TRANG 241# 2
> Chương 481: Quỷ mẫu
>
>
>
>
>
>
> Hai người một đuổi một chạy, một người thì cười tới vô cùng xinh đẹp, một người thì tức sùi bọt mép, chỉ trong giây lát, cả hai đã chạy tới bán kính ngàn dặm bên ngoài phố phường.
>
> Mỹ phụ đứng lại, cười hì hì nhìn vị đạo sĩ tuổi trẻ.
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi tức tối quát to: "Ngươi chết đi cho ta!" Dứt lời năm viên linh châu bay ra xếp thành hình sao năm cánh, bay thẳng về phía mỹ phụ.
>
> Đúng lúc này, cách đó không xa có một giọng nói hoảng sợ vang lên: "Mau đừng tay!"
>
> Lập tức có một lá cờ màu đen che trước người mỹ phụ, năm viên linh châu va chạm vào mặt cờ, bị mặt cờ cuốn chặt lấy, vầng sáng màu đen vờn quanh vài vòng, cuối cùng cũng bắt được năm viên linh châu.
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi quay ngoắt đầu lại, cả giận quát to: "Ai đó?"
>
> Vừa nói xong, hai mắt hắn đột nhiên trừng to, không dám tin, kêu lên: "Chân Nhất đạo hữu?"
>
> Một đạo sĩ mặt rỗ, miệng chảy máu tươi, đang đứng cách đó không xa.
>
> Mặt rỗ đạo sĩ tên Chân Nhất nọ bước ra ngoài, vươn tay ôm lấy cổ đạo sĩ trẻ tuổi, mặt hiện lên nụ cười xin lỗi, nhìn lên không trung nói: "Hắc Hùng Đại Vương xin đừng trách tội, ta chỉ đang đùa giỡn với vị tiểu huynh đệ này mà tôi, chúng ta không có ý định vi phạm quy định ở đây đâu."
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi nhìn Chân Nhất, mặt đầy vẻ khó tin, thảng thốt hỏi lại: "Tại sao chứ?"
>
> Chân Nhất nhỏ giọng nghiêm túc gằn một tiếng: "Câm miệng!" Rồi ép đạo sĩ trẻ tuổi khom người hành lễ, qua một lúc lâu sau, thấy không có gì khác thường, Chân Nhất mới thả đạo sĩ trẻ tuổi ra, thở phào một hơi, may quá! May quá đi mất!
>
> Phụ nhân xinh đẹp, dùng sắc mặt cực kì khó coi nhìn Chân Nhất, cả giận quát: "Ngươi từ chỗ nào chui ra vậy hả?"
>
> Chân Nhất phun ra một ngụm nước bọt còn mang theo tơ máu, liếc xéo nàng ta một cái, nói: "Ở đâu ra một cô ả đáng ghét thế này, dám bày kế hãm hại huynh đệ của ta nữa cơ đấy?"
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi lúc này mới thấy có gì đó không đúng lắm, nên cố nhịn cơn tức trong lòng xuống, quay sang hỏi Chân Nhất: "Đạo huynh, rốt cục là chuyện gì thế này?"
>
> Chân Nhất lạnh lùng nhìn mỹ phụ nói: "Nàng ta đang hãm hại ngươi đó! Nơi này là địa bàn thuộc núi Thiên Môn, ở trong khu vực cấm võ, nếu vừa nãy ngươi đánh trúng nàng ta, ngay sau đó ngươi sẽ bị Hắc Hùng Đại Vương trấn áp."
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi không dám tin nhìn Chân Nhất, hỏi lại: "Đạo huynh, chẳng lẽ huynh khuất phục dưới chân yêu ma à?"
>
> Chân Nhất vươn tay vỗ lên đầu đạo sĩ trẻ tuổi một cái, nói b: "Cái gì mà khuất phục dưới chân yêu ma chứ, ta chỉ là kẻ thức thời trang tuấn kiệt mà thôi."
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi cả giận nói: "Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể mở to mắt nhìn yêu ma làm xằng làm bậy mà không làm gì được chúng à?"
>
> Chân Nhất im lặng một lúc, mới hỏi lại: "Nói ch ta nghe xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Phụ nhân xinh đẹp che miệng cười khẽ, nói: "Còn xảy ra chuyện gì nữa, là tiểu huynh đệ này nhìn trung nhan sắc của ta chứ gì!" Nàng ta còn vung tay áo, tỏ vẻ: "Thế nhưng ta nào có phải kẻ tuỳ tiện!"
>
> Chân Nhất mặt rỗ nghe vậy mắng to: "Cút mẹ ngươi đi, sao ngươi không thử tiểu ra rồi lấy đó soi mặt mình nhỉ, miệng đầy giòi, mắt chảy nước, ruột rụng xuống đầy đất, huynh đệ ta mắt có mù mới nhìn trúng thức rác rưởi như ngươi đấy."
>
> Phụ nhân xinh đẹp mặt tái đi, mắt hiện lên vẻ hung ác tới đáng sợ trừng Chân Nhất.
>
> Chân Nhất ngẩng đầu ưỡn ngực, tiếp tục vỗ lên ngực mình, mắng chửi: "Không phục thì đánh một trận nào! Ta nhường ngươi ba chiêu luôn đấy."
>
> Mỹ phụ liếc nhìn Chân Nhất thật lâu, mới mở miệng nói: "Hay! Hay lắm! Ta nhớ kỹ ngươi rồi đó."
>
> Sắc mặt Chân Nhất trắng mệt, hắn cúi đầu nôn mửa nói: "Ngươi muốn làm ta phát tởm à?"
>
> Sắc mặt Mỹ phụ nhân từ xanh chuyển sang đen, nàng ta xoay người bay về phía phố phường.
>
> Mắt Chân Nhất hiện lên ánh sáng lạnh tay, nói: "Mau đuổi theo!"
>
> Cả hai lập tức đuổi theo sát gót mỹ phụ.
>
> Chân Nhất tranh thủ lúc đuổi theo hỏi: "Thiên Dương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi tên Thiên Dương cắn răng nói: "Ta vâng lệnh sư phụ xuống núi lịch lãm, lúc đi ngang qua bước Bảo Tượng ở hướng đông, ta phát hiện trong thành có yêu ma quấy phá.
>
> Sau khi điều tra ta phát hiện nữ tử vừa rồi chính là quỷ mẫu, nàng ta giết hại trẻ con lấy hồn phách làm con rối. Lần này lúc nàng ta hành hung, bị ta phát hiện, một đường đuổi giết tới đây, đứa trẻ nàng ta đang ôm trong lòng chính là đứa trẻ nàng ta cướp được đấy."
>
> Chân Nhất hít một ngụm khí lạnh, nói: "Quỷ mẫu? ! Vậy thì có hơi khó khăn rồi đó!"
>
> Đạo sĩ trẻ tuổi tên Thiên Dương vẫn nhìn chằm chằm bóng người mê hoặc của quỷ mẫu, trong lòng thầm quyết định, hắn nhất định phải giết cho bằng được ả ta.
>
> Ba người lần lượt đi tới lối vào phố phường.
>
> Quỷ mẫu xinh đẹp quay đầu nhìn Thiên Dương cười hì hì nói: "Chờ lát nữa ta sẽ bắt đầu hưởng thụ bữa tối của mình! Ngươi còn chưa ra tay à?"
>
> Nàng vuốt ve đứa trẻ trong lòng, mặt đầy si mê nói: "Một nữ hài tử đáng yêu tới cỡ nào! Trái tim nó chắc ăn ngon lắm đây! Não chắc cũng sẽ rất non mềm nhỉ!"
>
> Đứa trẻ nhìn quỷ mẫu một lúc, đột nhiên phát ra tiếng cười ha hả đầy ngây thơ.
>
> Thiên Dương trừng to mắt, lửa giận bốc qua đầu, hắn định lao thẳng về phía quỷ mẫu.
>
> Chân Nhất thấy vậy vội vàng cản Thiên Dương lại, nhìn quỷ mẫu nói: "Đừng hành động thiếu suy nghĩ, nàng ta đang chọc giận ngươi đó."
>
> Quỷ mẫu nhìn sang chỗ Chân Nhất, sắc mặt xanh mét nói: "Ngươi đúng là đồ nhiều chuyện thích chen vào việc của người khác mà!"
>
> Chân Nhất cười hàm hậu: "Ai bảo hắn là bằng hữu của ta cơ chứ!"
>
> Quỷ mẫu xoay người đi vào trong phố phường, cười lạnh nói: "Ngươi sẽ phải hối hận."
>
> "Đứng lại..." một giọng nói lanh lảnh như chuông bạc vang lên.
>
> Chân quỷ mẫu khựng lại, Chân Nhất, Thiên Dương cũng sững sờ tại chỗ, ba người đồng thời quay đầu nhìn lại.
>
> Chỉ thấy có một tiểu cô nương mặc cung trang màu trắng tuyết đang chậm rãi bước tới.
>
> Chân Nhất sửng sốt, mắt hiện lên vẻ hoảng hốt, vội vàng ôm quyền, khom người hành lễ: "Đạo môn Chân Nhất bái kiến tiểu thư!"
>
> Sau đó hặn lén lút kéo áo Thiên Dương.
>
> Thiên Dương phản ứng lại, người này chắc chắn là một nhân vật lớn, cũng vội vàng khom người ôm quyền chào hỏi : "Đạo môn Thiên Dương bái kiến tiểu thư."
>
> Quỷ mẫu cũng khom người, giọng dịu dàng nói: "Tiểu nữ tử Mẫn Nhu bái kiến tiểu thư."
>
> Lý Thanh Tuyền đi tới giữa ba người họ, ngẩng đầu quan sát cả ba, trong như một tiểu đại nhân, lên mặt nói năng như bà cụ non: "Ta thấy vừa rồi ba người các ngươi đang khác khẩu với nhau, xảy ra chuyện gì vậy hả? Làm chủ nhân của phố phường, bổn cô nương có tư cách cũng có năng lực giúp các ngươi chủ trì công đạo."
>
> Quỷ mẫu cười gượng nói: "Tiểu thư, cô hiểu lầm rồi. Giữa ta và họ không có hận thù gì hết, càng nói gì tới khắc khẩu, chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi."
>
> Lý Thanh Tuyền nghe vậy, cau mày hỏi lại: "Có thật không đó?" Nàng quay đầu nhìn về phía Chân Nhất hỏi lại lần nữa: "Có đúng như những gì nàng ta nói không?"
>
> Trong mắt Chân Nhất hiện lên vẻ hưng phấn hiếm hoi, hắn dùng sắc mặt bi thương, khom người thật sâu, thở dài kể ra: "Xin tiểu thư hãy vì các hài tử đáng thương mà giúp chúng báo thù rửa hận đi!"
>
> Quỷ mẫu cả giận quát lên: "Câm miệng!"
>
> Lý Thanh Tuyền vừa tò mò lại vừa hưng phấn, hỏi tiếp: "Nói thử xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
>
> Chân Nhất kéo Thiên Dương nói: "Đây là bằng hữu tốt của tiểu đạo, tên Thiên Dương, hắn mới từ Trùng Hư quan đi ra lịch lãm, lúc đi qua nước Bảo Tượng, vừa lúc gặp phải nàng ta."
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn ngó Thiên Dương lại nhìn sang mỹ phụ, lúc sau mới hỏi: "Tiếp theo thì sao?"
>
> Chân Nhất đạo sĩ lại tiếp tục dùng cái giọng tức tối kể ra: "Sau đó hắn phát hiện ả độc phụ này chính là quỷ mẫu, ả ta ngược đãi tàn sát trẻ mới sinh để tu luyện, đạo hữu Thiên Dương dưới cơn tức giận, một đường truy sát ả ta tới đây. Nhưng vì lệnh cấm vỏ của đảo chủ nên không cách nào ra tay bắt ả ta lại được."
>
> Lý Thanh Tuyền ngạc nhiên kêu lên: "Cửu tử Quỷ Mẫu đại pháp? !"
>
> Rồi nàng lại chau mày, nghiền ngẫm: "Sao lại có người còn tu luyện loại pháp môn tà ác tới thế này cơ chứ?"
>
> Sắc mặt mỹ phụ cực kì âm trầm, nàng ta cúi đầu, im lặng không nói gì.
>
> Đám người vây xem chung quanh cũng ngạc nhiên nhìn quỷ mẫu, ai nấy đều nhìn chằm chằm nàng, thậm chí có người trong lòng sinh ra sát ý, Cửu Tử Quỷ Mẫu đại pháp cực kì tà ác, đầu tiên người luyện phải bồi dưỡng ít nhất một ngàn linh hồn của những đứa trẻ ác độc, linh hồn ác độc thế nào? Trong lòng chúng trước lúc chết phải ẩn chứa cảm xúc không cam, tức giận, hận thù, và những cảm xúc trái chiều khác, thì mới có khả năng trở thành linh hồn độc ác được.
>
> Mà với những đứa trẻ ý thức còn mê mê tỉnh tỉnh, thì cách để chúng biến thành linh hồn độc ác chính là tra tấn và giết chúng một cách cực kì tàn nhẫn, càng tàn nhẫn càng tốt!
>
>
>
>