Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 482: Mục 483

TRANG 242# 1

> Chương 482: Trấn áp quỷ mẫu

>

>

>

>

>

>

> Rồi sau đó để ít nhất một ngàn linh hồn ác độc của trẻ sơ sinh chém giết, cắn nuốt lẫn nhau như nuôi cổ, tới cuối cùng chừa lại chín con mạnh nhất, đó chính là Cửu Tử Quỷ Mẫu đại pháp.

>

> Cách làm tàn ác như thế, cho dù là người trong ma đạo cũng không muốn chạm tới, đồng thời quỷ mẫu cũng là kẻ địch chung của cả hai giới nhân và yêu, đặc biệt là với những yêu tộc rất khó sinh ra con nối dòng, một khi gặp được quỷ mẫu, đều sẽ giết không cần hỏi, trẻ sơ sinh của yêu tộc mới là thứ quỷ mẫu yêu thích nhất, bởi vì chúng đủ hung ác và mạnh mẽ.

>

> Chân Nhất kéo Thiên Dương khom người chín mươi độ, mặt đầy đau thương nói: "Cầu xin Thanh Tuyền tiểu thư, hãy chủ trì công đạo cho những đứa trẻ đáng thương đó."

>

> Sắc mặt Lý Thanh Tuyền có hơi khó coi, nhìn chằm chằm quỷ mẫu, hỏi: "Ngươi xem phố phường của ta thành hang ổ ẩn núp à!"

>

> Quỷ mẫu trong hình dạng một phu nhân xinh đẹp, thướt tha nói: "Thiếp thân nào dám! Thiếp thân vô cùng biết ơn tiểu thư và công tử không kì thị những ngoại tộc đáng thương như chúng ta, sao dám sinh lòng xấu xa được chứ."

>

> "Biết ơn cái đầu quỷ nhà ngươi ấy!"

>

> Lý Thanh Tuyền như hoá thành một viên pháo nhỏ, lao về phía quỷ mẫu với tốc độ xé gió, nàng đấm thẳng một quyền vào gương mặt phong tình vạn chủng của quỷ mẫu, tay vòng một cái, cướp lấy đứa trẻ quỷ mẫu đang ôm trong lòng

>

> Bị Lý Thanh Tuyền đấm cho một quyền, quỷ mẫu bị đánh cho tan tác, bay ra một đoạn xa mới tụ lại thân hình được.

>

> Sắc mặt quỷ mẫu cực kì khó coi, nàng ta không dám tin gần như rít gào: "Trong phố phường cấm sử dụng võ, đây chính là quy định do chính các ngươi đặt ra."

>

> Lý Thanh Tuyền hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ liếc nàng ta một cái, đáp: "Những quy định này là để quản thúc các ngươi, chứ không phải định ra để chế ước ta."

>

> Nói rồi nàng quẳng đứa trẻ cho đạo sĩ Thiên Dương, dặn một câu: "Ôm nó đi!"

>

> Thiên Dương luống cuống tay chân đỡ lấy đứa trẻ.

>

> Lý Thanh Tuyền không hề do dự, lại một lần nữa phóng về phía quỷ mẫu, nàng lại vung lên một quyền đánh tan quỷ mẫu, quỷ mẫu phát ra một tiếng thét chói tai, hoá thành khói đen bay về đằng xa, muốn nhân đây bỏ trốn.

>

> Lý Thanh Tuyền thấy vậy, thét một tiếng: "Chạy đi đâu!"

>

> Nàng bắn ngón tay ra, một Thái Cực ngọc phù bay ra, nổ tung giữa không trung, một hư ảnh thái cực bao phủ ngay phía trên vùng khói đen do quỷ mẫu hoá thành, định! Định! Định! Định Địa Hoả Thuỷ Phong! Định Âm Dương Hữu Tự!

>

> Thái Cực đồ xoay tròn với tốc độ thật chậm, quỷ mẫu lại kêu một tiếng đầy thảm thiết, nàng ta bị Thái Cực đồ ép hoá thành nguyên hình, hiện ra hình dáng một nữ quỷ, người bóc khói đen kịt, mặt sưng phù trắng bệt, móng tay màu xanh lấp lánh ánh ma trơi.

>

> Quỷ mẫu mở miệng, lúc này giọng nàng ta khàn đặc, vô cùng khó nghe: "Ngươi không thể giết ta, đây chính là quy định do các ngươi đặt ra, sao các ngươi có thể tự mình phá hỏng quy định của mình như vậy được?"

>

> Nghe quỷ mẫu lớn tiếng chất vấn, đám yêu ma đang vây xem xung quanh cũng hơi dao động, như có như không liếc nhìn Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền vung năm tay nhỏ của mình lên, cười hì hì hỏi lại: "Ngươi bị ngu hả? Ta là yêu quái đó! Trong cái yêu giới này chuyện cá lớn nuốt cá bé có gì lạ lắm à? Ta mạnh cho nên ta có thể tạo ra quy định ước thúc các ngươi, nhưng chúng ta đâu có giống nhau, đừng có dùng những quy định tương tự đó để ước thúc ta. Bọn ta phù hộ các người là do bọn ta nhân hậu, không phù hộ các người cũng là chuyện đương nhiên."

>

> Lý Thanh Tuyền siết năm tay liếc nhìn đám yêu ma tu sĩ đang vây xem chung quanh, uy hiếp: "Hãy tự nhận rõ vị trí của mình đi!"

>

> Toàn bộ yêu ma tu sĩ đang vây xem đều rùng mình, ai nấy đều cuối đầu, trong lòng thầm mắng bản thân mình tự tìm đường chết, yên bình sống qua ngày quen rồi, suýt nữa thì quên mất sự tàn khốc của yêu giới.

>

> Lý Thanh Tuyền gật đầu tỏ vẻ vừa lòng.

>

> Quỷ mẫu thấy thế ngửa đầu phát ra tiếng rít gào giận dữ, từng luồng khói đen phun ra từ miệng quỷ mẫu, hoá thành đám tiểu quỷ, tiểu quỷ trông hình đáng những đứa trẻ mấp máy bò trên đất, oa oa kêu gọi, còn có con cất tiếng khóc to, trông không hề hung ác chút nào, thậm chí còn khá là đáng yêu.

>

> Lúc này quỷ mẫu quát to: "Các hài nhi, giết chúng đi!"

>

> Trên người đám quỷ anh lập tức dấy lên ngọn lửa màu đen, khoé mắt chúng ánh lên tia sáng màu đỏ như máu, cả một đám quỷ anh đều biến đổi, hoá thành khói đen phóng lên không trung, nhắm thẳng về phía hư ảnh Thái Cực gặm cắn.

>

> Thiên Dương đang ôm đứa trẻ trong lòng, có lòng tốt lên tiếng nhắc nhở: "Cẩn thận đó, những thứ đó đều là quỷ anh đã được luyện chế, thực lực rất mạnh!"

>

> Lý Thanh Tuyền vòng hai tay ra trước ngực, không hề hoảng hốt, bình tĩnh nhìn quỷ mẫu chỉ huy đám quỷ anh tấn công, chợt nàng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

>

> Quỷ anh trên người bùng lên những ngọn lửa xanh bổ nhào vào trên Thái Cực đồ, gừ gào, phát ra những tiếng kêu sắc nhọn, ngay sau đó cả đám quỷ anh đều ngã sóng soài xuống đất, bóng dáng ngã xuống đất của chúng mờ hẳn đi, sắc mặt cực kì sợ hãi.

>

> Quỷ mẫu cũng kêu lên một tiếng "Á!" đầy đau đớn, nàng ta ôm cứng đầu mình, hoảng sợ la lên: "Thứ đó rốt cục là cái gì vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền vẫn ôm hai tay trước ngực, nhìn quỷ mẫu một cách đầy thương hại, nói: "Cả thân phận của ta cũng không biết, đã dám làm càn trước mặt cô nãi nãi đây à."

>

> Thiên Dương nhìn đám quỷ anh hung ác đã từng khiến mình mặt xám mày tro, chỉ trong nháy mắt đã bị tiêu diệt sạch sẽ, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác hoài nghi nhân sinh.

>

> Hắn chọc chọc Chân Nhất đang đứng bên cạnh mình: "Đạo huynh, tiểu cô nương này có lai lịch thế nào vậy?"

>

> Chân Nhất tỏ vẻ hiểu biết vỗ vỗ vai Thiên Dương nói: "Ta cũng không biết! Nhưng chỉ cần biết nàng không phải hạng dễ chọc là đủ rồi."

>

> Thiên Dương trợn mắt khinh thường, ta có phải người mù đâu chứ, hạ tràng của quỷ mẫu ở ngay trước mặt kìa, làm sao ta dám chọc nàng nữa chứ? !

>

> Lý Thanh Tuyền vươn tay ra, chậm rãi đè ép xuống, nói: "Tiêu diệt!"

>

> Thái Cực đồ chậm rãi đè ép xuống, nơi nó đi qua bầu trời trong xanh, như thể không gian đã bị tẩy rửa sạch sẽ vậy.

>

> Quỷ mẫu bị bao phủ dưới Thái Cực đồ, dâng lên nỗi sợ hãi vô cùng, một ý niệm chợt xuất hiện trong thức hải của nàng ta, chết! Mình sẽ chết! Chờ Thái Cực đồ ép xuống, nàng thật sự sẽ chết!

>

> Quỷ mẫu điên cuồng la lối: "Không ~ ta không thể chết được ~ "

>

> Nàng hoá thành khói đen, muốn xông ra khỏi Thái Cực đồ, nhưng vừa bay tới mép thì đã bị một lá chắn vô hình bắn ngược lại, khói đen vẫn chưa từ bỏ, nó xông ra khắp bốn phương tám hướng, từ lên trời tới đào hầm dưới đất, khói đen không ngừng thăm dò, nhưng lại lần lượt bị bắn ngược trở về.

>

> Cuối cùng, quỷ mẫu hoá thành thục nữ diễm lệ trước kia, quỳ gối dưới Thái Cực đồ, không ngừng dập đầu cầu xin: "Tha mạng! Tha mạng! Cầu xin cô nương hãy tha mạng cho ta! Nô tỳ biết sai rồi."

>

> Lý Thanh Tuyền cau mũi, mắt đảo quanh đám quỷ anh đang nằ la liệt dưới đất, trong lòng dâng lên cảm giác buồn bực, đứng là hết thuốc chữa rồi!

>

> Nàng thở phì phì nói: "Dám ám toán cô nãi nãi à, vậy thì chuẩn bị chết đi!" Nàng hung hăng ép tay mạnh xuống.

>

> "Không…"

>

> "Dừng tay... "

>

> Có hai giọng nói đồng thời vang lên ngăn cản Lý Thanh Tuyền, một giọng là tiếng kêu hoảng sợ tuyệt vọng của quỷ mẫu, một giọng khác là của một nam tử.

>

> Tay Lý Thanh Tuyền khựng lại, nàng quay đầu nhìn thử, mọi người đang vây xem cũng theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Minh Hiên mặt một bộ đồ màu trăng vô cùng phiêu dật chậm rãi đi tới. Nơi hắn đi qua, dù là yêu, là ma, là quỷ, là tiên đều cuống quít nhường đường, phụ trợ thêm cho uy thế khó nói thành lời của hắn.

>

> Thiên Dương cúi đầu nhỏ giọng hỏi: "Đạo huynh, hắn là ai vậy?"

>

> Chân Nhất "Suỵt" một tiếng, truyền âm nói: "Hắn chính là người khống chế của phố phường núi Thiên Môn, thậm chí là ngàn dặm núi nón của dãy núi Áp Long này đều nằm trong tay hắn, thực lực vô cùng mạnh mẽ! Lần trước ta tận mắt nhìn thấy, cả Quan Âm Bồ Tát cũng bị hắn ép bỏ đi, chứ không dám trực diện đánh nhau."

>

> Thiên Dương hít một hơi khí lạnh, ánh mắt hắn nhìn về phía Trương Minh Hiên triệt để biến thành hoảng sợ, đó là Quan Âm Bồ Tát đấy! Đó là đại năng trong truyền thuyết đấy.

>

> Thiên Dương truyền âm hỏi tiếp: "Vậy cái quy định không được sử dụng võ kia cũng là do hắn định ra à?"

>

> Chân Nhất gật đầu nói: "Đúng vậy!"

>

> Thiên Dương lại bắt đầu thấy lo lắng cho Lý Thành Tuyền"Vậy vị cô nương kia phải làm sao đây? Người nọ chắc sẽ không ra tay với cô nương ấy chứ!"

>

> Chân Nhất cắn răng nói: "Cứ chờ xem đi! Ta cũng không biết nữa."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!