TRANG 246# 2
> Chương 491: Chiến Văn Thù
>
>
>
>
>
>
> Văn Thù Bồ Tát nói xong nhìn ba người Đường Tam Tạng, yên lặng phát hiện bọn họ không ngạc nhiên chút nào, dường như đã biết từ lâu.
>
> Lòng Văn Thù Bồ Tát cau mày ngước đầu nhìn sang hướng Trương Minh Hiên ẩn giấu, đáy mắt lóe tia tức giận. Lại là ngươi quấy rối!
>
> Trong khe nứt không gian, Trương Minh Hiên ngồi trên sofa bưng ly rượu kính Văn Thù từ xa, mặt cười tươi.
>
> Văn Thù Bồ Tát hít sâu treo nụ cười hiền hòa nói: “Cũng may các ngươi trùng hợp được đến phần công tích này. Nhiệm vụ Thanh Sư đã hoàn thành, ta dẫn Thanh Sư về Linh sơn báo cáo công tác, các ngươi cũng sớm ngày trao đổi văn điệp qua ải đi tây thiên đi.”
>
> Đường Tam Tạng ngước nhìn Văn Thù Bồ Tát, mặt không biểu tình nói: "Bồ Tát, Thanh Sư làm ác một phương ở hạ giới, không biết hại bao nhiêu người, chẳng lẽ bỏ qua vậy ư?”
>
> Văn Thù Bồ Tát cười nói: “Thanh Sư chưa từng hại người, từ khi đến nước Ô kê, trong ba năm qua mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an."
>
> Trư Bát Giới lẩm bẩm: “Vậy Tam Cung nương nương ngủ chung chăn với hắn làm hỏng trinh tiết của bao nhiêu người, lão Trư rất hâm mộ.”
>
> Văn Thù Bồ Tát cười nói: “Đồ ngốc nhà ngươi đừng nói bậy bạ, hắn là sư tử thiến, không làm bẩn được.”
>
> Ánh mắt Trư Bát Giới nhìn Văn Thù Bồ Tát đổi khác, một người quá độc ác, tự dưng thấy tội nghiệp cho con sư tử này.
>
> Đường Tam Tạng không cam lòng nói: “Nhưng Bồ Tát . . .”
>
> Văn Thù Bồ Tát hơi cau mày ngắt lời: “Đường Tam Tạng, Linh sơn sẽ giải quyết chuyện của Thanh Sư, ngươi mau đổi văn điệp qua ải đi lấy kinh đi!”
>
> Đường Tam Tạng thở dài thầm nghĩ: “Nhưng vô số mạng sống của nước Sư Đà biết đòi với ai?”
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu nói: "Tôn pháp chỉ!"
>
> Văn Thù Bồ Tát vừa lòng gật đầu, nhìn Thanh Sư quát: “Nghiệt súc kia, còn không quy y!”
>
> Thanh Sư đắc ý cười với Tôn Ngộ Không, lăn một vòng biến thành con sư tử hùng vĩ. Sư tử đực lắc lông chân đạp mây lành đi về phía của Văn Thù Bồ Tát, phát ra tiếng rống ngoan ngoãn.
>
> Văn Thù Bồ Tát cưỡi Thanh Sư đạp tia sáng lạnh đi lên trời.
>
> Trư Bát Giới nhìn Văn Thù Bồ Tát lại nhìn Đường Tam Tạng im lặng cúi đầu, không khí hơi nặng nề.
>
> Bỗng Đường Tam Tạng ngước đầu lên, mắt mang tơ máu quát: “Xin Bồ Tát dừng bước!”
>
> Văn Thù Bồ Tát cưỡi trên Thanh Sư khựng lại. Thanh Sư hiểu ý xoay lại nhìn đoàn người Đường Tam Tạng, mắt lóe tia giễu cợt.
>
> Văn Thù Bồ Tát mỉm cười nhìn Đường Tam Tạng, hỏi: “Đường Tam Tạng còn có chuyện gì?”
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cúi đầu lạnh lùng nói: “Xin thứ cho đệ tử vô lễ, đệ tử vẫn không qua được ải trong lòng mình.”
>
> Văn Thù Bồ Tát giật thót tim, bản năng liếc không gian mà Trương Minh Hiên ẩn núp, thấy hắn thảnh thơi không có hành động gì.
>
> Văn Thù Bồ Tát nhíu mày hỏi: “Đường Tam Tạng, ngươi nói câu đó là sao?”
>
> Đường Tam Tạng vươn tay ra, trong tay Sa Hòa Thượng hiện ra một lá cờ dài cung kính đưa vào tay y.
>
> Văn Thù Bồ Tát xoe tròn mắt giật mình kêu lên: “Lục Hồn Phiên!?”
>
> Văn Thù Bồ Tát vội quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, lửa giận ngút trời quát to: “Trương Minh Hiên to gan!”
>
> Trong kẽ hở không gian, Trương Minh Hiên bắt chéo chân ngồi sofa, tay đung đưa ly thủy tinh, rượu đỏ thắm lắc lư trong ly thủy tinh.
>
> Trương Minh Hiên nghe tiếng gầm giận dữ của Văn Thù Bồ Tát, hắn nhấp ngụm rượu đỏ cười tủm tỉm cảm thán: “Rượu nho này còn không gian sửa đổi, lần sau có thể để Tửu Thần trên Thiên Đình làm thử.”
>
> Mặt Đường Tam Tạng không biểu cảm gì phất Lục Hồn Phiên, khí vận như long che trên đầu y nhanh chóng bị Lục Hồn Phiên rút đi, giây lát đã mất sáu, bảy phần, khí vận còn sót lại hỗn loạn.
>
> Thanh Sư đứng trên trời đang đắc ý khi Đường Tam Tạng lấy Lục Hồn Phiên ra thì đổi biểu cảm kinh sợ, đặc biệt chú ý đuôi cờ viết hai chữ Thanh Sư càng sợ đến hồn vía lên mây, bốn chân cào không khí hoảng loạn bay lên trời.
>
> Đường Tam Tạng niệm: “Thanh Sư chết!”
>
> Thanh Sư đang quơ quào bỗng khựng lại từ trên cao rớt xuống ầm vang đập thủng hố to dưới đất, không còn sự sống.
>
> Văn Thù đứng trên trời mặt xanh mét tức giận cười gằn: “Giỏi, giỏi, giỏi cho Đường Tam Tạng nhà ngươi, giỏi cho Kim Thiền Tử, bổn tọa đã coi thường ngươi."
>
> Đường Tam Tạng đưa Lục Hồn Phiên cho Trư Bát Giới, chắp hai tay cúi đầu hướng Văn Thù Bồ Tát: "Cầu Bồ Tát thứ tội.”
>
> Mắt Văn Thù Bồ Tát tóe lửa nhìn Đường Tam Tạng, ngực phập phồng kịch liệt. Văn Thù Bồ Tát biết Đường Tam Tạng bây giờ có ý nghĩa quan trọng với Phật giáo, không đụng vào y được, vì vậy nhìn sang hướng không gian có Trương Minh Hiên bên trong.
>
> Văn Thù Bồ Tát bước ra một bước, thân hình vặn vẹo xuất hiện trong khe hở không gian, tuệ kiếm rực lửa chém xuống đầu hắn.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười. kiếm Thanh Bình đặt trên mặt bàn bắn lên xoay tít đánh vào tuệ kiếm phát ra tiếng keng chát chúa. Kiếm Thanh Bình và tuệ kiếm va chạm, kiếm Thanh Bình bay ngược về tay Trương Minh Hiên, thế tới hùng hổ của Văn Thù Bồ Tát cũng bị ngăn cản lùi về hai bước.
>
> Trương Minh Hiên chế tạo không gian nhỏ bị tan vỡ trong cú va chạm, sofa, rượu và thứ ăn ngon hóa thành hư vô, hai người đứng trong không gian loạn lưu.
>
> Tôn Ngộ Không đứng ở bên ngoài vẻ mặt biến sắc kêu lên: “Nguy rồi, sư đệ có nguy hiểm!”
>
> Trong khoảnh khắc Tôn Ngộ Không biến mất.
>
> Đường Tam Tạng ở bên ngoài cũng luống cuống, niệm châu lăn nhanh trên đầu ngón tay, lòng thầm cầu nguyện cho Trương Minh Hiên. Trong ấn tượng của Đường Tam Tạng thì Văn Thù Bồ Tát pháp lực vô biên, thần thông quảng đại, Trương công tử không thể nào đánh lại.
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình đứng trước mặt Văn Thù Bồ Tát, mỉm cười nói: “Văn Thù sư huynh, mới gặp mặt sao đã đòi đánh muốn giết? Tiểu đệ có chỗ nào làm không đúng thì sư huynh cứ nói thẳng, tiểu đệ sẽ sửa.”
>
> Văn Thù Bồ Tát lạnh nhạt nói: "Ngươi không thay đổi được.”
>
> Văn Thù Bồ Tát đẩy sen xanh hướng Trương Minh Hiên, hoa sen biến lớn tỏa ra ánh sáng xanh, tiếng phạn như có như không phát ra từ sen xanh: Quán tự tại Bồ Tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ hết thảy khổ ách . . .
>
> Trong tiếng phạn phật quang phổ chiếu, Trương Minh Hiên nghe tiếng phạn thì trong lòng mơ hồ, cảm thấy mọi chuyện trên cõi đời nhàm chán, tu luyện không có ý nghĩa, TV điện ảnh cũng vô nghĩa, tiểu thuyết, di động chán chết. Lý Thanh Nhã, Tề Linh Vân, Lý Thanh Tuyền cũng không đáng là gì, buông bỏ tất cả đi thế giới Cực Lực tây phương yên tĩnh hưởng bình an vui sướng.
>
> Kiếm Thanh Bình toát ra khí thế mát lạnh chui vào trong óc Trương Minh Hiên, mắt hắn trong trẻo trở lại. Nhớ đến tâm lý vừa rồi làm hắn thầm sợ, suýt nữa bị độ hóa.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nhìn Văn Thù Bồ Tát, quát: “Hay cho tây phương Bồ Tát tồi tệ!”
>
> Phong Vân Vô Kỵ, Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm hợp thể với Trương Minh Hiên, khí thế mạnh mẽ bắn lên cao, cảnh giới Thái Ất.
>
> Trong không gian phát ra giọng kiệt ngạo bất thuần của Tôn Ngộ Không: “Văn Thù dám giết sư đệ của lão Tôn, ngươi đang tìm chết!”
>
>
>
>