Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 490: Mục 491

TRANG 246# 1

> Chương 490: Thanh Sư thua, Văn Thù tới

>

>

>

>

>

>

> Gậy Kim Cô của Tôn Ngộ Không lập tức xuất hiện trong tay hắn, hắn khì khì nói: "Yêu quái, bây giờ ngươi còn gì muốn nói nữa không?"

>

> Quốc vương nước Ô Kê trên long ỷ, đột nhiên lao về phía quốc vương nước Ô Kê đứng đằng sau lưng Đường Tam Tạng, một thanh đại đao loé lên cái xuất hiện trong tay hắn, hắn trở tay chém một đạo, bóng đao trắng xoá lao về trước.

>

> Keng ~

>

> Một tiếng vang lớn vang lên.

>

> Tôn Ngộ Không che trước Đường Tam Tạng, gậy Kim Cô và đại đao va chạm, hai bên đều lộ vẻ hung ác, nhe răng nhếch miệng, không hề che dấu sát khí trên người mình.

>

> Tôn Ngộ Không dùng sức một cái, xốc đại đao lên, dồn sức đá một cú lên ngực Thanh Sư, Thanh Sư kêu thảm mtộ tiếng bị Tôn Ngộ Không đá bay, bay ngược trở lại, long ỷ vang lên một tiếng rầm trực tiếp bị đập thành mảnh nhỏ, cả thềm ngọc cũng không thoát được số phận vỡ nát.

>

> Tôn Ngộ Không xoay tròn gậy Kim Cô, trở tay gác ra sau lưng, không thèm quay đầu lại nói: "Bát Giới và Sa sư đệ, hai người các ngươi bảo vệ sư phụ nhé, ta sẽ xử lý con yêu quái này."

>

> Tay Trư Bát Giới cầm Cửu Xỉ đinh ba, khì mũi hai cái nói: "Hầu ca, huynh cứ đi đi! Chỗ này giao cho chúng ta là được."

>

> Trong lúc cả hai nói chuyện, Thanh Sư nằm giữa đống phế tích, đã gượng đứng dậy, hiện ra diện mạo vốn có, mặt đầy râu quai nón, răng nanh lồi cả ra trước, đứng dậy giữ từ phế tích bên trong đi đứng lên, hiện ra bổn tướng, thần tình râu quai nón, răng nanh xông ra, môi dày một lớp, đôi mắt to như chuông bạc loé lên ánh sáng hung ác đáng sợ.

>

> Thanh Sư không thèm do dự bay thẳng lên không, biến mất trong tầng mây.

>

> Tôn Ngộ Không khì khì kêu to: "Yêu quái, định chạy đi đâu? !" Hắn cầm gậy Kim Cô lập tức cưỡi mây xông lên trời, đuổi theo yêu quái.

>

> Hai người ở trong tầng mây đánh qua đánh lại, mỗi chiêu đều nhanh như thiểm điện, tầng mây trong vòng ngàn dặm đều bị xé thành mảnh nhỏ, đao và gậy va vào nhau, tiếng vang lớn như tiếng sét vang vọng giữa chín tầng trời, thoáng nghe như tiếng chư thần tức giận, dân chúng nước Ô Kê bên dưới bị doạ lạnh run, ai nấy đều chạy về trong nhà chặn cửa thành kính quỳ xuống đất, liên tục dập đầu, miệng thì cầu thần bái phật.

>

> Trong hoàng cung nước Ô Kê thì vô cùng hỗn loạn, thái giám, cung nữ chạy trốn khắp nơi, các thị vệ chạy tứ tán, lòng quân mất sạch.

>

> Trương Minh Hiên an ổn ngồi trong không gian loạn lưu, từ xa nhìn họ đánh nhau, trong miệng phát ra những tiếng chậc chậc, còn bình luận đầy châm chọc: "Viễn cổ yêu vương trải qua trận chiến Phong Thần, thế mà lại bị một tiểu bối như Tôn Ngộ Không đè đánh, đúng là mất hết mặt mũi! Xem ra ở Phật giáo sống an nhàn quen rồi, cả tu luyện cũng chẳng thèm làm, đúng là phế vật."

>

> Trên trời cao, hai người va vào nhau, tiếng nổ ầm ầm vang lên, Thanh Sư chật vật bay ngược ra cả ngàn dặm.

>

> Tôn Ngộ Không đứng tại chỗ, gậy Kim Cô chỉ thẳng vào Thanh Sư đang vô cùng chật vật, bật cười ha ha.

>

> Trong mắt Thanh Sư hiện lên tức giận, nó hoá thành luồng ánh sáng bay xuống phía dưới, vòng qua người Đường Tam Tạng một vòng, lúc cả ánh sáng tan đi, thì có hai Đường Tam Tạng y hệt nhau xuất hiện.

>

> Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng trợn mắt nhìn cảnh này, vừa rồi đánh nhau hăng quá, quên mất sư phụ giờ phải làm thế nào đây?

>

> Tôn Ngộ Không từ trên không bay xuống, đứng trước mặt hai Đường Tam Tạng, khì khì cười lạnh nói: "Yêu quái, ngươi cho là ngươi làm vậy Lão Tôn ta đây không có cách nào phân biệt ra ngươi à?"

>

> Hai Đường Tam Tạng thấy vậy, đồng loạt hô to: "Ngộ Không, nó là yêu quái mau đánh nó đi."

>

> Hai Đường Tam Tạng đồng thời chỉ vào đối phương la lên: "Ngộ Không, nó là yêu quái!"

>

> Đường Tam Tạng bên trái buồn bực nói: "Yêu quái, đừng có bắt chước ta."

>

> Đường Tam Tạng bên phải cũng buồn bực nói: "Là ngươi đang bắt chước ta thì có."

>

> "Ngươi là yêu quái!"

>

> "Ngươi mới là yêu quái!"

>

> ...

>

> Hai Đường Tam Tạng bắt đầu cãi nhau.

>

> Tôn Ngộ Không căm tức quát một câu: "Câm miệng hết cho ta, xem Lão Tôn ta đây."

>

> Hai Đường Tam Tạng đồng loạt đứng khựng lại.

>

> Một Đường Tam Tạng đột nhiên bật cười nói: "Ngộ Không, vi sư có cách rồi, lát nữa hai ta sẽ lần lượt đọc chú Cẩn Cô, người nào đọc mà con không đâu thì đó chính là yêu quái."

>

> Một Đường Tam Tạng khác cũng vui vẻ nói: "Cách này hay đấy!"

>

> Trư Bát Giới cũng hùa theo: "Cách này của sư phụ hay đấy."

>

> Tôn Ngộ Không quan sát cả hai Đường Tam Tạng, khinh thường liếc cả hai một cái, môi khẽ nhúc nhích.

>

> Đường Tam Tạng đầu tiên đề nghị niệm chú Cẩn Cô đột nhiên phát ra tiếng kêu đau đớn, hai tay ôm đầu ngồi vật xuống đất.

>

> Hai mắt Tôn Ngộ Không chợt loé lên ánh sáng, giương gậy Kim Cô lập tức đánh về phía Đường Tam Tạng còn đứng, một tiếng bụp vang lên, Thanh Sư như quả cầu thịt, bị Tôn Ngộ Không đánh bay, chỗ gã bay qua như bị đạn pháo tàn phá, đất đá bốc lên, cung điện sập đổ, kiến trúc đổ nát.

>

> Trương Minh Hiên ở trong kẽ hở không gian, cũng ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm bên ngoài, xem ra kết quả đã có rồi.

>

> Tôn Ngộ Không không chút do dự đuổi sát theo đó.

>

> Thanh Sư ngửa mặt nằm trong đống phế tích, phun ra máu tươi, đi hết nửa cái mạng của hắn, hắn còn chưa kịp bò dậy, gậy Kim Cô của Tôn Ngộ Không cũng đã chỉ thẳng vào mặt hắn.

>

> Thanh Sư đang giãy dụa cứng cả người lại, ngẩng đầu nhìn Tôn Ngộ Không, vừa mở miệng ra đã ọc ra máu, nhưng hắn vẫn bật cười đầy điên cuồng: "Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, danh bất hư truyền, ta thua không oan chút nào."

>

> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Nếu không oan vậy thì ngoan ngoãn chịu chết đi!"

>

> Thanh Sư vẫn cười đầy điên cuồng, đáp: "Ngươi không giết được ta, chuyện này chúng ta còn chưa tính xong với nhau đâu."

>

> Trong mắt Tôn Ngộ Không chợt loé lên vẻ hung ác, hắn giơ gậy Kim Cô lên, đánh xuống đầu Thanh Sư.

>

> "Ngộ Không mau dừng tay…" Đúng lúc này có một giọng nói vang lên từ trên không, ngay sau đó có ánh sáng vàng loé lên.

>

> Tôn Ngộ Không vờ như mình không nghe được gì hết, tiệp tục đập gậy Kim Cô xuống.

>

> Người đang đứng trên không, mặt mang theo nụ cười khẽ chính là Văn Thù Bồ Tát, thấy Tôn Ngộ Không vẫn tiếp tục đánh xuống, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, vội vàng khởi động cấm chế trong người Thanh Sư, từ trong người Thanh Sư bay ra một đó hoa sen vàng, chắn lại gậy Kim Cô, gậy Kim Cô đập vào đoá sen vàng, sóng lực lan ra chung quanh, tạo thành gió lớn càn quét chung quanh, bụi bậm tung bay đầy trời.

>

> Đoá sen vàng vang lên một tiếng rắc, vỡ thành từng mãnh nhỏ, rồi hoá thành ánh sáng vàng biến mất.

>

> Văn Thù bực bội nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Ngộ Không, ta đã bảo ngươi dừng tay, tại sao ngươi không nghe theo?"

>

> Tôn Ngộ Không lấy ngón tay móc móc lỗ tai, cà lơ phất phơ đáp: "Gió lớn quá, Lão Tôn ta đây không nghe rõ lắm."

>

> Thanh Sư vừa nhìn thấy Văn Thù, vội vàng xoay người quỳ xuống đất, cung kính bái chào: "Thanh Sư bái kiến lão gia!"

>

> Văn Thù gật đầu với Thanh Sư.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong kẽ hở không gian, nhìn thấy Thanh Sư bái chào, da mặt run rẩy vài cái, khó chịu nhắm chặt hai mắt, đây chính là đệ tử Tiệt giáo ngày xưa à? Mất đi, đường con cháu thì mất luôn cả kiêu ngạo sẵn có à? Cái nô tính này, không phải chỉ dựa vào cấm chế thôi đâu, mà là từ sâu trong nội tâm họ đã thừa nhận cái thân phận toạ kỵ của mình rồi.

>

> Lúc này Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng cũng đã đi tới.

>

> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành chữ thập, cung kính cúi đầu nói: "Đệ tử Đường Tam Tạng, bái kiến Bồ Tát."

>

> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh cũng chấp tay thành chữ thập, bái chào: "Bái kiến Bồ Tát!"

>

> Văn Thù ôn hòa nói: "Đường Tam Tạng, con sư tử lông xanh này chính là toạ kỵ của bổn toạ."

>

> Tôn Ngộ Không cười đầy khinh miệt: "Toạ kỵ của Bồ Tát sao lại chạy tới nhân gian làm loạn, còn chiếm đế vị, ngài mặc kệ hắn làm ác mà không trừng trị à?"

>

> Văn Thù Bồ Tát mỉm cười nói: "Hắn không phải trốn thoát, mà là phụng chỉ của Phật Tổ tới đây. Các người không biết đó thôi, lúc trước vị quốc vương nước Ô Kê này rất thích làm việc thiện, trên người có công đức, vì thế Phật Chủ lệnh ta tới độ ông ta. Vì không thể lấy nguyên thân tới gặp, nên ta đã biến thành một vị tăng người phàm, tới xin hoá duyên, sau đó chỉ điểm ông ta vài câu, ngờ đâu quốc vương nước Ô Kê không nhận rõ lòng tốt của ta, còn bắt trói ta lại, đẩy xuống ngự hà, ngâm ta ba ngày ba đêm. Ta tấu chuyện này lại cho Như Lai, Như Lại truyền pháp chỉ, đẩy ông ta vào giếng nước, ngâm ba năm, để giải mối hận thù giúp ta. Có nhân tất có quả, không có gì là vô duyên vô cớ."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!