TRANG 244# 2
> Chương 487: Sư đồ
>
>
>
>
>
>
> Ở Bảo Lâm tự, đám người Đường Tam Tạng vẫn còn chờ trong chùa miếu, Tôn Ngộ Không sau khi đi điều tra một vòng, đã trở về.
>
> Đường Tam Tạng ngồi bên mép giường, hỏi: "Ngộ Không, tình hình ở nước Sư Đà có đúng như những gì Trương công tử đã nói không?"
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu gãi tai đáp: "Lúc trước khi Lão Tôn con đây chiếm núi xưng vương cũng từng ăn thịt người, nhưng cũng không dám điên cuồng như ở nước Sư Đà đó, toàn bộ đất nước Sư Đà đều không có lấy một bóng người, yêu ma hoành hành khắp nơi, ven đường khắp nơi đều là xương trắng, sát khí huyết khí lan tràn khắp mọi ngỏ ngách."
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu, càng nghe càng thấy lạnh cả người, mặt trắng bệch, dọc theo đường đi Tây Thiên này, hắn cũng đã gặp được không ít yêu ma, nhưng chưa có nơi nào yêu ma hoành hoành ngang ngược như nơi này.
>
> Trư Bát Giới cũng chặc lưỡi cảm khái: "Hiện giờ thế đạo đều lấy nhân đạo làm đầu, làm sao bọn chúng dám làm như vậy?"
>
> "Dám cái gì?" Chợt có một giọng nói mang theo ý cười khẽ vang lên trong phòng.
>
> Đường Tam Tạng nghe thấy cái giọng này thì mặt lộ ra vẻ bất ngờ.
>
> Tôn Ngộ Không cũng vui vẻ la lên: "Sư đệ!"
>
> Trương Minh Hiên mặc một thân áo trắng từ trong không gian bước ra, mỉm cười nhìn về phía mấy thầy trò Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng vội bước lên trước, hai tay chấp thành hình chữ thập, bái chào Trương Minh Hiên: "Xin chào Trương công tử!"
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên trước, cười hì hì nói: "Sư đệ, sao đệ lại tới đây?"
>
> Trư Bát Giới cũng lên tiếng chào hỏi: "Tiêu Dao đảo chủ!"
>
> Sa Hòa Thượng cũng học Trư Bát Giới lên tiếng chào: "Sa Ngộ Tịnh xin ra mắt Tiêu Dao đảo chủ!"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu đáp lễ, sau đó vươn tay ra, Lục Phiên màu đen thùi xuất hiện trong tay hắn, hắn cười nói: "Ta cố ý tới để đưa cái này cho các vị đây."
>
> Trư Bát Giới cúi đầu, khoé miệng co rút vài cái, có hơi hoảng sợ liếc nhìn Lục Hồn Phiên trong tay Trương Minh Hiên, chân lặng lẽ lùi ra sau mấy bước.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn thấy Lục Hồn Phiên cũng nhảy dựng lên cột gác mái, vò đầu bứt tai, món bảo vật này thật sự rất kì quái, uy lực của nó quá lớn, cái giả phải trà cũng vô cùng kì lạ, kinh nghiệm lần trước Đường Tam Tạng xài nó vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt họ này.
>
> Sa Hòa Thượng chỉ biết nhìn trời!
>
> Đường Tam Tạng thì bật cười cảm thán: "A di đà phật! Làm phiền Hắc Hùng thí chủ đi một chuyến là được rồi, cần gì Trương công tử phải mắc công đi một chuyến tới tận đây thế này?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ở nhà cũng không có chuyện gì làm, nên tới xem náo nhiệt thôi ấy mà."
>
> Nhưng sự thật là hồi sáng này Trương Minh Hiên mới đột nhiên nhớ ra một chuyện, ở nước Ô Kê có một nhân vật vô cùng khả nghi, chính là Tỉnh Long Vương, phải biết cái danh xưng Long Vương ở Long tộc cực kì tôn quý, không phải bất kì Long tộc nào cũng có thể tuỳ ý sử dụng, vả lại trong một miệng giếng sâu càng không thể có Chân Long đang sống nhờ, cả giao long cũng là chuyện không tưởng. Thuỷ thần ở các sông hồ bình thường đều là do xà yêu, cá yêu, quy yêu đảm nhận, càng huống hồ chi chỉ là một miệng giếng, mà dám can đảm tự ý xây dựng Long cung, cho nên sự tồn tại của Tỉnh Long Vương này tuyệt đối có vấn đề.
>
> Đường Tam Tạng không nhận lấy Lục Hồn Phiên ngay, mà là vui mừng nói: "Ý của Trương công tử ý bần tăng đã hiểu, chắc ngài cũng muốn diệt trừ yêu ma nơi này, nên mới cố ý đi tới đây một chuyến. Trương công tử lòng mang đại từ đại bi, lại có mưu có dũng, đúng là khiến người ta phải kính nể không thôi, nên bần tăng không dám tranh giành." Đường Tam Tạng nói xong, mắt lưu luyến nhìn Lục Hồn Phiên, thực tế thì thứ hắn nhìn không phải là Lục Hồn Phiên mà là cơ hội làm anh hùng, cho dù chỉ là anh hùng một giây thôi thì cũng thế.
>
> Hai hàng lông mày củaTrương Minh Hiên hơi nhíu lại, trong lòng hắn xuất hiện một dự đoán không hay ho gì mấy, chẳng lẽ hoà thượng này đã phát hiện được tác dụng phụ của Lục Hồn Phiên nên muốn hại trẫm à?
>
> Trương Minh Hiên lập tức nghiêm mặt nói: "Huyền Trang, lời này ngươi đã nói sai rồi!"
>
> Đường Tam Tạng nhìn Trương Minh Hiên, không hiểu những lời này của hắn có ý gì.
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên vô cùng nghiêm túc, hắn nói: "Huyền Trang, ngươi có biết tại sao Thanh Sư, Bạch Tượng, Đại Bằng làm ác suốt bao nhiêu năm ở Sư Đà Lĩnh, mà không gặp phải ai tới trừ ma vệ đạo? Trả lại sự yên bình cho thế gian này không."
>
> Đường Tam Tạng chần chờ một lúc, trả lời: "Có lẽ là do họ quá mạnh!"
>
> Trương Minh Hiên lại thả chậm tốc độ, nói: "Thực lực của bọn chúng mạnh là chuyện hiển nhiên, nhưng trong tam giới có vô số cường giả, không ít trong số đó có thực lực cao hơn chúng nhiều, thậm chí ở Thiên Đình cũng có mấy tận mấy người cơ mà."
>
> Đường Tam Tạng lại lắc đầu nói: "Bần tăng không biết!"
>
> Trương Minh Hiên nói đầy ẩn ý: "Bởi vì sau lưng bọn họ chính là Phật giáo! Không ai muốn đắc tội với Phật giáo cả."
>
> Đường Tam Tạng nhìn về phía Trương Minh Hiên nói: "Trương công tử cũng không dám à?"
>
> Trương Minh Hiên lại nói bằng một lý lẽ hết sức đương nhiên: "Sợ chứ! Phật giáo có vô số tín đồ, lại có hơn ba nghìn Phật Đà, cả vạn Bồ Tát La Hán, gặp được chuyện thì họ sẽ ùa ra như ong vỡ tổ, có ai nhìn thấy mà không sợ hãi chứ?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng đầy ẩn ý nói: "Cho nên cần ngươi tự mình ra tay, xem như là thanh lý môn hộ cho Phật giáo."
>
> Đường Tam Tạng mặt mãy vẫn là vẻ mê mang, miềng hắn thều thào nói: "Phật à!"
>
> Trong đôi mắt hắn hiện lên vẻ kiên định, hắn sửa sang lại quần áo của mình, cung kính quỳ rạp xuống trước mặt Trương Minh, dập đầu bái ba cái, hay tay giơ lên trước, cung kính nói: "Xin lão sư hãy ban thưởng pháp bảo!"
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên đột nhiên trừng to, hắn hoảng sợ la lên: "Ngươi gọi ta là gì cơ?"
>
> Trước khi bái lạy Đường Tam Tạng còn hơi chần chờ, nhưng sau khi bái ba bái, suy nghĩ trong đầu hắn đã rõ ràng hơn nhiều, hắn kiên định nhìn Trương Minh Hiên nói: "người xưa có câu, một chữ cũng là thầy. Từ ngày ta đi Tây Thiên tới nay, không ít lần nhận được sự giúp đỡ của Trương công tử, từ khe Ưng Sầu, núi Hắc Phong cho đến Ngũ Trang Quan, rồi núi Oản Tử ngoài nước Bảo Tượng, Trương công tử thật sự đã giúp đỡ cho bần tăng rất nhiều, lúc còn ở phố phường núi Thiên Môn, bần tăng nhìn thấy cảnh yêu ma và tu sĩ sinh hoạt bình an tự do dưới sự cai trị của Trương công tử, đã thu hoạch được không ít tâm đắc, giờ lại còn nhờ Trương công tử chỉ điểm cho con đường tương lai của mình, ơn này không khác gì ơn tái tạo. Ngài đương nhiên xứng đáng nhận được một tiếng lão sư này của bần tăng."
>
> Trương Minh Hiên cười đầy xấu hổ, chuyện này hắn làm không phải là vì giúp Đường Tam Tạng, nhưng có đồ đệ tự dâng mình lên cửa, sao hắn có thể từ chối cho được chứ!
>
> Trương Minh Hiên trịnh trọng đặt Lục Hồn Phiên vào trong tay Đường Tam Tạng, lời lẽ trân trọng nói: "Huyền Trang à! Ngươi là một hoà thưởng trưởng thành hiểu biết, phải học cách tự mình trảm yêu trừ ma, đừng có làm cho vi sư thất vọng đấy."
>
> Vừa nghe Trương Minh Hiên nói vậy, khoé miệng Đường Tam Tạng lập tức run rẩy vài cái, trong lòng thấy vô cùng mất tự nhiên, thế là hắn ôm Lục Hồn Phiên, cắn răng nói: "Đa tạ lão sư ban cho bảo vật!"
>
> Đường Tam Tạng cầm Lục Hồn Phiên đứng lên, trong lòng thở phào một hơi, khi nhìn tới mặt cờ ngâm đen, tâm trạng hắn lại càng vui vẻ hơn, yêu thích vuốt ve không thôi, trong lòng cũng dâng lên cảm giác hào hùng, có Lục Hồn Phiên trong tay, bần tăng có gan đối mặt với tất thảy kẻ địch.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng đang vô cùng vui sướng, trong lòng chợt dâng lên cảm xúc áy náy tự trách, mình lừa gạt Đường Tam Tạng thế này có phải không được hay cho lắ không? Nói cho cùng hắn cũng gọi mình một tiếng lão sư mà? Có cần giải thích với hắn không?
>
> "Trương công tử ..."
>
> Trương Minh Hiên bừng tỉnh khỏi suy nghĩ rối rắm của mình, thấy Đường Tam Tạng đang mỉm cười nhìn mình, trong tay còn nắm chặt Lục Hồn Phiên.
>
> Đường Tam Tạng mặt đầy mỉm cười nói: "Đa tạ Trương công tử đã cất công đưa Lục Hồn Phiên tới đây, bần tăng sẽ đi tắm gội thay xiêm y, thành tâm cầu khấn, mong sớm ngày diệt trừ được yêu ma, trả lại sự bình yêu cho dân chúng."
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên cũng nghiến răng nghiến lợi không thôi, Trương công tử? Đường Tam Tạng ngươi hay lắm, vừa nãy còn gọi ta là lão sư, vừa quay đi cái là trở mặt liền luôn à?
>
> Cảm giác áy náy vì lừa gạt Đường Tam Tạng, lập tức biến mất sạch sẽ, Trương Minh Hiên cười như không cười nói: "Huyền Trang đồ nhi, vậy ngươi cứ dứt khoát làm những gì mình muốn đi! Vi sư còn có việc muốn nói với họ, không cần lo lắng cho vi sư đâu."
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng cũng hết biết nói gì cho phải, vừa rồi bần tăng gọi ngươi là lão sư chỉ là vì muốn biểu đạt lòng tôn kính và cảm kích với ngươi, có thể đừng gọi bần tăng là đồ nhi hoài vậy được không, có phải là sư phụ đau chí, nghe kì cục quá đi!
>
> Nhưng lời do mình nói ra khỏi miệng, dù thế nào cũng phải bóp mũi nhận lấy, thế là hắn nhỏ giọng đáp: "Vâng!"
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm khen một tiếng: "Ngoan quá!"
>
>
>
>