Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 486: Mục 487

TRANG 244# 1

> Chương 486: Chỉ điểm Đường Tam Tạng

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên bật cười đầy châm chọc, nói: "Nếu phải bàn về độ tàn ác, thì Thanh Sư độc ác hơn đám yêu tộc ngoài rừng rú kia nhiều nhiều."

>

> Đường Tam Tạng ngẩng phắt đầu lên, không dám tin nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói tiếp: "Thanh Sư thích ăn thịt người đấy! Đi về phía tây chút nữa, có một đất nước tên là nước Sư Đà, trước khi đi tới nước Ô Kê, Thanh Sư này chiếm Sư Đà Lĩnh làm yêu, nó kết bái làm huynh đệ với một con yêu bạch tượng và một con yêu đại bàng, làm mưa làm gió một phương trời.

>

> Ba huynh đệ bọn chúng dẫn theo đám tiểu yêu dưới trướng, giết vào nước Sư Đà, tạo thành sát nghiệt vô biên, không biết bao nhiêu nhân loại đã bị đám yêu ma bọn chúng giết chết rồi ăn thịt, xương trắng trải dài khắp nơi, oan hồn đêm đêm gào khóc, dù là đi ngoài đường vào ban ngày cũng có thể nhìn thấy xương cốt trải dài."

>

> Trương Minh Hiên nhìn thẳng vào hai mắt Đường Tam Tạng nói: "Nước Sư Đà bây giờ đã còn được gọi là Sư Đà Yêu quốc, hai con yêu Bạch Tượng và Đại Bạng đó cũng là lũ yêu ma do Phật giáo dạy dỗ."

>

> Đường Tam Tạng không dám tin những gì mình vừa nghe được, mặt đầy vẻ hoảng sợ, sau đó hắn nhắm chặt mắt lại, thấy lòng mình đau xót vô cùng: "Tại sao vậy? Ngã Phật của ta không phải nói là từ bi vi hoài à? Ngã Phật không phải nói muốn phổ độ chúng sinh à?"

>

> Đường Tam Tạng lại nhớ tới Quan Âm ở phố phường, tay hắn ôm chặt ngực mình, cơn đau thấu tim truyền ra từ trước ngực, hắn không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, ngã ngữa xuống đất.

>

> Trư Bát Giới vội vàng đỡ lấy Đường Tam Tạng la lên: "Sư phụ?" Hắn vội vàng đỡ Đường Tam nằm lên giường.

>

> Tôn Ngộ Không cũng "Hừm!" một tiếng, nhảy tới bên giường, cúi đầu nhìn Đường Tam Tạng kêu to: "Nè! Hòa thượng, thầy không sao đó chứ!"

>

> Đường Tam Tạng mở mắt ra, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm trần nhà.

>

> Sa Hòa Thượng cúi đầu nhìn Đường Tam Tạng nói : "Sư phụ chỉ bị tức quá nên ngất đi thôi."

>

> Ở đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên nhìn thấy Đường Tam Tạng ngất xỉu cũng bị doạ cho hết hồn, hoà thượng này yếu ớt vậy à? Thế là hắn vội vàng kêu to: "Nè! Huyền Trang, ngươi không sao đó chứ? Có khoẻ không vậy? Đã chết rồi à?"

>

> Trư Bát Giới lặng lẽ trợn mắt liếc xéo Trương Minh Hiên một cái.

>

> Đường Tam Tạng từ trên giường ngồi dậy, sắc mặt vẫn còn hơi trắng bệch, hắn đau khổ nói: "Trương công tử, ngươi cảm thấy chuyến đi lấy kinh này của bần tăng còn ý nghĩa gì nữa không?"

>

> Sắc mặt Trương Minh Hiên cũng trở nên nghiêm túc hơn, hắn biết rất có thể chỉ vì một câu nói của mình, chuyến đi Tây Thiên lấy kinh lần này của Đường Tam Tạng sẽ kết thúc, nhiệm vụ hắn hứa với sư phụ cũng xem như hoàn thành.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng đang mê mang tột cùng, trong lòng thầm thở dài một tiếng, ngoài mặt lại cười nói: "Cứ đi xem thử đi!"

>

> Đường Tam Tạng mỉm cười đầy chua xót: "Không dối gạt gì Trương công tử, bần tăng sợ..." Trong mắt hắn hiện rõ vẻ hoang mang: "... Sợ những gì bần tăng nhìn thấy, không phải là những gì bần tăng kỳ vọng."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Vậy thì càng đơn giản! Nếu không phải những gì ngươi mong muốn, vậy thì ngươi hay tự sáng tạo ra một Phật Giáo mà ngươi mong muốn là được."

>

> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: "Hãy nhìn, hãy suy nghĩ, hãy học hỏi, đọc ngàn vạn cuốn kinh Phật, rồi sáng tạo ra một Phật Giáo trong cảm nhận của ngươi, một Phật Giáo phù hợp với Đại Đường, đó mới là ý nghĩ thật sự của việc đi thỉnh kinh.

>

> Kinh phật của phương Tây kinh chưa chắc gì thích hợp dùng cho phương Đông, nó cần ngươi đi tổng kết, đi trích xuất ra những tinh tuý, đi khai sáng ra một con đường mới, mà con đường này đã định trước là sẽ vô cùng khó khăn."

>

> Đường Tam Tạng nghe Trương Minh Hiên nói, hai mắt dần dần sáng lên, tản ra ánh sáng kinh người. Hắn nhắm mắt nỉ non: "Hiểu rồi, ta đã hiểu rồi!"

>

> Hắn nhảy từ trên giường xuống, khom người thật sau bái tạ Trương Minh Hiên: "Đa tạ Trương công tử đã giúp ta giải quyết mê hoặc! Ân nghĩa hôm nay, bần tăng trọn đời không dám quên."

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói: "Nếu ngươi có thể hiểu được, lòng ta cũng lấy làm an ủi! Mau đứng lên đi! Chúng ta đều là bằng hữu, không cần phải đa lễ vậy đâu."

>

> Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng hoảng sợ nhìn nhau, mẹ ơi! Sắp xảy ra chuyện lớn rồi.

>

> Đường Tam Tạng vẫn khom người không chịu đứng thẳng dậy, mà trầm giọng hỏi: "Những lời công tử nói về nước Sư Đà có phải là sự thật không?"

>

> Trương Minh Hiên khẽ nhướng lông mày, nói: "Đương nhiên là thật, chuyện này không phải bí mật gì, ngươi bảo bọn Hầu ca đi tìm hiểu thử là biết ngay ấy mà."

>

> Đường Tam Tạng hít sâu một hơi, trậm giọng nói: "Vậy xin Trương công tử hãy cho tiểu tăng mượn Lục Hồn Phiên để sử dụng lần này nhé."

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, mặt lộ ra nụ cười cổ quái nói: "Vậy ta sẽ bảo Hắc Hùng quái đưa Lục Hồn Phiên tới cho ngươi."

>

> Đường Tam Tạng biết ơn nói: "Đa tạ!"

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả, đáp: "Không cần phải khách khí làm gì, chúng ta là bằng hữu mà!" Dứt lời, hắn tắt video đi.

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu gãi tai nói: "Hòa thượng, chỉ là một con sư tử nhỏ bé thôi, Lão Tôn ta đây có thể giải quyết rất dễ, làm gì phải mượn Lục Hồn Phiên của hắn."

>

> Đường Tam Tạng bình tĩnh đáp: "Chỉ sợ là sau khi chúng ta thu phục con yêu quái đó xong, Văn Thù Bồ Tác sẽ xuất hiện đòi người, tới lúc ấy Thanh Sư sẽ bình an vô sư quay về Tây Thiên."

>

> Trư Bát Giới khịt mũi một cái, cười nói: "Sư phụ, thầy đây là muốn ngay mặt chóng lại Văn Thù Bồ Tát à!"

>

> Đường Tam Tạng trầm ngâm một lúc, mắt đầy phức tạp nói: "Bần tăng không muốn làm vậy, chỉ mong là tới lúc đó chúng ta sẽ không gặp phải Văn Thù Bồ Tát!"

>

> Tôn Ngộ Không cười thật to, nhảy xốm lên trước, vỗ vai Đường Tam Tạng nói rằng: "Tiểu hòa thượng, bây giờ Lão Tôn đã thay đổi cách nhìn về ngươi rồi đấy, chuyện này ngươi làm không sai, Lão Tôn ta đây sẽ giúp ngươi tới cùng."

>

> Trư Bát Giới cũng hùa theo: "Quan Âm Bồ Tát bảo Lão Trư con đây bái thầy làm sư phụ, vậy thầy chính là sư phụ của con, Lão Trư con đây cũng sẽ dốc hết sức giúp người."

>

> Sa Hòa Thượng cũng nói: "Nhị sư huynh nói đúng!"

>

> Đường Tam Tạng nhìn ba đồ đệ mặt đầy nghiêm túc của mình, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, hắn không chỉ có một mình, và chưa bao giờ hắn thấy họ gần sát nhau tới thế này.

>

> Đường Tam Tạng cảm kích nói: "Đa tạ!"

>

> Cửa thiện phòng vang lên một tiếng két, mở ra, Tôn Ngộ Không hoá thành cơn gió xông thẳng ra ngoài, chỉ chừa lại mtộ giọng nói văng vẳng trong thiện phòng: "Lão Tôn con đây chạy tới nước Sư Đà xem thử thế nào nhé!"

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên đứng trong sân, miệng hô những khẩu hiệu kì quái, rồi vươn tay đá chân, hai mắt nhìn thẳng phía trước hoặc là nhìn theo hướng tay, cuối cùng hắn thở phào một hơi kết thúc bài tập của mình.

>

> Lý Thanh Tuyền đang ngồi trong một góc sân chơi di động, liếc nhìn Trương Minh Hiên một cái, nói: "Cái món võ mèo quào đó của đệ, không hề có tí lực sát thương nào, sao phải luyện chi cho khổ cực vậy? Tỷ đây chưa từng thấy thứ võ công nào yếu tới vậy cả."

>

> Trương Minh Hiên thư giãn gân cốt xong, quay sang nghiêm túc trả lời: "Đây không phải là võ công, đây chỉ là bài tập thể dục Thời đại mới đang gọi ta của đài phát thanh toàn quốc thôi, nó giúp tăng độ phối hợp và rèn luyện cơ thể."

>

> Lý Thanh Tuyền còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, đáp: "Cái tên kì quái gì thế kia."

>

> Nói rồi nàng vứt di động vào túi, lập tức chạy ra ngoài cửa.

>

> Trương Minh Hiên hỏi với theo: "Nè, tỷ đi đâu vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền không thèm quay đầu lại, cười hì hì đáp: "Đệ cứ tiếp tục nhảy múa đi! Có người mời tỷ đây đi ăn cơm mà thôi."

>

> Trương Minh Hiên nhướng mày, hỏi: "Là ai thế?"

>

> "Thiên Dương!"

>

> Dứt lời bóng người Lý Thanh Tuyền nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Trương Minh Hiên

>

> Chỉ chừa mình hắn đứng tại chỗ lầu bầu: "Thiên Dương? Chính là tiểu đạo sĩ đuổi giết quỷ mẫu hôm trước đấy à?" Nghĩ vậy, trong lòng Trương Minh Hiên có hơi khó chịu.

>

> Trương Minh Hiên cố bỏ qua cảm giác khó chịu nọ, xoay người bước vào bếp, cười hì hì nói với Lý Thanh Nhã đang chuẩn bị bữa sáng : "Thanh Nhã tỷ, lát nữa đệ phải ra ngoài một lát nhé."

>

> Lý Thanh Nhã đang cúi đầu cẩn thận cắt cải thành sợi, hai lọn tóc mai rũ xuống trước mặt, trong vô cùng dịu dàng hiền lành.

>

> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu, nhìn Trương Minh Hiên mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Đi đâu vậy? Có cần ta giúp gì hay không?"

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cười nói: "Không cần đâu! Chỉ là đệ cần đi một vòng tới nước Ô Kê nhìn xem tình hình thế nào thôi."

>

> Lý Thanh Nhã "Ừm!" một tiếng, vẫn cúi đầu xắt cải tiếp, thuận miệng căn dặn: "Nhớ phải cẩn thận đó!"

>

> Trương Minh Hiên thấy vô cùng ấm áp, cười đáp: "Đệ biết rồi!"

>

> Nói xong hắn người bước ra ngoài, một bước dài cả trăm mét, chỉ lát sau đã biến mất khỏi đảo Huyền Không.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!