TRANG 243# 1
> Chương 484: Sắp xếp các quỷ anh
>
>
>
>
>
>
> Trong đình nghỉ mát trên đảo Huyền Không, không khí vặn vẹo vài cái, bóng Trương Minh Hiên xuất hiện trước cái bàn sao trời.
>
> Hắn ngồi xuống ghế suy nghĩ một lúc lâu, mới lấy điện thoại di động ra, chọc mở cửa sổ chat của Xi Vưu.
>
> Tiêu Dao thần quân: Có đó không vậy?
>
> Chọc thêm cái nữa!
>
> Có đó không?
>
> Rốt cục có ở đó kông vậy?
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Có gì không?
>
> Tiêu Dao thần quân: Ta không cẩn thận giết một con quỷ mẫu, cứu được không ít quỷ anh, số quỷ anh này ta nên xử lý thế nào đây?
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Một đao chém hết!
>
> Trương Minh Hiên hết biết nói gì luôn, nếu muốn tiêu diệt bọn chúng, hắn còn tìm Xi Vưu làm quái gì nữa chứ?
>
> Tiêu Dao thần quân: Không cách xử lý nào ôn hoà hơn à?
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Không thì, chém hai đao nhé? Nếu thấy chưa đủ ôn hoà thì chém thêm đao nữa, hành ba đao cũng được.
>
> Trương Minh Hiên O__O ". . .
>
> Tiêu Dao thần quân: Ta cần cách cứu họ cơ.
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Mấy chuyện cứu người này ta đâu có am hiểu! Ngươi tìm lộn người rồi.
>
> Tiêu Dao thần quân: Không phải địa phủ là địa bàn của Vu tộc các ngươi à? Vậy các ngươi nên hiểu biết rất rõ về linh hồn mới đúng chứ, trong số những người ta quen, chỉ có mình ngươi là Vu tộc thôi.
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Tuy rằng địa phủ là địa bàn của Vu tộc chúng ta, nhưng Vu tộc chúng ta thật sự không am hiểu giải quyết linhhồn. Nương nương đã trao quyền quản lý địa phủ cho hai giáo Đạo Phật, do Thái Ất của Xiển Giáo hóa thân thành Thập Phương Cứu Khổ Thiên tôn, chia ra làm mười phân thân, ngồi lên vị trí thập điện Diêm La, bên Phật giáo thì có Địa Tàng Vương Bồ Tát phát ra chí nguyện to lớn, toạ trấn Âm Sơn. Nên ở địa phủ hiện tại là do hai giáo Phật Đạo khống chế lẫn nhau, nương nương quản lý toàn cục.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trong chòi nghỉ mát, đọc những dòng này, hắn cũng sửng sốt không thôi, thập điện Diêm La hoá ra lại là Thái Ất chân nhân của Xiển Giáo á? Trò đùa này chơi hơi bị lớn rồi đấy!
>
> Xi Vưu thích cưỡi hổ: Tiểu Trương à! Ta biết ngươi và Xiển Giáo có vài mâu thuẫn nhỏ, nên nhắc ngươi thêm một câu nhé, ngươi phải cẩn thận với Thái Ất đấy. Một khi Thái Ất đạt được công đức viên mãn ở địa phủ, như vậy thập điện Diêm La sẽ hợp lại thành một, tới lúc ấy thực lực của Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn sẽ đạt tới mức vô cùng đáng sợ, có thể sánh ngang với đám người Như Lai và Ngọc Đế luôn đấy.
>
> Trương Minh Hiên hít sâu một hơi, hắn luôn cho rằng người lợi hại nhất Xiển giáo là Nhân Hoàng Quảng Thành Tử, hoàn toàn không ngờ rằng Thái Ất đã phát triển tới nông nỗi thế này, nhưng mà cái xưng hô Tiểu Trương kia là thế quái nào đây?
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nhập chữ vào, nói: "Tiểu Xi à! Vậy chuyện này ngươi thấy ta nên tìm ai để giải quyết đây?"
>
> Dưới mười tám tầng địa ngục, trong U Minh giới, Xi Vưu người mặc áo đen, đang ngồi trước một đống lửa, bên cạnh hắn đang nằm một con hổ đen, đuôi hổ lắc lư đong đưa, như một cây roi thép không ngừng vút qua không trung, trên ngọn lửa thì đang nướng một cái chân dị thú, mỡ từ trên chân chảy xuống rơi vào đóng lửa vang lên tiếng xèo xèo.
>
> Xi Vưu một tay chuyển động đang tại thịt nướng thú chân, một bên nhìn di động, nhìn đến Trương Minh Hiên phát tin tức, khóe miệng không tự giác không tiếng động co rúm hai cái. Tiểu Xi? Vô mấy năm qua ai dám như vậy kêu lên ta? !
>
> Hắn ghi âm giọng nói, gửi đi: "Tiểu Trương à! Vấn đề này Địa Tàng Vương Bồ Tát và thập điện Âm Vương đều có thể giải quyết giúp ngươi cả."
>
> "Tiểu Xi à! Ngươi đâu phải không biết, ta đâu có hợp với họ."
>
> "Tiểu Trương à! Ngươi có thể đi tìm Minh Hà giáo chủ, ông ta có thể giúp chuyển hoá những quỷ anh đó thành Tu La, để chúng mở ra một cuộc đời mới đấy."
>
> "Tu La à, vậy cũng được! Ít nhất cũng có khởi đầu cao hơn phàm nhân. Cảm ơn Tiểu Xi, tạm biệt Tiểu Xi!"
>
> "Tạm biệt, Tiểu Trương!"
>
> "Chào buổi trưa, Tiểu Xi!"
>
> "Chào buổi trưa, Tiểu Trương!"
>
> ...
>
> Cả hai cứ giằng co như vậy một lúc lâu, mới tắt điện thoại đi.
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ một lúc, quyết định tạm thời cứ cất quỷ anh ở đó đã, chuyện tìm Minh Hà giao chủ, tốt nhất là chờ Hồng Hài Nhi trở về rồi giao cho nó đi làm! Tin là nó sẽ làm xong chuyện này một cách tốt đẹp nhất. Vừa nghĩ tới Hồng Hài Nhi, Trương Minh Hiên lại thấy đau đầu, cầu mong nó đừng bị Quan Âm bắt đi nha! À mà không biết bây giờ bọ Đường Tam Tạng đi tới đâu rồi nhỉ?
>
> Trên đường Tây Du, mấy thầy trò Đường Tam Tạng trải qua hơn cả tháng bôn ba, rốt cục cũng đi tới trước một miếu thờ, bên trên có ghi mấy chữ to "Sắc Kiến Bảo Lâm tự" .
>
> Lại qua một phen trắc trở, Đường Tam Tạng mới thành công vào đó ở nhờ.
>
> Trong một gian thiện phòng, Đường Tam Tạng mặc một thân thiền y mỏng manh, ngồi bên mép giường, xoa bóp hai chân mình, cau mày nói: "Ai! Trèo đèo lội suối, bôn ba cực khổ, chân vừa nhức vừa mỏi, nếu chỗ này có một tiệm túc liệu thì hay biết mấy."
>
> Trư Bát Giới cau mũi, nói: "Đi tiệm túc liệu? Sư phụ thầy nhắc cái này mấy tháng rồi đó, còn chưa chịu thôi nữa à, chỗ đó tốt tới vậy cơ à?"
>
> Sa Hòa Thượng bật cười ha ha, kể lại: "Nhị sư huynh, lần sau huynh cứ đi thử đi rồi biết ngay ấy mà. Hồng Tụ Chiêu cũng không tệ đâu, chỗ đó có các cô nương không chỉ biết ca múa, lại còn biết ngâm thơ vẽ tranh nữa cơ."
>
> Nữ tử? Hai mắt Trư Bát Giới sáng rỡ, hắn vội vàng la ó: "Sư phụ, thầy đúng là không có nghĩa khí gì hết, có chuyện tốt như vậy, sao thầy không thèm nghĩ gì tới Lão Trư con hết vậy."
>
> Đường Tam Tạng nghe vậy, hỏi lại: "Bát Giới, con nói câu này không thấy ngượng à? Vừa tới phố phường con đã quăng vi sư lại đó bỏ đi mất dạng, con muốn vi sư dẫn con đi thế nào đây hả?"
>
> Trư Bát Giới cười gượng hai tiếng, không nói thêm gì nữa, cặp mắt nhỏ tí nhìn láo liên chung quanh, chuyện này đúng là lỗi do hắn.
>
> Đường Tam Tạng sửa sang lại xiêm y, đứng lên đi tới trước bàn ngồi xuống, cầm lấy quyển kinh Phật, nói: "Các con đi nghỉ ngơi trước đi! Vi sư đọc thêm một cuốn kinh này nữa rồi sẽ đi nghỉ."
>
> Trư Bát Giới kêu lên: "Sư phụ, hình như dạo này thầy ngày càng khắc khổ cố gắng hơn thì phải!"
>
> Đường Tam Tạng lại ôn hoà đáp: "Bởi vì lúc ở núi Thiên Môn, vi sư đã thấu hiểu được vài đạo lý mới."
>
> Trư Bát Giới ngã đầu xuống giường, nói: "Vậy sư phụ, thầy cứ xem từ từ đi nhé! Lão Trư con đi ngủ trước đây."
>
> Đêm khuya, một luồng âm khí xộc tới, gió nổi mây phun, mưa đổ xối xả, cửa sổ lạch cạch rung lên, lá trúc trong rừng xào xạc kêu vang.
>
> Chỉ một khác sau, ngoài thiện phòng, bỗng xuất hiện sương trắng, làn sương nhanh chóng bao phủ khắp chung quanh.
>
> "Sư phụ... "
>
> "Sư phụ... "
>
> Tiếng gọi như có như không vang lên trong màn sương trắng, Đường Tam Tạng nghe tiếng kêu ngáp một cái, gục đầu xuống, nằm nhoài trên bàn thiếp đi.
> Ba người Tôn Ngộ Không đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thì chợt mở choàng mắt, nhưng thân thể cả ba vẫn nằm im không cử động.
> Trư Bát Giới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đại sư huynh, long khí nồng như vậy, sợ là có chân long tới đây."
>
> Tôn Ngộ Không nhắm mắt lại bình tĩnh nói: "Đừng sợ! Cứ để im xem kẻ đó định làm gì đã?"
>
> Bên trong chuồng ngựa, Bạch Long Mã lo lắng đạp chân mấy cái, đôi mắt ngựa lập tức hoa thành mắt rồng, loé ra ánh sáng màu vàng thần thánh, hắn khó hiểu liếc nhìn chung quanh, long khí nồng thế này, tại sao lại không nhìn thấy chân long? Là ai đã tới đây?
>
> Kiếp nạn tiếp theo, chính là gặp quốc chủ nước Ô Kê trần tình, Ngộ Không biến hoá, dẫn ra thái tử.
>
> Khi thái tử quay trở về hoàng cung hỏi thăm tin tức, bốn thầy trò Đường Tam Tạng cũng tập trung trong thiện phòng bàn bạc kế sách.
>
> Đường Tam Tạng hỏi: "Các đồ đệ, các con có đoán được con yêu quái này có lai lịch ra sao không? Tại sao nó lại ham mê phú quý nơi nhân gian tới như vậy?"
>
> Tôn Ngộ Không cười khì khì nói: "Sư phụ, chỉ dựa vào mấy câu nói qua loa làm sao mà biết được lai lịch của con yêu quái đó như? Hôm khác tới Kim Loan điện, Lão Tôn con đây đập cho nó một gậy là biết rõ chân tướng ngay thôi ấy mà."
>
> Đường Tam Tạng lại nói: "Ngộ Không, con tự tin quá rồi đó, lỡ đâu con không đánh lại người ta thì phải làm sao đây? Hoặc là trận chiến giữa con và con yêu quái đó không phân được cao thấp, làm ảnh hưởng tới dân chúng bình thường, khiến quốc gia bị huỷ diệt, sinh linh phải đồ thán, thì tính sao đây?"
>
> Tôn Ngộ Không chỉ cười khì khì không trả lời Đường Tam Tạng, nếu như là ngày xưa, hắn sẽ không bao giờ có cái suy nghĩ là mình sẽ đánh không lại một ai đó, bởi vì trong ấn tượng của hắn, Thiên Đế là lão đại, Như Lai đứng thứ hai, hắn chính là lão tam. Nhưng từ sau khi có điện thoại di động, rồi gặp không ít cường giả trên đó, thậm chỉ cả Ngọc Đế ngày xưa hắn vẫn tưởng là tay trói gà không chặt, cũng là một cường giả siêu cấp. Và nếu như những gì Thần Đăng Truyện miêu tả là thật, như vậy hắn còn sống bước ra khỏi thiên cung, phải nói là do hắn quá may mắn!
>
>
>
>