TRANG 245# 2
> Chương 489: Vương đối vương
>
>
>
>
>
>
> Trong mắt Kính Hà Long Vương hiện lên vẻ hoài nghi, thái độ cũng lạnh lùng hơn, nói: "Bất kể gã ta là ai, ta cũng phải giết cho bằng được!"
>
> Trương Minh Hiên có lòng tốt nhắc một câu: "Ông ta ở Thiên Đình có quan hệ đấy, địa vị cũng không thấp đâu."
>
> Kính Hà Long Vương quả quyết nói: "Ta biết! Nhưng bây giờ ta cũng là Kim Long La Hán của Linh Sơn, sao phải sợ hắn chứ? !"
>
> Trương Minh Hiên hết biết nói gì, chưa thấy kẻ nào muốn tìm đường chết thế này luôn, chỉ là một La Hán mà thôi, có gì tự hào vậy chứ? Mở miệng ngậm miệng là Linh Sơn, không biết còn tưởng rằng ngươi là Phật Tổ đấy!
>
> Không khí giữa hai bên trở nên khá xấu hổ.
>
> Một lát sau Kính Hà Long Vương mới lạnh lùng nói: "Thần quân, chúng ta cũng coi như là có quen biết, ngày sau lúc ta báo thù, phiền thần quân đừng nhúng tay ngăn cản."
>
> Trương Minh Hiên cảm giác được thái độ của ông ta, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Yên tâm đi! Không có ai nhúng tay đâu."
>
> "Như vậy thì tốt rồi!"
>
> "Bổn tọa cáo từ!" Trương Minh Hiên lao ra Long cung, xuyên qua lớp nước, bay trở về thiện phòng.
>
> Trong thiện phòng, Trương Minh Hiên vừa xuất hiện, mấy người Tôn Ngộ Không lập tức chạy lại đón.
>
> Tôn Ngộ Không "Ồ" một tiếng, tò mò hỏi: "Sư đệ! Long Vương kia có gì khác lạ thế?"
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Một người quen, bây giờ là Kim Long Hộ Pháp La Hán của Phật Giáo ."
>
> Trư Bát Giới khịt cái mũi nói: "Lão Trư ta đây đã sớm nói rồi còn gì, chắc chắn là do đám người Phật giáo làm m2."
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: "Bây giờ đã lấy được xác chết của lão quốc vương, Lão Tôn ta đây sẽ lên trời xin cho ông ta sống lại, ông ta sống lại rồi thì ngày mai chúng ta dẫn ông ta theo lên triều đình, để hai quốc vương thật giả đối chất với nhau, thử xem con yêu quái kia còn gì để nói, cũng tránh việc chúng ta phải đối phó với đám phàm phu tục tử khác."
>
> Trư Bát Giới cười nói: "Cách này hay lắm."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Vậy con yêu quái này phải làm phiền các ngươi rồi, ta sẽ chỉ nấp trong tối nhìn, không thì Phật giáo sẽ chạy tới tìm ta gây chuyện."
>
> Tôn Ngộ Không nghe vậy cả giận quát: "Ta xem ai dám?"
>
> Trương Minh Hiên cảm kích nói: "Đa tạ huynh đệ trượng nghĩa, nhưng tốt nhất là đừng gây thêm phiền phức gì, để tránh ngày sau sư huynh khó mà sống nổi ở Phật giáo, còn phải bị đám người đó khinh thường."
>
> Nói rồi, không gian quanh người hắn uốn khúc, Trương Minh Hiên biến mất tăm.
>
> Tôn Ngộ Không thở phì phì đứng trong phòng, ngực phập phồng kịch liệt, cuối cùng chỉ hoá thành tiếng thở dài suy sụp.
>
> Trong khe hở không gian, vùng không gian hỗn loạn không trật tự xuất hiện một cái bọt khí, trong bọt khí có sô pha có bàn trà, còn có cả món ngon rượu ngon.
>
> Trương Minh Hiên đang ngồi trên sô pha, gác chân bắt chéo, mắt nhìn về trước, phía trước chính là hình ảnh cảu sư đồ Đường Tam Tạng trong không gian Hồng Hoang.
>
> Trương Minh Hiên nhìn trực tiếp cảnh tượng bên ngoài, miệng thì thào tự nói: "Thanh Sư chết, Sư Đà Lĩnh cũng chỉ còn lại có hai con yêu vương, dễ xử lý rồi. Còn Bạch Tượng nữa, ngươi cũng phải chết! Đã là nghịch đồ trong Tiệt giáo ta, thì tiểu lão gia của Tiệt giáo như ta có trách nhiệm dọn sạch các ngươi."
>
> Lại cảm thán nói: "Sư phụ à! Ngài thu nhận mớ đồ đệ gì thế kia? Toàn là một đám vô ơn thôi, lại còn để ta giúp ngài giải quyết hậu quả nữa chứ, chưa thấy sư phụ nào chơi đồ đệ của mình như ngài cả."
>
> Nhưng nhớ tới cái danh sách Văn Trọng đưa cho mình, hắn lại thấy vô cùng phiền lòng, đám khốn trên Thiên Đình đó có vài người còn có thần chức nữa chứ, đúng là không dễ đối phó chút nào.
>
> Suy nghĩ một lúc cũng không tìm ra được cách nào tốt hơn, hắn thở dài một hơi, vậy thì cứ từ từ thôi! Dám chơi lão tử, lão tử sẽ không để các ngươi yên đâu, chúng ta cứ chậm rãi chơi nhé.
>
> Trong cung Bích Du ngoài ba mươi ba tầng trời, Thông Thiên giáo chủ đang vùi đầu chơi game, nghe được tiếng lải nhải của Trương Minh Hiên, bàn tay run lên thế là bị Tiếp Dẫn bắt được cơ hội, giết chết nhân vật của mình trong game.
>
> Thông Thiên giáo chủ cúi đầu nhìn Trương Minh Hiên đang ngồi phịch trong sô pha, ngón tay gõ một cái, cách hư không bắn lên ót Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên lập tức nhảy dựng lên, ôm đầu la to.
>
> Thông Thiên giáo chủ cho hắn ánh mắt miệt thị của dế vương, tôn nghiêm của sư phụ đâu phải thứ mà một đồ đệ như ngươi có thể ở sau lưng bàn tán chứ?
>
> Trừng phạt xong, ông lại tiếp tục lao đầu vào trò chơi, một bên mắng Tiếp Dẫn, một bên lại giết vào trong.
>
> Trong không gian loạn lưu, Trương Minh Hiên ngẩn ngơ xoa xoa đầu mình, miệng nỉ non: "Sưng rồi!" Hắn nhìn trờ không biết nói gì cho phải.
>
> Mấy ngày sau, Đường Tam Tạng cưỡi Bạch Long Mã to cao đi vào nước Ô Kê, cho dù biết mình sắp đối mặt với một con yêu quái cực kì hung ác, trong lòng hắn cũng không hề sợ hãi, yêu quái thì giỏi lắm à? Trong tay bần tăng đang cầm theo Lục Hồn Phiên của núi Thiên Môn nhé!
>
> Lắc lắc, lắc lắc, bần tăng lắc chết ngươi luôn.
>
> Trư Bát Giới nhìn cảnh người tới người đi, phồn vinh hưng vương trên đường, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, thầy xem nước Ô Kê này vẫn rất phồn vinh, con yêu quái kia làm quốc vương cũng không tệ đâu."
>
> Quốc vương nước Ô Kê đang ẩn mình trong áo khoác màu đen, nghe vậy vội nói: "Trưởng lão, đó toàn là cảnh tượng giả dối mà thôi, con yêu quái đó vô cùng tàn nhẫn, sau khi tiểu vương chết, trong lòng không cam, đã từng đi hoàng cung tìm nó, chính mắt ta nhìn thấy nó đang ăn thịt người đó!"
>
> Đường Tam Tạng cưỡi Bạch Long Mã đi ở trên đường cái, mở miệng nói: "Yêu ma giết người, đánh cắp giang sơn, bản thân chuyện này đã là một tội ác rồi."
>
> Trư Bát Giới thì lại nhăn mặt khuyên can: "Sư phụ à! Hai ngày nay Lão Trư con đã suy nghĩ cẩn thận rồi, con yêu quái đó là toạ kỵ của Văn Thù Bồ Tát đấy, chúng ta đắc tội với Văn Thù Bồ Tát, sau này làm sao sống ở Linh Sơn nổi chứ!"
>
> Đường Tam Tạng lại nói đầy kiên quyết: "Bát Giới, đừng nhiều lời nữa. Vô số oan hồn ở nước Sư Đà vẫn đang gào khóc thảm thiết kìa."
>
> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Hòa thượng, lát nữa cứ để Lão Tôn con đây ra tay trước cho, mấy thứ như Lục Hồn Phiên không cần xài tới thì tốt nhất đừng nên xài."
>
> Đường Tam Tạng suy nghĩ một chút, mặt hiện rõ vẻ không cam, nhưng vẫn cắn răng nói: "Được rồi!"
>
> Đoàn người dưới sự dẫn dắt của thái tử, đi thẳng một đường tới Kim Loan bảo điện, hai bên bảo điện đứng đầy văn võ bá quan, chính giữa bảo điện, quốc vương nước Ô Kê đang ngồi ngay ngắn trên long ỷ.
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng đi đến trước thềm ngọc, nhìn quốc vương nước Ô Kê ngồi trên long ỷ, nhưng không ai làm gì cả.
>
> Lập tức có một lão quan viên bước ra, râu tóc dựng cả lên, tức giận quát: "Dã hoà thượng từ đâu tới, sao thấy ngô vương mà không bài lạy, đúng là to gan!"
>
> Đường Tam Tạng mỉm cười đáp: "Bần tăng không phải dã hoà thượng gì cả, bần tăng nhận lệnh của Đường Hoàng, đến từ Đông Thổ Đại Đường, nay đang trên đường đi Tây Thiên, bái Phật cầu kinh."
>
> Quốc vương nước Ô Kê ngồi trên long ỷ, nhìn ba sư đồ Đường Tam Tạng, mắt chợt loé lên ánh sáng, hừ lạnh một tiếng, quát: "Dù các ngươi là hoà thượng từ đâu tới, đã vào nước Ô Kê ta, thì phải tuân thủ luật pháp của nước Ô Kê."
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên đằng trước, gãi đầu gãi tai, khì khì cười nói: "Nếu mi thật sự là quốc vương nước Ô Kê, chúng ta nên nên bái sẽ bái, lễ tiết cần làm cũng sẽ làm đủ cả. Nhưng Lão Tôn ta đây đâu thể nào bái một con yêu quái được, đúng không."
>
> Sắc mặt quốc vương nước Ô Kê lập tức thay đổi, ông ta tức giận quát to: "Người đâu, bắt hết bọn chúng lại cho ta."
>
> "Tuân lệnh!"
>
> Trên điện Kim Loan, các võ tướng lập tức lao về phía mấy sư đồ Đường Tam Tạng. các thị vệ người mặt giáp sắt canh giữ ngoài điện cũng lập tức xông vào.
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì một cái, vươn tay lên, thổi một hơi, nói: "Định!"
>
> Chỉ chớp mắt cái tất cả võ tướng và thị vệ đều bị định thân ngay tại chỗ, không nhúc nhích được gì, như tượng đất sét.
>
> Triều thần có mặt trên đại điện đều bị doạ cho hoảng sợ, nhốn nha nhốn nháo.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn quốc vương nước Ô Kê đang ngồi trên ngai vàng, quát to: "Yêu quái, nhìn xem đây là ai."
>
> Quốc vương nước Ô Kê nấp đằng sau lưng Đường Tam Tạng, mở mặt nạ, lộ ra gương mặt y hệt như vị quốc vương ngồi trên ngai vàng, cả hai vị quốc vương cách một khoản nhìn nhau.
>
> Một lão triều thần thấy vậy, hoảng sợ kêu to: "Có tới hai quốc vương... "
>
> Tất cả triều thần đều ngẩn ra, nhìn quốc vương trên ngai vàng, lại nhìn sang quốc vương đằng sau lưng Đường Tam Tạng.
>
>
>
>