Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 480: Mục 481

TRANG 241# 1

> Chương 480: Tề Linh Vân thẹn thùng

>

>

>

>

>

>

> Năm mới đến, vạn vật sống lại. Trương Minh Hiên hiếm khi không nằm lười chảy thây, trong mùa cỏ cây tươi tốt hắn đi tuần tra chợ. Trương Minh Hiên tinh thần phơi phới chắp hai tay sau lưng đi trong chợ.

>

> Chợt có tiếng cười duyên kêu gọi: “Trương Minh Hiên!”

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu thấy Chu Khinh Vân cười vẫy tay trên cửa sổ tầng hai tửu lâu, Tề Linh Vân đeo mạn che mặt ngồi bên cạnh.

>

> Trương Minh Hiên cười bước vào tửu lâu, phát hiện bên trong khá đông người thường lén liếc trộm Tề Linh Vân.

>

> Có hai đạo nhân ngồi cùng bàn nức nở khen pháp bảo của đối phương.

>

> “Đạo huynh, Nhiếp Hồn Chung của huynh rất bất phàm!”

>

> Đạo trưởng để chòm râu vừa vuốt râu má vừa cười nói: “Trấn Hồn Chung của bần đạo là lấy âm hồn thiết dưới mười tám tầng địa ngục nung khô trong Hồng Liên Nghiệp Hỏa luyện chế ra, chẳng những có thể rút hồn cướp phách còn có thể trấn áp không gian. Tiếng chuông vang dù là Đại La Kim Tiên cũng sẽ ba hồn xao động, lục phách khó yên.”

>

> Đạo trưởng để chòm râu vừa nói vừa liếc trộm Tề Linh Vân đeo mạn che mặt màu trắng, thấy nàng không có biểu lộ gì thì đáy mắt lóe tia hụt hẫng.

>

> Đạo trưởng mặt trắng khen: “Thật tuyệt, nhưng hơi kém hơn pháp kiếm của ta.”

>

> Đạo trưởng để chòm râu khựng người lại, hỏi: “Pháp kiếm của huynh có gì lợi hại?”

>

> Đạo trưởng mặt trắng lấy thanh kiếm gỗ đào ra nói: “Tương truyền khi thiên địa chưa mở, trong hỗn độn dựng dục một gốc cây đào. Cây cao ba ngàn trượng, hoa nở ba ngàn cánh. Bàn Cổ đại thần khai thiên tích địa đã chém gốc linh căn này, tim thụ rơi vào hồng hoang trải qua vô số năm diễn biến thành thanh kiếm gỗ đào này, nó là thần binh vô thượng chém yêu trừ ma. Quan trọng nhất là treo kiếm trong phòng sẽ được nhiều nhân duyên.”

>

> Một nam nhân trung niên ở bàn bên cạnh Tề Linh Vân lớn tiếng cảm khái nói: “Môn phái của ta lại phát hiện một khoáng linh thạch cao đẳng, thật là buồn phiền.”

>

> Thanh niên áo xanh ngồi đối diện lớn tiếng thắc mắc hỏi: “Chưởng giáo, phát hiện khoáng linh thạch không tốt sao?"

>

> Nam nhân trung niên cho thanh niên một ánh mắt vừa lòng, tiếp tục cảm thán: “Ngươi không hiểu, có quá nhiều khoáng linh thạch, các đệ tử mỗi ngày lo đào linh thạch dẫn đến tu vi thụt lùi, ài.”

>

> Nguyên tầng hai ồn ào tiếng nói chuyện, Trương Minh Hiên nghe xong vài câu thì xoe tròn mắt. Cuộc sống bây giờ hạnh phúc đến thế sao? Pháp bảo tiên thiên có khắp nơi, mạch khoáng linh thạch đầy đất?

>

> Trương Minh Hiên thả thần niệm ra quét qua pháp bảo nghịch thiên mà đám người khoe khoang, mắt hắn lóe tia xem thường.

>

> Trương Minh Hiên bước nhanh ngồi xuống bàn của Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân. Đám người trong đại sảnh nổi giận nhưng sau đó im thin thít. Đại sảnh im lặng, một người dẫn đầu sau đó cả đám cúi đầu chạy ùa ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì: “Chuyện gì đây?”

>

> Tề Linh Vân tháo mạn che mặt trắng xuống, bất đắc dĩ nói: “Từ lúc diễn Thần Đăng Truyền mỗi lần ra cửa đều là tình huống như vậy.”

>

> Chu Khinh Vân hâm mộ nói: "Sư tỷ hiện giờ là tình nhân trong mộng của vô số người. Lúc trước có một cường giả cảnh giới Đại La Kim Tiên đến tìm sư tỷ, nói là muốn kết làm đạo lữ. Đó là Đại La Kim Tiên!”

>

> Tề Linh Vân liếc xéo nàng.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Linh Vân, giờ nàng đã thành ngôi sao lớn.”

>

> Tề Linh Vân cười mắng: “Ngôi sao lớn gì đâu, ta chưa từng nghĩ đến.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ngôi sao lớn Linh Vân, giờ tu vi của nàng đến cảnh giới gì?”

>

> Tề Linh Vân nghiêm túc nói: “Sau khi kết thúc Thần Đăng Truyền thì ta đã độ thần kiếp, giờ tu vi tương đương với cảnh giới Kim Tiên.”

>

> Giọng Tề Linh Vân lạnh lùng nói: “Đã đến lúc kiếm Phục Hổ La Hán báo thù!”

>

> Trương Minh Hiên an ủi: “Đừng xúc động, đừng xúc động! Chắc chắn có cơ hội báo thù nhưng tuyệt đối đừng làm việc theo cảm tính.”

>

> Tề Linh Vân gật đầu, ngực phập phồng, nàng cười nói: “Yên tâm, ta có kiên nhẫn.”

>

> Tề Linh Vân chợt nhớ ra: “Mùa đông năm ngoái ngươi hứa sẽ chụp một bộ Ái Mộ Thụy cho ta, bây giờ đã chuẩn bị chưa?”

>

> Đầu óc Trương Minh Hiên xoay chuyển, hình như hắn có hứa như vậy.

>

> Trương Minh Hiên hơi đỏ mặt nói: “Viết nhạc cần có linh cảm, dạo này mệt mỏi quá nên chưa sáng tác được.”

>

> Trương Minh Hiên lại vỗ ngực bảo đảm: “Chờ có linh cảm rồi ta sẽ chuẩn bị cho nàng.”

>

> Mắt Chu Khinh Vân lóe tia chế nhạo, cười nói: “Mệt lắm sao? Nghe nói xoa bóp có thể giảm bớt mệt nhọc, thả lỏng thể xác và tinh thần. Hay để sư tỷ Linh Vân xoa bóp giúp ngươi thả lỏng?”

>

> Tề Linh Vân đỏ mặt quở mắng: “Muốn ăn đòn phải không!”

>

> Trương Minh Hiên nhìn bàn tay nhỏ nhắn như ngọc của Tề Linh Vân, lòng hơi dao động, đề nghị này rất có sức hấp dẫn.

>

> Tề Linh Vân cảm giác tia nhìn của Trương Minh Hiên, bàn tay đặt trên bàn rụt vào ống tay áo theo phản xạ.

>

> Trương Minh Hiên lúng túng nhìn ngó quanh, không khí ngượng nghịu tràn ngập giữa hai người.

>

> Trương Minh Hiên không chịu nổi không khí này, qua một lát hắn đứng ngồi không yên nói: “Cái đó . . . ta còn bận việc, đi trước.”

>

> Mắt Tề Linh Vân lóe tia hụt hẫng, mỉm cười khẽ ừ.

>

> Trương Minh Hiên bỏ chạy.

>

> Chu Khinh Vân nhìn Tề Linh Vân, không biết nên nói cái gì: “Sư tỷ không thể chủ động chút sao? Che lấp như vậy có gì hay? Nên học theo Ngao Bích kìa, thích thì phải giành lấy.”

>

> Tề Linh Vân quở mắng: “Mới rồi ngươi nói câu đó có biết làm người ta ngượng lắm không?”

>

> Chu Khinh Vân hừ mũi: “Câu ta nói có cái gì khiến người ngượng? Ngượng là vì thái độ của sư tỷ!” Nàng nghiêm túc nhìn Tề Linh Vân: “Sư tỷ cứ như vậy là không được.”

>

> Tề Linh Vân xấu hổ tức tối nói: "Ngậm miệng! Đi, theo ta trở lại luyện kiếm!"

>

> Trương Minh Hiên đi ra tửu lâu, bước chân nhẹ nhàng thoáng chốc biến mất trong chợ. Hắn đi xa đến khi không cảm giác hai ánh mắt nhìn trộm mình nữa.

>

> Trương Minh Hiên thở phào, lắc đầu cảm thán: "Khinh Vân thật là một nữ lưu manh.”

>

> Nhớ dáng vẻ thẹn thùng của Tề Linh Vân làm lòng Trương Minh Hiên gợn sóng, hắn không tâm tình đi tuần tra nữa, trở lại đảo Huyền Không.

>

> Nửa tháng sau, cách phía đông chợ Thiên Môn sơn vạn dặm, một mỹ phụ ôm trẻ sơ sinh chậm rãi bước đến, một bước trăm thước, thân hình thướt tha không phải phàm nhân.

>

> Sau lưng mỹ phụ vang tiếng quát to: “Yêu phụ, chết cho ta!”

>

> Một đạo sĩ trẻ từ trên cao bay tới, chỉ một cái bắn ra tia sáng trắng đánh hướng mỹ phụ.

>

> Mỹ phụ nhấc chân né qua luồng sáng trắng. Ánh sáng trắng quay vòng trên cao rồi tiếp tục bắn hướng mỹ phụ. Mỹ phụ vung tay áo, trảo ảnh vụt qua, vang tiếng nổ điếc tai, luồng sáng trắng bị đánh bay biến thành quả cầu bị đạo trưởng trẻ chộp vào tay.

>

> Mỹ phụ u oán nói: "Tiểu oan gia, cần gì đuổi theo nô gia không bỏ?”

>

> Đạo sĩ trẻ đạo sĩ cắn răng nói: "Yêu nghiệt người người nên tru!”

>

> Trước ngực gã hiện ra năm hạt châu cùng bắn hướng mỹ phụ.

>

> “Tiểu oan gia thật tuyệt tình, nếu muốn giết ta thì đi theo ta!”

>

> Mỹ phụ bay hướng chợ.

>

> Đạo trưởng trẻ vội vàng đuổi theo, tức giận quát: “Đừng đi!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!