Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 493: Mục 494

TRANG 247# 2

> Chương 493: Lừa dối Đường Tam Tạng

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên hỏi dò: “Nếu ta nói là Văn Thù Bồ Tát đang nguyền rủa ngươi thì ngươi có tin không?”

>

> Đường Tam Tạng cho Trương Minh Hiên một ánh mắt ‘nghĩ ta ngu chắc?’

>

> Trương Minh Hiên cười gượng, biểu tình bỗng trở nên nghiêm túc nói: “Trong chuyện này liên quan đến nhân quả, khí vận, thiện ác quả báo, hơi bị phức tạp.”

>

> Đường Tam Tạng nghiêm nghị nói: "Bần tăng nghe hiểu được."

>

> Khóe môi Trương Minh Hiên run rẩy, đã quên Đường Tam Tạng là thiên tài học tập Phật giáo, nhân quả, thiện ác quả báo đều là thuật ngữ của Phật giáo.

>

> Trương Minh Hiên lúng túng nói: “Thôi thì ta nói ngắn gọn, ngươi dùng Lục Hồn Phiên giết Thanh Sư là phạm vào sát nghiệt, những chuyện xui xẻo trong thời gian này là để ngươi trả lại sát nghiệt mình đã làm, hiểu chưa?”

>

> Đường Tam Tạng đăm chiêu hỏi: “Dù tội của Thanh Sư đáng tru nhưng ta giết hắn cũng xem như sát sinh, giết hại mạng sống, mang theo chết chóc trong người?”

>

> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói: "Không sai, hiện giờ Lục Hồn Phiên kích phát ra sát nghiệt mà ngươi đã làm hóa thành kiếp nạn lớn nhỏ giáng xuống người của ngươi. Mỗi khi vượt qua một tai kiếp là sát nghiệt trên người của ngươi sẽ giảm bớt một phần, khi đã vượt qua tất cả tai kiếp cũng là lúc xóa hết sát nghiệt.”

>

> Đường Tam Tạng vui vẻ nói: “Thì ra là vậy.” Y chắp hai tay chắp tay cúi đầu nói: “Lục Hồn Phiên sát sinh đơn giản biết bao, phẩy một cái lấy tên người, sau khi sát sinh tai kiếp vào người có thể nhắc nhở người cầm Lục Hồn Phiên phải sử dụng thận trọng, đừng dễ dàng tạo giết chóc. Thật là pháp bảo thần kỳ mà có ý thiền, a di đà phật!"

>

> Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng liếc nhau, bốn con mắt ngờ ngệch, có thể giải thích theo kiểu này?

>

> Trương Minh Hiên thầm thở phào, lại lừa dối thành công.

>

> Trương Minh Hiên gật gù đồng ý: “Đúng là thế, Huyền Trang thông tuệ lắm.”

>

> Đường Tam Tạng khó hiểu hỏi: “Tại sao lúc trước Trương công tử lừa gạt bần tăng? Nói có Sao Chổi muốn hại bần tăng là vì sao?”

>

> Trương Minh Hiên chớp mắt: “Cái đó à, Sao Chổi hại ngươi cũng là thật, nhưng ta không nói chuyện sát nghiệt ra sợ trong lòng ngươi có gánh nặng, lo bản thân mình lần sau không dám cầm Lục Hồn Phiên hàng yêu trừ ma.”

>

> Đường Tam Tạng nghiêm nghị nói: “Trương công tử lại coi thường bần tăng, cho dù sát nghiệt tới người, tai kiếp không ngừng nhưng gặp yêu ma làm ác một phương thì bần tăng vẫn sẽ cầm lấy Lục Hồn Phiên trả lại trong sạch cho thế gian. Có muôn vàn tội ngược ngàn vạn thì bần tăng gánh hết, a di đà phật!"

>

> Trương Minh Hiên kích động kêu lên: “Tốt, tốt! Đây mới là Huyền Trang pháp sư mà ta quen! Ta cũng cam đoan với ngươi, khi nào ngươi cần thì ta nhất định sẽ dâng lên Lục Hồn Phiên.”

>

> Đường Tam Tạng khom người nói: "A di đà phật! Đa tạ Trương công tử.”

>

> Đường Tam Tạng đứng thẳng người, thần thánh ngạo nghễ nói: “Bần tăng nhận hết muôn vàn tai kiếp, chỉ nguyện thế gian một mảnh trong lành.”

>

> Trương Minh Hiên vỗ tay: “Nói hay lắm, ta xem trọng ngươi!”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu, biểu tình kiên định.

>

> Trương Minh Hiên cúp máy tùy ý ném di động đi, cười tươi chạy về thư điếm la lên: “Thanh Nhã tỷ, ta về rồi!

>

> Trong cung điện nước Ô Kê.

>

> Trư Bát Giới hỏi dò: “Sư phụ tin lời của đảo chủ Tiêu Dao sao?”

>

> Biểu tình Đường Tam Tạng nghiêm túc nghiêm túc nói: “Tin! Trương công tử nói rất có lý, hợp tình hợp lý, rất có thâm ý.”

>

> Khóe môi Trư Bát Giới run rẩy cúi đầu không nói, đảo chủ đúng là người thần.

>

> Sa Hòa Thượng nhìn trời.

>

> Qua một lúc, Đường Tam Tạng ăn cơm bị nghẹn mặt đỏ rực cầm ly nước uống ừng ực, mãi khi đồ ăn nghẹn trong họng trôi xuống mới buông ly nước, cảm giác đỡ hơn nhiều. Nhưng Đường Tam Tạng uống thêm một hớp nước bị sặc ho liên tục, ứa nước mắt.

>

> Nhưng khuôn mặt Đường Tam Tạng kiên nghị, những chuyện này là tôi luyện phật tâm của bần tăng, vì hóa giải sát nghiệt hãy để tai kiếp đến mãnh liệt hơn đi! Bần tăng không sợ!

>

> Ba người Tôn Ngộ Không vây quanh bàn vui cười giành đồ ăn, nhai ngồm ngoàm nốc ừng ực.

>

> “Đường Tam Tạng!”

>

> Một luồng sáng vàng nở rộ trong cung điện, bốn sư đồ Đường Tam Tạng cảm giác bốn phía thay đổi, họ đến một không gian kỳ dị. Trong không gian một mảnh trời sao sâu thẳm xa xăm, một tòa đài sen vàng lơ lửng giữa hư không. Quan m ngồi xếp bằng trên đài sen, quanh người phát ra ánh sáng nhạt thuần khiết.

>

> Sư đồ Đường Tam Tạng đứng trong trời sao.

>

> Đường Tam Tạng ngạc nhiên khom người hành lễ: “Kính chào Quan m Đại Sĩ!”

>

> Quan m nhìn Đường Tam Tạng chỉ khom người chứ không vái, lòng thầm thở dài, giọng vang dội trong trời sao: “Đường Tam Tạng, ngươi không nghe lời ngô lại sử dụng Lục Hồn Phiên.”

>

> Đường Tam Tạng cúi đầu nói: “Có yêu nghiệt gây nhân gian, đệ tử không thể không làm gì.”

>

> Quan m Đại Sĩ còn nói thêm: "Ngươi có biết sử dụng Lục Hồn Phiên sẽ gây tổn thương lớn cho ngươi? Từ nay tai kiếp không ngừng, thậm chí thân chết hồn diệt.”

>

> Đường Tam Tạng kiên định nói: "Đệ tử biết, bần tăng gánh hết muôn vàn tai ách, chỉ nguyện thiên hạ thái bình an khang."

>

> Quan m sắc mặt khó coi nói: "Ngươi không sợ chết sao?"

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Đệ tử không sợ chết, chỉ sợ lòng mang áy náy. Lấy kinh độ người đời, đầu tiên đệ tử phải độ mình.”

>

> Quan m có một đống lời muốn nói nhưng không biết nên nói thế nào, nghẹn trong miệng rất khó chịu.

>

> Quan m hít sâu nghiêm túc giải thích: “Lục Hồn Phiên giết người sẽ tiêu hao khí vận, khí vận thấp dẫn đến ngươi gặp tai kiếp không ngừng, làm gì cũng vất vả cực khổ.”

>

> Đường Tam Tạng kiên định nói: "Đệ tử không sợ!"

>

> Quan m nhìn Đường Tam Tạng ngoan cố cứng đầu, sắp nổi điên, rất muốn đè đầu y xuống đất đánh tơi bời, đánh cho rách mặt da tróc thịt bong, đánh cho y hét thảm tê liệt.

>

> Nhưng Quan m không thể làm như vậy, chỉ đành tự an ủi là Đường Tam Tạng chưa thức tỉnh, còn là con nít, ta là Đại Từ Đại Bi Quan m Bồ Tát, ta là Quan m Đại Sĩ người đời kính ngưỡng, không thể táo bạo, không thể xung động, phải yêu thương hòa bình.

>

> Ngực Quan m Bồ Tát phập phồng kịch liệt, quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, ngươi không ngăn cản sư phụ của mình sao?”

>

> Tôn Ngộ Không cười cợt: “Quan m tỷ tỷ cũng nói đó là sư phụ của ta, nào dám ngăn cản sư phụ?”

>

> So với Đường Tam Tạng thì Tôn Ngộ Không kêu tiếng Quan m tỷ tỷ có thể coi như không nghe thấy.

>

> Quan m nhìn xuống đoàn người Đường Tam Tạng nhìn như cung kính, thầm hoảng hốt, bắt đầu từ khi nào bọn họ thành ra thế này? Không còn là bộ dáng quen thuộc trong mắt Quan m nữa, Đường Tam Tạng đơn thuần thành khí đã mất.

>

> Quan m Bồ Tát trầm tư giây lát, khô cằn nói: “Đường Tam Tạng, ngươi tự giải quyết cho tốt, Phật Môn khoan dung cũng có giới hạn.”

>

> Quan m nói xong không gian vỡ nát, đám người Đường Tam Tạng trở lại cung điện nước Ô Kê trong hiện thực.

>

> Như Lai chú ý đến tất cả đành nhịn đau lại tách ra một phần khí vận của Phật giáo bổ sung cho Đường Tam Tạng. Bây giờ Đường Tam Tạng chưa thể chết được, ui đau lòng quá.

>

> Đường Tam Tạng cảm thấy linh đài thanh minh, người nhẹ hẫng, lòng dâng lên cảm ngộ, tai ách đã qua.

>

> Đường Tam Tạng lẩm bẩm: “Thanh Sư đúng là làm nhiều việc ác, sát nghiệt giết hắn ít thật, dễ dàng độ qua.”

>

> Mặt mày Đường Tam Tạng lớn hở, tuy đã chuẩn bị tâm lý đối diện tai ách nhưng không gặp họa vẫn tốt hơn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!