TRANG 247# 1
> Chương 492: Lòi đuôi
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không cầm gậy xông tới, mắt sáng rực, tấm chắn đến rồi.
>
> Cả hai liếc nhau, ăn ý cùng giết Văn Thù Bồ Tát.
>
> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng đánh cận chiến với Văn Thù Bồ Tát, tiếng binh bốp vang lên không dứt.
>
> Trương Minh Hiên giữ khoảng cách nhất định với Văn Thù Bồ Tát, huơ kiếm Thanh Bình chém ra từng đợt kiếm khí xanh biếc. Không có chí bảo phòng thủ thì phải cẩn thận, lỡ bị Văn Thù Bồ Tát bắt lấy cơ hội cho một nhát là rất đau, hắn sẽ lặng lẽ đánh lén, không ham đánh gần thân.
>
> Uy lực kiếm khí của kiếm Thanh Bình tuyệt luân, mỗi luồng đều khiến Văn Thù Bồ Tát chật vật. Có vài lần Văn Thù Bồ Tát muốn áp sát Trương Minh Hiên nhưng bị Tôn Ngộ Không chặn lại gắt gao, cố tình Văn Thù Bồ Tát không dám nặng tay với Tôn Ngộ Không, rất là ức chế.
>
> Văn Thù Bồ Tát né một gậy của Tôn Ngộ Không, tức giận quát: “Tôn Ngộ Không, ngươi là người trong Phật giáo ta, hành vi như vậy không sợ Phật Chủ giáng tội?”
>
> Tôn Ngộ Không lao tới, đập mạnh một gậy từ trên xuống, Văn Thù Bồ Tát nâng tuệ kiếm đỡ Kim Cô Bổng, vang lên tiếng nổ điếc tai.
>
> Tôn Ngộ Không nhe răng cười: “Lão Tôn làm việc toàn bằng ý mình, ngươi làm gì được ta?"
>
> Trương Minh Hiên bắt lấy cơ hội chém luồng kiếm khí vụt qua, Văn Thù Bồ Tát phun búng máu chật vật văng ra ngoài trượt một khoảng dài trong loạn lưu không gian.
>
> Văn Thù hung hăng trừng Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không: “Bổn tọa nhớ kỹ nhân quả hôm nay, sau này chúng ta còn gặp lại!”
>
> Văn Thù Bồ Tát nói xong một đóa sen vàng hiện ra dưới chân nuốt cả người y, giây lát biến mất.
>
> Tôn Ngộ Không chống Kim Cô Bổng cười to bảo: “Sảng khoái, sảng khoái! Quá sảng khoái!”
>
> Trương Minh Hiên bay đến bên cạnh Tôn Ngộ Không cảm động nói: "Đa tạ sư huynh ra tay trợ giúp.”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không có gì, đã gai mắt cái đám Bồ Tát Phật Đà cao cao tại thượng này, hôm nay rất sảng khoái. Đi, chúng ta đi ra ngoài!”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, hai người đột phá không gian đến hoàng cung nước Ô kê. Ba sư đồ Đường Tam Tạng đang ngóng chờ.
>
> Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không xuất hiện dẫn đến sự chú ý của mọi người ngay.
>
> Đường Tam Tạng bước nhanh lên, chắp hai tay xin lỗi nói: "A di đà phật, Trương công tử có sao không?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu mỉm cười nói: “Rất khỏe.”
>
> Đường Tam Tạng hơi yên lòng, áy náy nói: "May mắn Trương công tử không sao, nếu Trương công tử bị tổn thương vì việc này thì lỗi lầm của bần tăng rất lớn.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta không sao, thánh tăng cũng đừng tự trách, đây không phải sai lầm của ngài, là Văn Thù Bồ Tát khinh người quá đáng, sớm muộn gì ta sẽ thanh toán đoạn nhân quả này với Văn Thù!”
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay cúi đầu niệm một câu "A di đà phật", trong lòng âm thầm thở dài.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Chuyện nơi này đã xong, ta nên trở lại.”
>
> Đường Tam Tạng lấy về Lục Hồn Phiên từ tay Trư Bát Giới, hai tay dâng lên cho Trương Minh Hiên: “Đa tạ Trương công tử cho mượn bảo.”
>
> Trương Minh Hiên nhận lấy Lục Hồn Phiên, dặn dò: "Huyền Trang ghi nhớ lời ta nói, kinh Phật tây phương chưa chắc hợp với đông phương chúng ta, trừ tạp giữ tinh, đi ra con đường của chính mình, sáng tạo Phật của chúng ta.”
>
> Đường Tam Tạng hiểu ý cười nói: “Đa tạ Trương công tử chỉ dạy, bần tăng hiểu.”
>
> Trương Minh Hiên vừa lòng gật đầu, sau đó đầy bí hiểm nói: “Và thánh tăng nhớ giữ sức khỏe.”
>
> Đường Tam Tạng hoang mang khó hiểu, câu đó là sao?
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta đi đây!”
>
> Một vòng xoáy không gian hiện ra sau lưng, Trương Minh Hiên lùi một bước ẩn vào vòng xoáy, chớp mắt vòng xoáy không gian biến mất, trở về như cũ.
>
> Đường Tam Tạng cảm thán rằng: “Trương công tử thật là người tốt, trước khi đi còn quan tâm an toàn của bần tăng, người tốt gì đâu.”
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng nhìn trời.
>
> Đường Tam Tạng lên tinh thần nói: “Đã tiêu diệt yêu ma, chúng ta đi tìm quốc vương nước Ô Kê đổi văn điệp qua ải đi!”
>
> Đường Tam Tạng bước đi hướng điện Kim Loan trước, mới đi hai bước đá trúng đá vụn dưới đất, hét một tiếng ngã sấp mặt.
>
> Linh sơn, Đại Hùng bảo điện.
>
> Bên dưới tay phải Như Lai nở rộ đóa hoa sen vàng, Văn Thù Bồ Tát ngồi xếp bằng trên sen vàng, biểu tình khó coi.
>
> Như Lai sửng sốt, mỉm cười hỏi: “Văn Thù Bồ Tát, có chuyện gì làm ngươi chật vật như thế?”
>
> Mắt Văn Thù Bồ Tát chứa lửa giận nói: “Thanh Sư đã chết.”
>
> Mắt Như Lai lóe tia kinh ngạc. Nhiều La Hán, Bồ Tát ở bên dưới chụm đầu xì xầm bàn tán, biểu cảm không tin nổi. Thanh Sư là người quen với họ, thực lực địa vị thậm chí cao hơn đa số người, đại nhân vật như vậy đột nhiên chết?
>
> Như Lai ngừng cười: “Thanh Sư hiện ở nước Ô Kê đúng không? Với thực lực thân phận của ngươi không khó bảo vệ Thanh Sư, đã xảy ra biến cố gì?”
>
> Văn Thù Bồ Tát trả lời: “Trương Minh Hiên đưa Lục Hồn Phiên cho Đường Tam Tạng.”
>
> Trán Như Lai nổi gân xanh. Bà nội nó, lại là Lục Hồn Phiên? Còn chưa xong sao!
>
> Quan m đứng trên đài sen phía dưới tay trái mở miệng hỏi: "Thế tôn, hiện giờ nên làm sao?”
>
> Như Lai thầm thở dài, giọng vang dội quanh quẩn trong Đại Lôi m Tự: “Đây cũng vì trong số mệnh của Thanh Sư có kiếp nạn này, kiếp tới rồi không ngăn được, không tránh thoát.”
>
> Khóe môi Quan m Bồ Tát run rẩy, câu này chúng ta hay nói lừa dối mấy tín đồ vô tri.
>
> Giọng vang dội của Như Lai lại cất lên: “Quan m, ngươi lại đi tìm Đường Tam Tạng, nói rõ ưu khuyết điểm cho hắn nghe đi.”
>
> Quan m cúi đầu nói: “Vâng!”
>
> Quan m khống chế đài sen bay ra Linh sơn hướng tới nước Ô Kê.
>
> Trong một tòa cung điện trống trải của nước Ô Kê.
>
> Đường Tam Tạng mặt mũi bầm dập tức giận trừng Trư Bát Giới: "Ngộ Năng, lần này cũng là Sao Chổi hại bần tăng sao?"
>
> Trư Bát Giới ấp úng nói: "Có lẽ là vậy, cũng có thể là nguyên nhân khác.”
>
> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, ngươi nói đi!”
>
> Tôn Ngộ Không nhàn nhã ngồi xếp bằng trên ghế: “Sao lão Tôn biết?”
>
> Đường Tam Tạng nhìn sang Sa Hòa Thượng.
>
> Sa Hòa Thượng cười khờ nói: “Sư phụ, thật ra lần trước ta đã cảm thấy có điều lạ.”
>
> Đường Tam Tạng vừa lòng gật đầu.
>
> Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không cùng trợn trắng mắt.
>
> Đường Tam Tạng móc di động ra mở webchat với Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên vừa về đảo Huyền Không đã nghe tiếng di động reo chuông, hắn tùy ý ngồi xuống ghế đá bên cạnh móc di động ra xem, Đường Tam Tạng!?
>
> Trương Minh Hiên vỗ đầu lẩm bẩm: “Thôi tiêu, sắp lòi đuôi. Lần này đổ thừa cho ai đây? Hay là chọn Văn Thù Bồ Tát?”
>
> Trương Minh Hiên mở màn hình đối diện Đường Tam Tạng mặt mũi bầm dập, khóe mắt hắn co giật, hiệu quả đến mau vậy?
>
> Trương Minh Hiên giả vờ không biết ngạc nhiên hỏi: “Ngươi bị sao vậy Huyền Trang?”
>
> Đường Tam Tạng nhìn Trương Minh Hiên, ai oán nói: “Trương công tử nên biết rõ bần tăng bị gì đi? Lần trước không phải Sao Chổi hại ta, là Lục Hồn Phiên của Trương công tử có vấn đề.”
>
> Nói câu này da mặt Đường Tam Tạng co giật, vì đau.
>
>
>
>