TRANG 245# 1
> Chương 488: Long Vương
>
>
>
>
>
>
> Sau khi Đường Tam Tạng đi, Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nhìn Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng nói: "Ba vị, có muốn đi xem thử quốc vương nước Ô Kê không."
>
> Tôn Ngộ Không nằm trên xà ngang trong phòng, quơ chân nói: "Sư đệ, chỉ là một con tiểu quỷ mà thôi, có gì đẹp đâu chứ? Ngày mai chúng ta tiêu diệt yêu quái là xong chuyện."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Ta rất có hứng thú với thân thể của ông ta."
>
> Trư Bát Giới ngáp một cái nói: "Thân thể phàm nhân bị trầm dưới nước ba năm, từ lâu đã trở thành mộ bộ xương khô rồi."
>
> Sa Hòa Thượng lại tò mò hỏi: "Thần quân, chẳng lẽ trong chuyện này còn có bí mật gì khác nữa à?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn Sa Hòa Thượng đầy tán thưởng, nói: "Không sai! Nơi chứa thi thể của quốc vương nước Ô Kê không đơn giản chút nào, bởi vì dưới cái giếng đó có một Long cung."
>
> Trư Bát Giới lại không thèm quan tâm nhiều lắm: "Chính là một cái Long cung mà thôi, có cái gì hay chứ! Lão Trư ta đây thấy hoài."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nhìn về phía Trư Bát Giới nói: "Ngươi là Thiên Bồng nguyên soái, chẳng lẽ không biết Long cung có ý nghĩ gì à?"
>
> Trư Bát Giới cười hì hì, nhỏ giọng lầu bầu: "Cho dù có chuyện gì kì quái thì cũng là do Phật giáo sắp xếp mà thôi, cần gì phài miệt mài theo đuổi chứ."
>
> Hờ... Trương Minh Hiên nghe vậy sững ra một lúc, không phải Trư Bát Giới không biết gì, mà là hắn nhìn mọi chuyện rất rõ ràng! Một trong tam đại thủ đồ của Nhân giáo, cho dù đó chỉ là một con heo, thì cũng là một con heo thông minh.
>
> Trương Minh Hiên lại tiếp tục dụ dỗ: "Vậy có hứng thú đi điều tra thử với ta không? Có lẽ sẽ có báu vật đấy!"
>
> Báu vật? Hai mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, dọc đường đi Tây Thiên, hắn đã bị không ít bảo vật làm khó dễ rồi.
>
> Tôn Ngộ Không nhảy xuống xà ngang, cười khì khì nói: "He he... Lão Tôn ta đây cũng muốn đi thử cho biết đấy, Long cung dưới biển thì ta gặp nhiều rồi, nhưng Long cung dưới dáy giếng thì đúng là chưa thấy bao giờ."
>
> Sa Hòa Thượng thì lắc đầu nói: "Ta không đi, ta ở lại bảo vệ sư phụ."
>
> Thế là ba người Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới nhân lúc đêm tối lẻn vào hoa viên trong vương cung nước Ô Kê, lúc họ đi tới miệng giếng, chỉ thấy miệng giếng bị một tảng đá mấy ngàn cân lấp lại, trải qua bao ngày tháng, tảng đá đã gắn chặt vào miệng giếng, bên trên mọc đầy rong rêu.
>
> Tôn Ngộ Không thổi một hơi vào tảng đá, tảng đá nhẹ nhàng bay lên, đáp xuống chỗ trống cách đó không xa, miệng giếng xa xưa xuất hiện trước mắt ba người.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Chúng ta xuống đó thôi nào! Nhưng ta phải ấn náu trước đã." Nói rồi, hắn biến người mình thành một cọng lông, nhẹ nhàng bay lên người Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới hoá thành hai luồng ánh sáng bay vụt vào trong miệng giếng, đẩy nước ra lẻn xuống tận đáy giếng.
>
> Hai người đi tới đáy giếng, đứng trên quảng trưởng sạch sẽ, chỉ thấy trước mặt họ có một tấm biển, bên trên viết ba chữ to Thủy Tinh Cung.
>
> Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới nhìn nhau, đúng là có Thủy Tinh Cung thật kìa.
>
> Lúc này, một cái quỷ dạ xoa đi tuần chạy tới, thấy họ, nó lập tức kêu to lên: "Các ngươi là ai? Mau báo rõ tên họ!"
>
> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Trước mặt Lão Tôn ta đây làm gì có chỗ cho một con dạ xoa nhỏ bé nói chuyện, mau bảo Lão Long Vương nhà ngươi ra đây nói chuyện với Lão Tôn."
>
> Hắn vung tay một cái, dóng nước cuốn lên, dạ xoa hét thảm một tiếng, bay ngược ra sau, ngã vào trong Long cung.
>
> Một lát sau, binh tôm tướng cua theo sát bảo vệ một lão giả cùng nhau bước ra, lão giả có đầu rồng và thân người, người mặc long bào màu vàng, uy nghiêm vô cùng.
>
> Lão Long Vương nhìn thấy hai người vội vàng khom người hành lễ: "Không biết Tề Thiên Đại Thánh, Thiên Bồng nguyên soái đến đây, không thể đón tiếp từ xa, thứ tội! Thứ tội!"
>
> Mắt Tôn Ngộ Không loé lên ánh sáng lạ thường, mặt ngoài hắn vẫn vui vẻ cười nói: "Tạo hóa! Tạo hóa! Chỗ này thật đúng là có một Tỉnh Long Vương."
>
> Trư Bát Giới cũng nói: "Lão Long Vương, mấy hôm trước có một quỷ hồn đã báo mộng cho sư phụ ta, nói là bị yêu ma làm hại, đẩy xác mình xuống giếng nước, ông có gặp xác ông ta bao giờ chưa."
>
> Lão Long vương cười ha hả nói: "Có gặp, có gặp! Hai vị đại nhân, xin mời đi theo ta."
>
> Tĩnh Long Vương dẫn hai người đi thăm xác quốc vương nước Ô Kê đang được Định Nhan châu bảo vệ, không hề ngăn cản mà để mặc cho hai người Tôn Ngộ Khong ôm thi thể quốc vương Ô Kê đi, cả quá trình này của họ vô cùng thuận lợi, không hề gặp khó khăn gì.
>
> Dưới tấm bảng ghi ba chữ Thủy Tinh Cung, lão Long vương nhìn theo bóng hai người Tôn Ngộ Không , thở dài một hơi, xoay người đi vào trong đại điện.
>
> Lão Long vương vừa vào đại điện, đã nghe có một giọng nói vang lên bên tai mình: "Định Nhan châu? Có phải ta nên gọi là là Thủy Mạch Linh châu mới đúng không? !"
>
> Sắc mặt Lão Long Vương lập tức thay đổi, ông ta quát lớn một tiếng, hỏi: "Ai đó?"
>
> Một đôi mắt rồng uy nghiêm tuần tra một lượt khắp chung quanh, khí thế trên người thay đổi, tràn ngập ác độc và sát khí.
>
> Không khí bị uốn cong một chút, Trương Minh Hiên người mặc áo trắng, chắp tay sau lưng xuất hiện trước mặt Tỉnh Long Vương, nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy phức tạp.
>
> Tỉnh Long Vương nhìn thấy Trương Minh Hiên xuất hiện, hoảng sợ lùi ra sau hai bước, ngạc nhiên la lên: "Tiểu. . . Tiêu Dao thần quân!"
>
> Trương Minh Hiên không dám tin nhìn Long Vương: "Không ngờ ông vẫn còn nhớ rõ ta đấy ? Tỉnh Long Vương? Kính Long Vương!"
>
> Tỉnh Long Vương bình tĩnh lại một lát, mới bật cười ha ha: "Ta đương nhiên nhớ chứ! Lúc trước ở Trường An, chính là thần quân đã ra tay giúp ta bày mưu nghĩ kế, ta vô cùng biết ơn."
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên cũng khá ngạc nhiên, thế là hắn mở miệng hỏi: "Ông không trách ta à?"
>
> Tỉnh Long Vương cũng chính là Kính Hà Long Vương cười khổ lắc đầu nói: "Không trách! Đây là kiếp nạn trong số mệnh của ta, có người muốn ta phải chết, không phải thần quân của khi đó muốn cứu là cứu được."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Ông bây giờ rốt cục là thế nào?"
>
> Hắn đã nhìn kỹ thân thể của Kính Hà Long Vương, đó không phải chỉ là linh hồn, mà là một thân thể thật sự.
>
> Kính Hà Long Vương chậm rãi kể: "Trên đài Trảm Long, ta quả thật đã trải qua một kiếp, xích Toả Long xuyên qua da thịt ghim vào trong xương cốt, đao Đồ Long vung lên chém đầu cũng chặt đứt thần hồn." Nói tới đây sắc mặt ông ta trở nên dữ tơn, nói: "Ta cầu xin đủ kiểu, giải thích hết đường, nhưng đám người trên Thiên Đình vẫn thờ ờ, áp giải ta lên đài Trảm Long, ta căm thù! Ta oán hận bọn họ!"
>
> Sắc mặt Kính Hà Long Vương đột nhiên trở nên vô cùng kích động, ông ta la lên: "Nhưng trong Thiên Đạo luôn chừa một đường sống, ngay lúc họ muốn tiêu diện Long hồn của ta, Quan m Bồ Tát đã đột nhiên xuất hiện cứu ta, từ nay về sâu ta quy thuận Phật Giáo ở Tây Phương, trở thành Kim Long Hộ Pháp La Hán, sau khi hù doạ Lý Thế Dân một phen, Như Lai Phật Tổ đã dùng nước trong hồ công đức giúp ta tái tạo một thân thể mới, rồi lệnh cho ở đây bảo vệ nơi này."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, mọi chuyện cũng không khác những gì hắn suy đoán là mấy.
>
> Kính Hà Long Vương quan sát Trương Minh Hiên một lúc, mới cảm thán một câu: "Từ biệt mới mấy năm, mà gã phàm phu tục tử chỉ vừa bước vào giới tu luyện nngày ấy, giờ đã chiếm cứ một phương, quấy nhiễu phong vân trong thiên hạ, thật đúng là khiến lão Long ta vô cùng xấu hổ! Thật thật tình không ngờ ngươi sẽ đi được tới như ngày hôm nay đấy."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lão Long vương cũng cảm thán nói: "Ta vốn tưởng rằng lần chia tay ở Trường An chính là vĩnh biệt, nhưng nếu ông chưa chết, tại sao không trở về gặp các hài nhi của mình? Họ rất nhớ mong ông đấy!"
>
> Hai mắt Kính Hà Long Vương bình tĩnh như hồ nước sâu: "Gặp với không gặp thì có gì khác nhau đâu, hiện giờ ta đã là Kim Long Hộ Pháp La Hán của Tây Phương, phải cắt đứt hết mọi tục duyện, thành tâm quy y."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi lại: "Trong lòng ông có căm hận, có thù oán, làm sao có thể tĩnh tâm quy y được?"
>
> Trong mắt Kính Hà Long Vương ánh lên vẻ tàn khốc, lạnh lùng nói: "Những cảm xúc đó sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ chém đứt hoàn toàn, còn cả đám thiên binh thần tướng và lão thất phu Nguỵ Chinh kia nữa, nhất là Viên - Thủ - Thành, ta sẽ lần lượt trả thù từng người một."
>
> Kính Hà Long Vương nhìn về phía Trương Minh Hiên nói: "Ta có nhìn thấy gã yêu đạo Viên Thủ Thành diễn Ngọc Đế trong bộ phim Thần Đăng Truyện của thần quân, vậy chắc thần quân và Viên Thủ Thành rất thân quen đúng không? Không biết thần quân có thể báo cho ta biết thân phận thật sự của gã không?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cười khổ nói: "Với ông ta, ta trốn được bao xa sẽ trốn bấy xa, ông ta vô cùng thần bí, ngay cả ta cũng không biết rõ thân phận thật sự của ông ta là gì."
>
>
>
>