Hùng quái làm đội trưởng bảo an trước tiên phát hiện người đến, thế là hóa thành luồng gió đen nghênh đón khách.

>

> Hai bên chạm mặt nhau ngay giữa bầu trời. Một bên là Hắc Hùng quái tay cầm cương xiên, một bên là tiên tử mặc áo tiên.

>

> Yêu quái bên dưới tò mò nhìn tiên tử, bàn tán rôm rả. Lại có ai đến nữa? Gần đây nhiều người tới quá, đầu tiên là Quan Âm, rồi thì đạo sĩ vô danh, giờ đến tiên tử.

>

> Trong một tửu lâu ở chợ, một nam nhân vạm vỡ mặc áo trắng dựa vào cửa sổ uống trà, nhìn lướt qua bầu trời, chợt con ngươi co rút. Gã biết nữ nhân này, trong cuộc chiến Phong Thần bày Thập Tuyệt trận lộ mũi nhọn, nữ nhân này là chủ của Kim Quang trận, Kim Quang Thánh Mẫu Chu Bội Nương!

>

> Nàng lén tới đây làm gì?

>

> Nam nhân vạm vỡ dần biến mất.

>

> Trên trời.

>

> Hắc Hùng quái trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai? Đến có chuyện gì?”

>

> Nữ nhân khom người chào: "Tiểu nữ tử Chu Bội Nương đến cầu kiến đảo chủ Tiêu Dao.”

>

> Giọng Hắc Hùng quái trầm thấp nói: “Chờ!”

>

> Kim Quang Thánh Mẫu nhìn theo Hắc Hùng quái rời đi, cúi đầu nhìn chợ bên dưới, nở nụ cười như có như không. Tiểu sư đệ thật thú vị, từ thiện với những tiểu yêu yếu như con kiến này.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!