TRANG 243# 2
> Chương 485: Lai lịch của Thanh Sư
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng.
>
> Trư Bát Giới không ngừng xua tay nói: "Sư phụ, thầy đừng nhìn Lão Trư con đây làm gì,, ngày trước Lão Trư con đây luôn sống ở Cao Lão Trang, làm sao mà biết được yêu quá xa tít chỗ này cơ chứ?"
>
> Sa Hòa Thượng cũng cười nói: "Sư phụ, con vẫn luôn sống bên sông Lưu Sa, chưa từng nghe nói gì về con yêu quái ở chỗ này cả."
>
> Đường Tam Tạng thất vọng thở dài một hơi, thì thầm tự nhủ: "Vậy cũng chỉ đành đi hỏi thử Trương công tử, hắn từng nói, ta bán di dộng cho hắn, hắn sẽ cung cấp tình báo cho ta, có lẽ hắn sẽ biết!"
>
> Trư Bát Giới không quan tâm nói: "Sư phụ, thầy cũng đừng ôm hy vọng quá lớn đấy, con yêu quái này dám chiếm cứ vị trí hoàng đế, làm việc lại vô cùng bí mật, cho dù làTiêu Dao đảo chủ cũng chưa chắc biết được lai lịch của nó đâu."
>
> Đường Tam Tạng lấy điện thoại di động ra nói: "Vẫn cứ hỏi thử đi! Tiêu Dao đảo chủ không phải hạng người tầm thường, vả lại quan hệ giữa hai ta rất tốt, cho dù hắn không biết, thì cũng xem như bằng hữu hỏi thăm nhau là được." Nói rồi hắn lấy điện thoại ra, bật gọi video.
>
> Trên đảo Huyền Không lúc này đã là chạng vạng, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã đang đang ngồi trong sân, một bên chơi đùa với Nha Nha, mộ bên nói chuyện phím, vô cùng ấm áp bình yên.
>
> Trương Minh Hiên kể cho Lý Thanh Nhã nghe chuyện quỷ mẫu, Lý Thanh Nhã tỏ ra rất tán thưởng với cách giải quyết của Trương Minh Hiên.
>
> Sau đó cả hai lại nói tới mấy chuyện thú vị khác, cứ thế cả ba ngồi dưới ánh sao, nói nói cười cười với nhau.
>
> Reng reng reng...
>
> Tiếng chuông điện thoại vang lên.
>
> Trương Minh Hiên thầm oán giận trong lòng, ai thế này! Sao mà không có mắt vậy chứ, không thấy ta đang bồi dưỡng tình cảm với Thanh Nhã tỷ à?
>
> Trương Minh Hiên vung tay cái, trực tiếp tắt máy, tiếp tục nói nói cười cười với Lý Thanh Nhã.
>
> Một lát sau, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, Trương Minh Hiên tiếp tục vung tay tắt máy.
>
> Trên đường Tây Du, trong thiện phòng ở Bảo Lâm.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng bình tĩnh nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Lần đầu tiên cuộc gọi video lần đầu tiên bị cúp ngang, Đường Tam Tạng cười gượng hai tiếng nói: "Chắc vừa nãy Trương công tử đang bận gì đó thôi, để ta gọi lại thử lần nữa xem sao."
>
> Hắn vươn tay gọi video thêm lần nữa, sau hai tiếng reo reng reng, cuộc gọi video lại tiếp tục bị vô tình cự tuyệt, Đường Tam Tạng thấy đầu mình nổi lên vạch đen luôn rồi.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không nhướng mày ra hiệu với nhau, cùng phát ra tiếng cười trào phúng.
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã im lặng nhìn Trương Minh Hiên một lúc, mỉm cười nói: "Cũng đã trể lắm rồi, nên đi nghỉ ngơi thôi."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì đáp: "Thanh Nhã tỷ, thật ra trời vẫn còn sớm mà, chúng ta có thể ngồi tán gẫu thêm lúc nữa cũng được."
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười không đáp, thướt tha đứng dậy, váy áo bay bay bước vào trong phòng, tà váy trắng uốn lượng, tiên khí lan tràn, kèm theo đó là nét trưởng thành đằm thắm khó nói nên lời.
>
> Trương Minh Hiên nhìn theo bóng Lý Thanh Nhã khuất hẳn sau cửa phòng, mới lòng đầy tức giận nói: "Vừa nãy là ai gọi tới vậy?"
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên trong đầu hắn, đáp: "Đường Tam Tạng."
>
> Trương Minh Hiên nghẹn lời, là hắn à?
>
> Ngẫm nghĩ một lát, hắn xoay người bước vào phòng, vừa đi vừa nói: "Giúp ta gọi lại cho hắn đi."
>
> "Được!"
>
> Bên trong thiện phòng, Đường Tam Tạng đang khá là xấu hổ, lắp bắp nói: "Kỳ thật. . . Kỳ thật bần tăng và hắn cũng không thân thiết gì cho lắm, lúc ở Trường An còn có mâu thuẫn nữa, hắn lừa gạt tín đồ, chửi bới tăng nhân, còn từng khinh nhờn Phật Tổ..."
>
> Reng reng reng...
>
> Tiếng chuông điện thoại vang lên, hình đại diện của Trương Minh Hiên xuất hiện trên màn hình.
>
> Ba người bọn Tôn Ngộ Không nhìn thoáng màn hình di động, lại ngẩng mặt nhìn về phía Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng im lặng một lúc mới nói: "Các con đừng suy nghĩ lung tung, chuyện yêu quái quan trọng hơn, đúng không."
>
> Nói rồi hắn chọn bắt máy, bắt đầu mở video, trên màn hình xuất hiện bóng Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn Đường Tam Tạng nói: "Huyền Trang, sắc mặt ngươi trông không được tốt lắm thì phải! Đã xảy ra chuyện gì à?"
>
> Đường Tam Tạng cười khan nói: "Không có việc gì! Sao lúc nãy ngươi không bắt cuộc gọi video của bần tăng vậy?"
>
> Trương Minh Hiên quơ đại cái cớ nói: "À! Lúc nãy không có thấy cuộc gọi tới ấy mà."
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng thầm mắng CMN một lúc lâu, ngươi lại lừa bần tăng, không thấy sao lại hiện là bị cúp máy được hả? !
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi ngay: "Ngươi tìm ta có chuyện gì không?"
>
> Đường Tam Tạng điều chỉnh xong tâm trạng của mình mói đáp: "Sau khi ra khỏi vùng núi Áp Long, bần tăng có đi tới Bảo Lâm tự, ở nơi này bần tăng gặp được một vong hồn, vong hồn này tự xưng mình là quốc vương nước Ô Kê cách đây bốn mươi dặm, bị yêu quái ném vào trong giếng chết chìm, yêu quái giả làm hắn, chiếm cứ thần khí của đất nước, tai hoạ quốc gia. Không biết Trương công tử có biết lai lịch của con yêu quái này không? Không biết mấy người bần tăng liệu có phải là đối thủ của nó hay không?"
>
> Trương Minh Hiên nghe kể vậy, trong lòng đã đoản được, đây chính là kiếp nạn ở nước Ô Kê, một trong tám mươi mốt kiếp nạn!
>
> Trương Minh Hiên gật đầu trả lời: "Lai lịch của con yêu quái này, ta quả thật biết rất rõ."
>
> Mắt bốn sư đồ Đường Tam Tạng đều sáng rỡ, chờ mong nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Nhưng sắc mặt Trương Minh Hiên lại khá trầm ngâm, hắn nói: "Đường Tam Tạng, ta đề nghị chuyện này, tốt nhất là ngươi đừng có xen vào, cứ đi thỉnh kinh tiếp đi thôi."
>
> Đường Tam Tạng nghe vậy kích động kêu to: "Sao có thể như vậy được? Có yêu ma tai hoạ cả một đất nước, làm người xuất gia sao ta có thể ngồi yên không quan tâm cho được chứ?"
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu , khì khì hỏi: "Có phải là con yêu quái đó rất mạnh không?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói rằng: "Không phải!"
>
> Đường Tam Tạng khó hiểu hỏi lại: "Vậy thì là tại sao?"
>
> Dưới ánh nhìn chăm chú của mấy thầy trò Đường Tam Tạng, Trương Minh Hiên rối rắm một lúc, mới thở dài một tiếng, nói: "Thôi vậy! Nếu các người muốn biết, vậy ta sẽ nói cho các người biết."
>
> Bốn sư đồ Đường Tam Tạng lập tức vãnh tai lên, im lặng lắng nghe.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Con yêu nguyên này nguyên hình chính là Thanh Sư, là toạ kỵ của Văn Thù Bồ Tát."
>
> Đường Tam Tạng hoảng hốt la lên: "Văn Thù Bồ Tát?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu một cái đầy trịnh trọng.
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng chợt loé lên một suy nghĩ, hắn lắp bắp hỏi lại: "Như vậy con yêu quái đang chiếm cứ vị trí quốc vương, làm hại nước nhà, là... là..."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng một lúc lâu, mới chậm rãi nói: "Ngươi nói không sai, Thanh Sư đúng là nhận được lệnh của Văn Thù mới hạ phàm, vả lại kẻ đứng sau lưng mọi chuyện là Như Lai."
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu ngoày nguậy, không dám tin, la lên: "Không! Bần tăng không tin. Văn Thù Bồ Tát sao lại phải hạ mình làm khó một quốc vương dưới nhân gian cơ chứ?"
>
> Lúc này Trương Minh Hiên mới kể rõ ngọn ngường: "Hoá ra quốc vương nước Ô Kê là ngày trước là một người thích ăn chay hướng Phật, Văn Thù Bồ Tát nhận được lệnh của Phật Tổ Như Lai tới độ ông ấy, hứa sẽ cho ông ấy một vị trí La Hán. Văn Thù hoá làm phàm nhân đi tới, không hiện ra chân thân, đi tới chỗ quốc vương nước Ô Kê khất thực, nhưng lại mở miệng nhục nhã làm khó dễ quốc vương. Quốc vương nước Ô Kê suy cho cùng cũng là vua một nước, đứng trên vạn dân, sao có thể chịu nhục nhã vậy được? Nhưng ông ấy là một người hiền lành, cho dù Văn Thù làm ông khó xử mấy lần cũng chưa từng có ý định giết người, bèn lệnh cho thị vệ trói Văn Thù lại, dìm hắn xuống ngự hà ba ngày xem như trách cứ. Chính vì thế, ông ấy đã tự tay gieo xuống mầm hoạ ngày hôm nay."
>
> Đường Tam Tạng càng nghe càng thất thần, trong lòng dâng lên một suy nghĩ, hình như những gì Trương Minh Hiên nói đều là sự thật.
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu gãi tai, nhận xét: "Tiểu quốc vương này tốt bụng quá vậy! Nếu mà là Lão Tôn ta đây, chắc rút gậy đập vỡ đầu Văn Thù ra luôn quá, đi hoá duyên xin cơm mà còn mở miệng nhục nhã người ta, đạo lý gì thế này!"
>
> Trư Bát Giới chảy nước miếng hâm mộ than thở một câu: "Một con sư tử ngủ hết cả một hậu cung, đúng là hạnh phúc vô biên mà!"
>
> Đường Tam Tạng cố giữ bình tĩnh, cười gượng tìm lời nói hộ: "Bồ Tát làm như vậy nhất định là có ý riêng, chúng ta tốt nhất không nên tự ý can thiệp, lỡ đâu phá huỷ kế hoạch của Bồ Tát, vậy thì không hay chút nào. Thanh Sư nọ chiếm cứ vương vị suốt ba năm trời, nhưng chưa từng làm hại dân chúng, khiến nước nhà gặp nguy hiểm, tức là dưới sự dạy dỗ và kinh Phật của Bồ Tát, đó là một con yêu quái hiền lành hướng thiện."
>
>
>
>