Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 479: Mục 480

TRANG 240# 2

> Chương 479: Quyển Trục

>

>

>

>

>

>

> “Thiếu gia!”

>

> “Thiếu gia!”

>

> Trương Minh Hiên đang thả hồn lên mây bị hai tiếng kêu đánh thức.

>

> Trương Minh Hiên hí mắt liếc qua: “Hùng đại à, có chuyện gì?”

>

> Hắc Hùng quái cung kính nói: "Thiếu gia, bên ngoài có tiên tử tên Chu Bội Nương cầu kiến!”

>

> Trương Minh Hiên mơ hồ hỏi lại: “Chu Bội Nương? Chu Bội Nương gì?”

>

> Hắc Hùng quái nét mặt sa sầm nói: “Ta đi đuổi người đó!”

>

> Hắc Hùng quái quay đầu bước đi.

>

> Trương Minh Hiên tỉnh táo lại, chống hai tay ngồi dậy: “Đừng! Người ta đã muốn gặp thì để nàng vào đi.”

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ là có lẽ nàng xin nhờ giúp đỡ, xem người ta nói là chuyện gì đã, nếu là chuyện trong tầm tay thì chỉ điểm nàng ta một chút cũng được.

>

> Trương Minh Hiên đắc ý cười thầm, gia bây giờ cũng là đại năng!

>

> Hắc Hùng quái nói: “Rõ thưa thiếu gia!”

>

> Hắc Hùng quái xoay người ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy đo hướng gió, góc độ mặt trời, chắp hai tay sau lưng đứng gần ghế nằm, gió nhẹ thổi sợi tóc bay, vạt áo bay bay rất có phong độ phong lưu phóng khoáng.

>

> Lát sau một nữ nhân mặc váy tiên thướt tha đi tới, nàng đến gần mỉm cười nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chậm rãi quay đầu lại, tia mặt trời vừa lúc chiếu lên mặt hắn trông như cả người tự phát sáng, bí ẩn mà thần thánh.

>

> Trương Minh Hiên bí ẩn thần thánh chợt xoe tròn mắt, kinh ngạc kêu lên: “Sư tỷ!”

>

> Người trước mắt là Kim Quang Thánh Mẫu của Tiệt giáo nay là Lôi Bộ Điện Mẫu mà Trương Minh Hiên từng gặp một lần trên Thiên Đình.

>

> Chu Bội Nương cười cười khom người chào: “Đệ tử Tiệt giáo Chu Bội Nương kính chào tiểu lão gia.”

>

> Trương Minh Hiên vội vươn tay nâng nàng lên, cười ngại ngùng: “Xin sư tỷ đừng đùa sư đệ.”

>

> Trương Minh Hiên giơ tay mời: “Mời sư tỷ cùng sư đệ đến chính sảnh phẩm trà."

>

> Chu Bội Nương lắc đầu cười nói: "Phẩm trà thì không cần đâu, ta đến vì nhận lời nhờ vả của Văn Trọng tặng đồ cho ngươi.”

>

> Lòng Trương Minh Hiên máy động, mơ hồ đoán được cái gì, hắn cười nói: “Nhờ sư tỷ thay sư đệ biểu đạt lòng biết ơn đến Văn Trọng.”

>

> Chu Bội Nương gật đầu cười nói: "Nhất định sẽ chuyển lời.”

>

> Chu Bội Nương xòe tay ra, một quyển trục màu vàng nằm trong tay nàng đưa đến cho Trương Minh Hiên: “Cầm.”

>

> Trương Minh Hiên nhận quyển trục, vuốt ve mặt vải bóng loáng, cảm thán nói: "Những người này đều là nhi lang tốt của Tiệt giáo ta. Ta mới đảm nhiệm tiểu lão gia của Tiệt giáo mà họ đã kích động đến vậy, quá nhiệt tình. Nếu sư phụ biết chắc rất cảm động.”

>

> Khóe môi Chu Bội Nương co giật: "Loại chuyện này tốt nhát đừng kinh động sư phụ thì tốt hơn.”

>

> Trương Minh Hiên cười tươi: “Sư đệ biết, sư đệ sẽ thay sư phụ chiêu đãi bọn họ nồng nhiệt.”

>

> Chu Bội Nương gật đầu nói: “Vậy ta cáo từ trước."

>

> Trương Minh Hiên vươn tay: “Xin tiễn sư tỷ.”

>

> Không trung chợt lóe sáng, quyển trục trong tay Trương Minh Hiên biến mất.

>

> Trương Minh Hiên ngây người lẩm bẩm: “Quyển trục bị cướp?”

>

> Hắn nhìn sang Chu Bội Nương.

>

> Chu Bội Nương cũng sửng sốt, thứ này có gì hay mà cướp? Không lẽ cho rằng không có quyển trục là có thể che giấu tung tích?

>

> Chu Bội Nương nhíu mày nói: “Không sao, ta nhớ nội dung bên trong, ta sẽ chép lại một phần cho ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên ngượng ngùng nói: "Đa tạ sư tỷ."

>

> Cuối cùng Trương Minh Hiên vẫn lấy được quyển trục, còn về ai đã cướp quyển trục đầu tiên thì hắn không quan tâm, vì quyển trục này không có tác dụng gì với người khác.

>

> Ngọc Tuyền Sơn.

>

> Hoàng Long Chân Nhân cười hớn hở đi vào Kim Hà động.

>

> Trong động phủ, Quảng Thành Tử và Ngọc Đỉnh Chân Nhân đang đả tọa, Nam Cực Tiên Ông đã đi mất.

>

> Hoàng Long Chân Nhân cười to đi vào làm hai người giật mình.

>

> Mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân vẫn trắng bệch, cố nở nụ cười hỏi: “Sư đệ có tin tốt?”

>

> Hoàng Long Chân Nhân ném quyển trục qua: “Hai vị sư huynh hãy xem đây, bọn họ là thân tín của Trương Minh Hiên trong Tiệt giáo.”

>

> Quyển trục dài treo trên trời ghi tên rậm rạp.

>

> Quảng Thành Tử nhíu mày hỏi: “Ngươi mới ra khỏi cửa đã điều tra được nhiều người như vậy?’

>

> Hoàng Long Chân Nhân cười to bảo: “Cái này gọi là trời cũng giúp ta! Ta mới đến Thiên Môn sơn không lâu thì Kim Quang Thánh Mẫu đến, ta lén đi theo tới đảo Huyền Không, nghe nàng và Trương Minh Hiên đối thoại biết quyển trục này do Văn Trọng viết, ghi chép đồ đệ Tiệt giáo đồng ý nhận Trương Minh Hiên là tiểu lão gia, chắc họ là thành viên thân tín của hắn ở Tiệt giáo.”

>

> Quảng Thành Tử trầm ngâm nói: “Đúng là có dao động pháp lực của Văn Trọng.”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhíu mày hỏi: “Tử Vi Đại Đế Bá Ấp Khảo cũng đầu vào hắn?”

>

> Quảng Thành Tử nói: “Trong trận chiến Thương Chu năm xưa Bá Ấp Khảo vì cứu phụ thân mà bỏ mạng, tiếng tăm Cơ Phát diệt Thương truyền xa thiên cổ. Tuy giờ hắn đã vinh đăng ngôi vị Tử Vi Đại Đế nhưng trong lòng chắc không cam lòng. Ngày ấy Xiển giáo ta ủng hộ Cơ Phát, Bá Ấp Khảo đầu vào Tiệt giáo nên hắn rất có thể làm ra chuyện này.”

>

> Biểu tình Ngọc Đỉnh Chân Nhân lạnh nhạt nói: “Hắn đã tự tìm chết vậy thì giết đi.”

>

> Quảng Thành Tử lẩm bẩm: “Xiển giáo ta im lặng quá lâu, nên giết một đám trộm cướp để mọi người biết tiếng Xiển giáo ta, không thì có người cho rằng Xiển giáo dễ ăn hiếp!”

>

> Hoàng Long Chân Nhân cười to bảo: “Thằng nhãi Trương Minh Hiên chắc sẽ rất đau lòng.”

>

> Chu Bội Nương trở về Thần cung nơi chúng thần Lôi Bộ cư ngụ, nàng đến điện vũ của Văn Trọng.

>

> Chu Bội Nương gặp Văn Trọng, nói: “Đã đưa quyển trục cho tiểu lão gia.”

>

> Khuôn mặt không giận mà uy nở nụ cười, Văn Trọng nói: "Làm phiền!"

>

> "Khách khí."

>

> Chu Bội Nương ngần ngừ một lúc, hỏi: "Tiểu lão gia có thể đối phó bọn họ sao?"

>

> Văn Trọng nói: “Nếu tiểu lão gia cũng không làm gì được họ thì sư phụ của ta sẽ ra tay, không để hắn mất mặt.”

>

> Chu Bội Nương cười nói: “Kim Linh Thánh mẫu ra tay thì bảo đảm rồi.”

>

> Văn Trọng âm trầm nói: “Bọn họ nâng cao mình quá, mặt mũi của tiểu lão gia Tiệt giáo ta không dễ đánh.”

>

> Chu Bội Nương gật gù, lòng dâng lên tức giận, một đám vong ân phụ nghĩa không biết sống chết.

>

> Một thời gian sau Trương Minh Hiên thử lực lượng pháp tắc không gian của Kim Tiên, xuyên qua không gian, không gian gấp, phá toái không gian, thậm chí mở mang thế giới động thiên. Rất mạnh, thật sự mạnh!

>

> Thời gian dần trôi, mọi thứ như trước. Đám người Thiên Đình ngừng rục rịch, Trương Minh Hiên cầm quyển trục đang định đánh trận lớn rất là khó chịu. Không lẽ buộc ta đến cửa gây sự? Làm vậy thì mất mặt.

>

> Xiển giáo cũng không làm gì, nhưng dễ hiểu thôi, vết thương của Ngọc Đỉnh Chân Nhân không dễ khép lại. Kiếm Thanh Bình cộng thêm thần lực tạo hóa gây ra kết quả lớn hơn một cộng một bằng hai, chắc Ngọc Đỉnh Chân Nhân còn đang dưỡng thương.

>

> Trương Minh Hiên bình yên đón năm mới. Đêm giao thừa trên đảo Huyền Không đèn đuốc sáng trưng, đám thuộc hạ và công nhân Dung Mẫu, Vương Tình, Vương Bội, biên tập Thư Thành như Du Long, Bắc Hà, Kỳ Lân, Thanh Hồ, đám người Thục Sơn như Tề Linh Vân, Chu Thanh Vân. Tấn Dương mang theo đám tiểu thỏ tử yêu ở trên cỏ đốt pháo hoa, một mảnh cười vui.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!