TRANG 242# 2
> Chương 483: Trương Minh Hiên ra tay
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Trương Minh Hiên đang bước tới, chau mày bực bội hỏi: "Đệ bảo tỷ dừng tay á? Đệ cũng thấy tỷ đang phá hỏng quy định đệ định ra à?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cười nói: "Những lời tỷ nói vừa rồi rất đúng, việc tỷ làm cũng rất đúng."
>
> Lúc này sắc mặt Lý Thanh Tuyền mới khá hơn, nàng lộ ra nụ cười tươi rói.
>
> Trương Minh Hiên nhìn đám quỷ anh đang lồm cồm dưới đất, mặt chúng hoặc mờ mịt, hoặc đang khóc rấm rức, hoặc là tụ lại ngồi chơi với nhau, trong lòng cũng dâng lên một ngọn lửa giận và tự trách, lúc nào thì nơi này của hắn đã trở thành nơi che chở cho cái ác? Nếu không phải lần này Lý Thanh Tuyền làm lớn chuyện này, hắn sẽ vẫn còn bị lừa, không hề biết rằng có kẻ dựa vào sự phù hộ của mình với phố phường, làm xằng làm vậy, gây ra cảnh sinh linh đồ thán.
>
> Ánh mắt sắc lẻm của Trương Minh Hiên đảo qua từng người đang đứng ở đây, ai nấy đều cảm nhận được áo lực đáng sợ, họ đều theo bản năng cúi đầu, không thiếu kẻ mắt loé lên suy nghĩ gì đó, khó thể đoán trước.
>
> Cuối cùng Trương Minh Hiên nhìn về phía quỷ mẫu nói: "Ngươi đúng là rất đáng chết!"
>
> Quỷ mẫu quỳ trên đất, điên cuồng lớn tiếng quát la: "Không! Ngươi không thể giết ta! Ngươi đã nói trong phố phường không thể sử dụng võ mà!" Quỷ mẫu vẫn tiếp tục gào thét: "Ngươi là một nhân vật lớn, tại sao có thể lật lòng như vậy?"
>
> Quỷ mẫu thấy Trương Minh Hiên vẫn không hề thay đổi ý kiến, vẫn lù lù bất động, nàng ta lập tức quay đầu nhìn đám người đang vây xem chung quanh, quát to: "Cứ chờ đó mà xem đi! Hôm nay hắn có thể giết ta, vậy ngày mai hắn cũng có thể giết chết các người, không ai trong số các người có thể trốn thoát được đâu."
>
> Không ít yêu ma lập tức thay đổi sắc mặt.
>
> Trương Minh Hiên lạnh lùng "Hừ" một tiếng, nói thầm trong đầu: "Long Thiên Ngạo, giao nàng ta cho ngươi đó."
>
> Có một giọng nói vang lên từ hư không: "Vâng!"
>
> Bóng người Trương Minh Hiên vặn vẹo một cái, Long Thiên Ngạo bước ra khỏi bóng Trương Minh Hiên, người hắn mặc trường bào màu xanh đen, tóc dài xoã vai, mày kiếm sắc bén, toàn thân toả ra sức hấp dẫn khó cưỡng, dù sao hắn cũng là người có thể chinh phục công chúa, Thánh nữ, nữ thân ở dị giới cơ mà, tướng mạo đương nhiên không có gì để xoi mói rồi.
>
> Không ít nữ yêu vừa trong thấy hắn đã sáng rỡ, hai tay ôm ngực kêu to: "Đẹp trai quá đi!"
>
> Lý Thanh Tuyền thấy vậy, bắn tay một cái, Thái Cực đồ hư ảo, bùm một cái nổ tung.
>
> Trong lòng quỷ mẫu mừng như điên, phép thuật chết tiệt đó đã bị cởi bỏ rồi, nàng ta hung ác liếc xéo Lý Thanh Tuyền và Trương Minh Hiên một cái, cứ chờ đi, chờ Cửu Tử của lão nương luyện thành, lão nương chắc chắn sẽ quay lại trả thù nỗi nhục nhã hôm nay.
>
> Về phần có thể chạy trốn hay không, quỷ mẫu không hề nghĩ tới, nàng ta chỉ biết lấy năng lực đi ngang giữa hai thế giới âm dương của mình, nàng ta muốn chạy trốn, còn chẳng phải chuyện vô cùng đơn giản à.
>
> Quỷ mẫu hoá thành hư ảnh biến mất giữa không gian, muốn nhân cơ hội này bỏ trốn.
>
> Long Thiên Ngạo nhướng cao đôi mày kiếm của mình, nói: "Chấn Kiếm! Lôi chấn giao điệp, hư không xuyên qua."
>
> Chỗ quỷ mẫu đang đứng, đột nhiên xuất hiện điện, tiếng sấm ầm ầm vang lên, hàng rào điện va chạm tí tách.
>
> Quỷ mẫu lúc này đang biến thành hư ảnh hét thảm một tiếng, trực tiếp bị Long Ngạo Thiên ép hiện thân, hàng rào điện thu lại, dễ dàng cuốn chạy quỷ mẫu bên trong, ngay lúc này một cột khói đen xuất hiện bên trong, không ngừng va chạm vào hàng rào điện, thiên lôi ầm ầm đánh xuống, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không dứt bên tai.
>
> Long Thiên Ngạo vung tay lên một cái, hàng rào điện dần thu nhỏ lại, tiếng xèo xèo vang lên như tiếng nước rót vào dầu sô, quỷ mẫu kêu thảm thiết bốc lên những cột khói đen cuồn cuộn.
>
> Đám yêu ma tu sĩ đang vây xem chung quanh đều nhìn khói đen đầy tham lam, hít lấy hít để nó.
>
> Chỉ một khắc sau, hàng rào điện đã biến thành một quả cầu điện quang, quỷ mẫu bất lực kêu rên thảm thiết trong quà cầu điện quang nhỏ xíu nọ.
>
> Long Thiên Ngạo cầm quả cầu nhỏ trong tay, nhìn Trương Minh Hiên thở dài một cái, rồi hắn bước vào cái bóng của Trương Minh Hiên biến mất tăm.
>
> Trương Minh Hiên vung tay một cái thật mạnh, tất cả quỷ anh đang mờ mịt lăn lộn dưới đất, đều bị cuốn mất, ngay sau đó hắn xoay người bước một bước, không gian vặn vẹo một cái, Trương Minh Hiên đã biến mất tăm.
>
> Lý Thanh Tuyền sửng sốt, tự lầm bầm lầu bầu: "Hắn đã mạnh tới tình trạng này rồi à!"
>
> Trong lòng nàng thấy rất khó chịu, nàng còn nhớ hình ảnh tốt đẹp, khi lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn, chỉ một quyền của nàng đã đủ để đánh hắn bay mất dép, nhưng giờ thì không làm vậy được nữa rồi, thật nhớ Trương Minh Hiên ở thành Trường An ngày xưa quá, hồn nhiên tới thế, đáng yêu đáng vậy cơ mà!
>
> Thiên Dương ôm tiểu hài tử, bước lên trước, khom người cảm ơn Lý Thanh Tuyền: "Đa tạ cô nương!"
>
> Lý Thanh Tuyền mặc kệ hắn khom người cảm tạ mình: "Ta không có giúp ngươi, ta chỉ ngứa mắt nàng ta mà thôi, ăn diện yêu khí kiểu đó, vừa nhìn đã biết ngay là không phải hạng người tốt đẹp rồi."
>
> Không biết Lý Thanh Tuyền đã nghĩ tới chuyện gì, mắt loé lên ánh sáng hung ác, răng nanh nghiến kẽo kẹt.
>
> Với tình huống hiện giờ, ngược lại đã làm Thiên Dương thật sự hoảng sợ.
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu bước đi một mạch: "Nhớ đưa tiểu hài tử đó về nhà đấy." Nói rồi nàng lắc đầu cảm thán lầu bầu cảm thán một câu: "Tiểu hài tử gì đó, rất phiền toái."
>
> Thiên Dương lại vội kêu lên: "Khoan đã..."
>
> Lý Thanh Tuyền nghe hắn gọi lại mình, bực bội quát: "Có thôi đi chưa hả? Rảnh quá không có gì làm thì mau đưa tiểu hài tử đó về nha đi."
>
> Chân Nhất đúng bên cạnh không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Thiên Dương, nhưng Thiên Dương lại như không phát hiện ra được gì, vẫn tiếp tục cười nói: "Lần này cảm ơn cô nương đã trượng nghĩa ra tay giúp đỡ, dù thế nào đi nữa, ta cũng phải tỏ vẻ cảm tạ. Không biết cô nương có chịu cho ta chút mặt mũi, để tiểu đạo đây mời cô nương dùng bữa cơm không."
>
> Hai mắt Lý Thanh Tuyền sáng trưng, nàng vội vàng gật đầu liên tục nói: "Được đó! Được đó!" Chợt nghĩ tới chuyện gì đó, nàng lại nhướng mày hỏi lại: "Nhưng mà ngươi có tiền không vậy? Đồ ăn ở đây mắc lắm đó."
>
> Thiên Dương khiêm tốn nói: "Không nhiều tiền lắm, lúc đi sư phó của ta chỉ cho ta mấy quặng mỏ linh thạch mà thôi, nhưng đều là thượng phẩm cả."
>
> Hai mắt Lý Thanh Tuyền sáng rỡ, cười hì hì nói: "Đúng là có tiền nhỉ? Vậy được rồi, ta dẫn ngươi đi tìm chỗ nghỉ chân trước nhé, lữ điếm Ổ Nhỏ Của Hồ Ly là một nơi rất tốt đấy. Sau đó thì chúng ta đi ăn lẩu nhé, ta thích ăn nhất món lẩu thịt rồng."
>
> Mặt Thiên Dương hiện lên nụ cười ấm áp, hắn ôm tiểu hài tử, cười nói: "Vậy xin nghe theo sự sắp xếp của cô nương."
>
> Sắc mặt Lý Thanh Tuyền khá thoả mãn, nàng cười dẫn Thiên Dương đi, cơ mà vừa đi được hai bước, nàng đã đứng khựng lại, quay đầu nhìn Thiên Dương nghiêm túc nói: "Lữ điếm đó là một lữ điếm cao cấp, vì chất lượng nghỉ ngơi của các quan khách, nơi đó có đặt ra quy định là kho cho phép khách hàng ôm trẻ con vào."
>
> Thiên Dương sửng sốt, cười nói: "Vậy chúng ta đi nơi khác nhé."
>
> "Không được!" Lý Thanh Tuyền trả lời chắc như đinh đống cột.
>
> Thiên Dương hoảng sợ, quay đầu nhìn Lý Thanh Tuyền đầy khó hiểu.
>
> Lý Thanh Tuyền nghiêm túc nhấn mạnh: "Bằng hữu của ta muốn ở thì chỉ có thể ở nơi tốt nhất."
>
> "Chuyện này..." Thiên Dương quay đầu nhìn về phía Chân Nhất, mặt lộ rõ vẻ khó xử.
>
> Chân Nhất hoảng sợ, lập tức nói: "Thiên Dương đạo hữu, ngươi cứ tuỳ ý dạo chơi đi nhé, sư đệ của ta Chân Nhị chạy tới tìm ta, bảo có việc cần làm, vi huynh đi trước một bước đây."
>
> Không đợi Thiên Dương trả lời, hắn đã chạy biến mất tăm.
>
> Thiên Dương ôm đứa trẻ, cười nói: "Vậy ta đưa hài tử này trở về trước, rồi sẽ quay lại sau nhé!"
>
> Lý Thanh Tuyền tỏ vẻ ghét bỏ liếc nhìn đứa trẻ trên tay hắn, cau mày nói: "Mau đưa nó đi đi, tiểu hài tử gì đó, phiền chết được."
>
> Thiên Dương mỉm cười nói: "Vậy xin cô nương hãy chờ ta một lúc." Dứt lời hắn xoay người bước ra khỏi phố phường.
>
> Ngay lúc quỷ mẫu bị xử lý, trong một toà Thần cung ở Thiên Đình, một đại hắn có hàm răng lồi hết ra ngoài, ồm ồm lên tiếng: "Tâm Nguyệt Hồ, người ngươi phái đi đúng là vô dụng quá, vừa vào cửa đã bị người ta tóm gọn rồi."
>
> Một thiếu phụ mặc váy đỏ, nghiêng người tựa ra ghế, mỗi cái khoát tay đá chân của nàng đều lộ ra phong tình vô cùng hấp dẫn.
>
> Thiếu phụ Tâm Nguyệt Hồ cười hì hì nói: "Ta cũng đâu có ngờ nàng ta lại vô dụng như vậy chứ! Ta vốn định mượn tay nàng ta, làm nhiễu loạn trật tự ở núi Thiên Môn, tạo chút phiền toái không lớn không nhỏ cho hắn, ai dè nàng ta vừa đi vào đã bị bắt tại trận như vậy chứ."
>
> Một nam tử tầm trung niên trên đầu mọc sừng dài, vóc người gầy yếu, âm trầm nói: "Tâm Nguyệt Hồ, người còn dự tính gì khác không? Kế hoạch rõ ràng thế này, không giống việc ngươi sẽ làm chút nào."
>
> Tâm Nguyệt Hồ lấy tay chống cằm, hồn nhiên chớp chớp đôi mắt của mình, nói: "Ngươi đoán thử xem!"
>
>
>
>