TRANG 248# 1
> Chương 494: Tinh Quân hạ phàm
>
>
>
>
>
>
> Sau khi giải trừ tai ách Đường Tam Tạng liền tìm quốc vương nước Ô Kê thảo luận chuyện di động, cũng mở rộng ba cơ cấu phúc lợi mở rộng cô nhi viện, viện dưỡng lão, dưỡng tàn. Quốc vương nước Ô Kê rất giật mình, không ngờ còn có cơ cấu đơn thuần phúc lợi như vậy.
>
> Đường Tam Tạng dẫn tiến tu sĩ đạo môn và quốc vương nước Ô Kê thân thiện hiệp thương. Quốc vương nước Ô Kê nhìn từng mục điều khoản phúc lợi đâm ra nghi ngờ cuộc đời, tin Phật hơn nửa đời người đột nhiên phát hiện Đạo giáo tốt hơn, phúc lợi không chỗ chê.
>
> Sau khi Đường Tam Tạng rời đi tu sĩ đạo môn có thể vào ở chiếm lĩnh nước Ô kê, ba viện mở khắp nước, các cô nhi, lão nhân mặc quần áo mới in Thái Cực đồ cười tươi.
>
> Đường Tam Tạng cưỡi trên Bạch Long Mã đi đường lớn, do dự hỏi: “Các đồ đệ cảm thấy ta trợ giúp Đạo giáo như vậy có tốt không?”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Lão Tôn không hiểu mấy chuyện đó, xem người nước Ô kê rất vui vẻ.”
>
> Trư Bát Giới cười tươi: “Sư phụ lo quá rồi, tục ngữ có nói Kim Đan Xá Lợi vốn nhân nghĩa, Phật Đạo vốn cùng một nhà, sư phụ làm rất đúng.”
>
> Đường Tam Tạng nghi hoặc hỏi: “Có câu tục ngữ này sao? Sao ta chưa từng nghe qua?”
>
> Trư Bát Giới kiên định nói: "Có! Câu tục ngữ này lưu truyền trong thần tiên, sư phụ không biết là bình thường.”
>
> Đường Tam Tạng vui vẻ nói: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
>
> Sa Hòa Thượng thầm trợn trắng mắt, rõ ràng đó là câu hoa hồng ngẫu trắng lá xanh, ba giáo vốn là một nhà.
>
> Thiên Đình, trong một thần cung. Các thần linh tỏa thần quang ngồi trên thần vị cao cao, không khí nghiêm nghị.
>
> Một thần linh xấu xí bi thương nói: “Thanh Sư đã chết.”
>
> Một nam nhân vạm vỡ than thở: “Vốn sinh cùng rễ cớ gì hại nhau.”
>
> Một phụ nhân đau lòng nói: "Ngày xưa chúng ta ra sống vào chết vì Tiệt giáo, thậm chí bỏ mạng, bây giờ bị tiểu lão gia Tiệt giáo giết chết, làm người lạnh lòng.”
>
> Một nam nhân để ngực trần đứng bật dậy tức giận nói: "Ta tuyệt đối không thừa nhận hắn là tiểu lão gia của Tiệt giáo ta!”
>
> Nữ nhân mặc áo sa màu hồng dựa nghiêng lưng ghế thần, nhẹ nhàng hỏi: “Mệnh của sư phụ là thế, chúng ta làm sao được?”
>
> Nhắc đến sư phụ làm tất cả người ngồi giật thót tim.
>
> Nam nhân đầu mọc sừng rồng nhíu mày nói: “Sư phụ chắc mặc kệ chuyện giữa chúng ta đi?”
>
> Nam nhân xấu xa mặt mày lấm lét hỏi: “Các ngươi định làm gì?”
>
> Nam nhân đầu mọc sừng rồng mắt lóe tia sáng tàn nhẫn: “Đương nhiên là cho hắn bài học.”
>
> Tâm Nguyệt Hồ mặc áo sa hồng chợt ngồi thẳng dậy, hết hồn nhìn gã: “Kháng Kim Long, ngươi đừng tìm chết! Chúng ta làm chút động tác nhỏ sau lưng thì không sao, nhưng nếu ngươi dám ra tay với hắn sẽ có người rút gân lột da ngươi làm thành nồi canh thịt rồng đưa đến trước mặt hắn."
>
> Da mặt Kháng Kim Long run rẩy, trầm giọng nói: "Ta biết! Ta sẽ không ra tay với hắn, nhưng không thể im hơi lặng tiếng, Thanh Sư huynh đệ không thể chết vô ích."
>
> Tâm Nguyệt Hồ lại lười biếng nằm trên ghế thần, hỏi: “Ngươi định làm gì?”
>
> Kháng Kim Long trầm giọng nói: “Trong Thiên Môn sơn có một số tiểu quỷ đang làm ăn, Thiên Đình cân bằng tam giới, điều dưỡng âm dương sao có thể để quỷ quái hoành hành vô kỵ giữa ban ngày?”
>
> Mấy thần linh khác liếc nhau, lòng máy động.
>
> Tâm Nguyệt Hồ ngẫm nghĩ giây lát, cười duyên nói: “Mấy tiểu quỷ kia luôn là phụ tá đắc lực của hắn, quay phim TV cũng mang theo, trừ bỏ chúng cũng tốt, coi như cho hắn bài học, cảnh cáo hắn đừng tưởng chúng ta dễ ăn hiếp.”
>
> Những người khác cười phá lên.
>
> Tâm Nguyệt Hồ quyến rũ chống cằm hỏi: “Vậy ai trong chúng ta đi? Chắc sẽ không để tiểu nữ tử như ta đi?”
>
> Tiếng cười ngừng bặt.
>
> Nam nhân mặt mày lấm lét chớp mắt nói: “Nếu là Kháng Kim Long huynh đệ đề nghị vậy thì giao cho huynh đệ đi.
>
> Mấy người khác cười gật đầu.
>
> Kháng Kim Long nhíu mày nói: “Ta quá hiểu suy nghĩ của các ngươi, chúng ta đều bất mãn tiểu lão gia Tiệt giáo, đều ngồi chung một chiếc thuyền thì sao có thể đấu đá nhau như vậy? Cùng nhau đi, cùng ra tay.”
>
> Tâm Nguyệt Hồ đứng dậy biểu tình lạnh lùng nói: “Vậy thì đi chung, chúng ta có bảng Phong Thần che chở, hắn không giết chúng ta được.”
>
> Một nam nhân trầm giọng nói: “Không giết được? Khuê Mộc Lang đã chết.”
>
> Tâm Nguyệt Hồ mặt biến sắc, lại cười duyên nói: "Hắn còn có bao nhiêu khí vận để giết chúng ta? Đi đi!"
>
> Hai mươi mấy luồng sáng lao ra thần cung lặng lẽ hạ giới.
>
> Trong lúc hai mươi bảy tinh tú thảo luận thì Ngọc Tuyền Sơn cũng có cuộc thảo luận.
>
> Trong Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động. Sắc mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân đã hồng hào trở lại, trừ Quảng Thành Tử, Hoàng Long Chân Nhân ra còn có mấy đạo sĩ hoặc già hoặc trung niên. Gồm Xích Linh Tử, Linh Bảo Đại Pháp Sư, Đạo Thanh Thiên Tôn, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, trừ Thái Ất còn ở địa phủ ra những ai đến được đều có mặt.
>
> Quảng Thành Tử nói: “Chắc mọi người đều hiểu rõ nguyên nhân ta triệu các vị đến đây?”
>
> Xích Tinh Tử tức giận nói: “Tiệt giáo đã xuống dốc còn dám bị thương sư huynh của Xiển giáo ta. Cô hồn dã quỷ trên bảng Phong Thần cũng dám đi ra làm mưa làm gió, thật là không biết sống chết."
>
> Linh Bảo Đại Pháp Sư cung kính nói: “Cần sư đệ làm những thứ gì? Kính xin sư huynh sai khiến.”
>
> Quảng Thành Tử phất tay, một màn sáng hiện ra trước mặt mọi người, trên màn sáng có các tên người.
>
> Quảng Thành Tử nói: “Sau lưng Trương Minh Hiên chẳng những có Thông Thiên giáo chủ còn có bóng dáng Thái Thượng giáo chủ, Nữ Oa nương nương, không thể động vào hắn. Những người trên đây đều là thân tín của Trương Minh Hiên trong Tiệt giáo trên Thiên Đình, cần các ngươi ra tay giết hết bọn họ, dùng Nguyên Thủy phù chú trấn áp.”
>
> Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân nhìn từng hàng tên, nhíu mày nói: “Nhìn không quá giống.”
>
> Hoàng Long Chân Nhân bất mãn nói: “Danh sách này là ta giật từ tay Trương Minh Hiên, sao giả được?”
>
> Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân vội giải thích: “Tam sư huynh đừng trách, nhưng hai mươi tám tinh tú quen nhau mấy chục vạn năm, cảm tình sâu. Khuê Mộc Lang vừa chết, sao hai mươi bảy tinh tú khác có thể là thân tín của Trương Minh Hiên được?”
>
> Đạo Thanh Thiên Tôn gật gù: "Nói có lý."
>
> Quảng Thành Tử nhíu chặt mày, lòng thầm nghi ngờ.
>
> Hoàng Long Chân Nhân tức giận hỏi: “Ý ngươi nói ta đang lừa các ngươi?"
>
> Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân vội chối: “Có thể là Trương Minh Hiên tính kế sư huynh, con người Trương Minh Hiên giỏi nhất là tính toán lòng người.”
>
> Hoàng Long Chân Nhân ngây ra, không tức giận khi bị Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân nói mình bị trúng kế, nhíu mày nói: “Không thể nào, hắn không thể biết ta sẽ tìm hắn.”
>
> Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân cau mày: “Cái đó chưa chắc.”
>
> Quảng Thành Tử khẽ ừ ngước đầu nhìn ra ngoài, trong con ngươi lấp lóe tia sáng kỳ dị, tầm mắt xuyên thấu Kim Hà Động, xuyên thấu tầng trời ngừng lại ở Tây Thiên môn, thấy hai mươi mấy người đang bay xuống.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhíu mày hỏi: “Sao vậy sư huynh?”
>
> Hoàng Long Chân Nhân, Xích Linh Tử khó hiểu nhìn Quảng Thành Tử.
>
> Quảng Thành Tử nói: “Từ khi định xuống tay với nhóm người Thiên Đình thì ta luôn chú ý hướng đi của họ, mới thấy hai mươi bảy tinh tú hạ phàm hướng Thiên Môn sơn, chắc đi tìm Trương Minh Hiên.”
>
> Hoàng Long Chân Nhân cười to đắc ý bảo: “Ta biết ngay danh sách của ta là thật.”
>
> Mắt Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân lóe tia nghi hoặc nhưng vẫn ôm quyền cúi đầu nói: "Sư đệ lỗ mãng, xin sư huynh thứ tội."
>
> Hoàng Long Chân Nhân rộng lượng nói: “Không sao.”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng lên, cắn răng nói: “Cứ giao bọn chúng cho ta, báo thù nhát kiếm này!”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói xong hóa thành luồng sáng bay ra ngoài, sát khí đầy trời.
>
>
>
>