Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 495: Mục 496

TRANG 248# 2

> Chương 495: Ngọc Đỉnh ra tay

>

>

>

>

>

>

> Chỉ giây lát hai mươi bảy tinh tú đã rời khỏi cương phong giới đến Địa Tiên giới.

>

> Kháng Kim Long lơ lửng trên tầng mây cảm thán nói: "Từ sau trận chiến Phong Thần thì hồng hoang không còn như xưa.”

>

> Tâm Nguyệt Hồ cười khúc khích: “Quan tâm chi nhiều vậy? Mau đến chợ Thiên Môn sơn ra tay rồi về Thiên Đình, chúng ta không tiện ở hạ giới quá lâu.”

>

> Người mặt mày lấm lét liếm môi nói: “Khó khăn mới hạ giới một chuyến đi về gấp làm gì? Giết mấy tiểu quỷ Thiên Môn sơn xong đi nước Sư Đà một chuyến, đã lâu không ăn thịt máu.”

>

> Mắt Tâm Nguyệt Hồ rực sáng, quyến rũ liếm môi, thịt người ngon nhất.

>

> Mấy người khác cũng động lòng, đã lâu rồi họ không hưởng thụ, lần này là cơ hội.

>

> Hai mươi mấy người nhìn nhau một cái, hiểu ý đối phương, mỉm cười hiểu ý rồi hào hứng bay hướng Thiên Môn sơn.

>

> Chốc lát sau đám người thấy một bóng dáng cao ngạo xuất hiện ở phía xa, đưa lưng hướng họ cản đường.

>

> Chúng thần tạm dừng, cảnh giác liếc nhau rồi nhìn bóng người đằng trước.

>

> Kháng Kim Long nhíu mày hỏi: “Các hạ là ai? Tại sao cản đường của chúng ta?”

>

> Một nam nhân trầm giọng nói: “Chúng ta là thần hai mươi tám tinh tú của Thiên Đình, ngươi là thần thánh phương nào?"

>

> Người mặc đạo bào xoay người lại, khuôn mặt gầy guộc kiên nghị, ánh mắt sắc bén, dáng người thẳng tắp.

>

> Kháng Kim Long hét lạc giọng: “Ngọc Đỉnh Chân Nhân!?”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cười mỉa mai, chậm rãi rút kiếm Trảm Tiên ra, đã đến lúc lấy tiền lời.

>

> Kiếm chém ra, kiếm quang thông thiên tuyệt địa vụt qua, hai mươi bảy tinh tú con ngươi co rút tràn ngập sợ hãi.

>

> Mấy tiếng gầm lên vang lên:

>

> "Không!"

>

> "Ngươi dám!"

>

> "Ngọc Đỉnh to gan!”

>

> Kiếm quang vụt qua, bầu trời nổ bụi máu.

>

> Một ngọc phù hiện ra trong tay Ngọc Đỉnh Chân Nhân, lạnh lùng nói: “Phụng dụ lệnh của Nguyên Thủy Thiên Tôn trấn áp các ngươi, không được tái tạo lại!”

>

> Ngọc phù chia thành hai mươi bảy luồng sáng bắn ra ngoài, hư không vang một chuỗi tiếng hét thảm.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân hừ lạnh vung ống tay áo biến mất.

>

> Thiên Môn sơn vẫn bình yên vui vẻ, Trương Minh Hiên không hề phát hiện khúc chiết sắp đến nhưng bị Ngọc Đỉnh Chân Nhân âm thầm trừ bỏ, thậm chí hỗ trợ làm nhiều việc hơn.

>

> Giờ phút này Trương Minh Hiên đang nhức đầu nhìn Lý Thanh Tuyền, nha đầu này lại không yên phận.

>

> Trương Minh Hiên thấm thía khuyên: “Thanh Tuyền, nàng còn nhỏ, nên lo học hành, đừng nghĩ nhiều về chuyện tình yêu gì đó.”

>

> Hai tay Lý Thanh Tuyền chống nạnh hậm hực nhìn Trương Minh Hiên, trong trẻo nói: “Tình yêu chỗ nào?”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: “Nàng là nữ hài tử nhưng suốt ngày đi cùng đạo sĩ thối Thiên Dương còn ra thể thống gì?"

>

> Lý Thanh Tuyền cười đắc ý: “Hắn mời ta ăn cơm, mời ta chơi.”

>

> Trương Minh Hiên xem thường nói: “Chút ơn huệ nhỏ đã thu mua được nàng? Chưa ngán ăn thịt rồng sao?”

>

> Lý Thanh Tuyền vênh váo nói: “Nhưng hắn bỏ tiền ra đều chui vào túi ta!”

>

> Trương Minh Hiên há hốc mồm không biết nên nói cái gì, sau cùng nghẹn một câu: “Nàng thật giống Hồng Hài Nhi.”

>

> Lý Thanh Tuyền khinh thường nói: “Đừng so ta với nó, phế vật chỉ biết tiêu tiền không biết kiếm lại.” Nàng không kiên nhẫn phủi tay: “Thôi thôi, sang bên chơi.”

>

> Lý Thanh Tuyền nhảy nhót chạy đi.

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ đi vào thư điếm, vào trong sân nhỏ thấy Lý Thanh Nhã thêu hoa dưới gốc cây, Nha Nha nằm trong nôi, híp mắt thoải mái đung đưa theo gió.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xuống cạnh Lý Thanh Nhã, thấm thía nói: "Thanh Nhã tỷ không dạy lại Thanh Tuyền sao? Nàng ta mỗi ngày đi chung với một nam nhân thật tình không ra thể thống gì."

>

> Lý Thanh Nhã nhếch môi cười khẽ: "Yên tâm đi! Muội ấy biết chừng mực.”

>

> Trương Minh Hiên không chịu thôi: “Nhưng nàng còn nhỏ dễ bị lừa.”

>

> Lý Thanh Nhã dịu dàng nói: “Muội ấy đã mấy vạn tuổi.”

>

> “Tuổi tâm lý còn nhỏ!”

>

> Lý Thanh Nhã liếc xéo Trương Minh Hiên, buông thêu xuống ngước đầu nhìn hắn: “So với quan tâm Thanh Tuyền thì ngươi hãy lo cho trò chơi Thần Thoại Hồng Hoang của ngươi đi.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Thần Thoại Hồng Hoang thế nào?”

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Nhiều người trên mạng đều thúc giục ngươi tổ chức so đấu Thần Thoại Hồng Hoang.”

>

> Trương Minh Hiên hiểu ra: “Cũng đến lúc rồi.”

>

> Trương Minh Hiên hào hứng nói: “Lần trước làm quá thô ráp, lần này phải làm tỉ mỉ mới được.”

>

> Lý Thanh Nhã khó hiểu nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta định tách tiên thần và phàm nhân ra hai khu đấu, khu đấu tiên thần và khu đấu phàm nhân, nếu không thì phàm nhân vĩnh viễn không thể thắng được.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói: "Ngươi nói đúng, phần thưởng là cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên hào hùng nói: “Phần thưởng khu đấu tiên thần là hai anh hùng chỉ định riêng, phần thưởng so đấu khu phàm nhân là một trăm triệu TT tệ, cộng thêm một anh hùng chỉ định riêng.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói:”Được đấy, vậy sao ngươi còn chưa đi mau?”

>

> Trương Minh Hiên cười lúng túng: “Chuyện này không gấp, làm từ từ, chúng ta tiếp tục tâm sự đi.”

>

> Đôi mắt đẹp nửa cười nửa không nhìn Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã cười khẽ: "Ta cũng chuẩn bị một chiến đội.”

>

> Trương Minh Hiên lập tức vỗ ngực nhiệt huyết nói: "Ta đi chuẩn bị so đấu!”

>

> Trương Minh Hiên đứng bật dậy chạy về phòng, mau mắn lẹ làng không còn chút lười nhác.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên chạy nhanh đi, mắt lóe tia sáng khác lẹ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Còn như con nít.”

>

> Khóe môi nàng cong lên nụ cười ngọt ngào xinh đẹp.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng chạy về nhà hỏi: “Tiểu Phàm đã nghe được chưa?”

>

> Trương Tiểu Phàm câm nín: “Ngươi chỉ cho khái niệm chia hai khu đấu, ta hiểu cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên lẽ thẳng khí hùng nói: “Còn chưa đủ rõ ràng sao? Cho ngươi cái khung rồi, hoàn thiện chi tiết là chuyện của ngươi.”

>

> Trương Tiểu Phàm thở dài thườn thượt, dính phải bản thể như vậy thật là mệt tâm.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Làm mau lên, đưa quy hoạch cho ta để ta ký tên phê duyệt."

>

> Trương Tiểu Phàm bất đắc dĩ nói: “Biết!”

>

> Trương Minh Hiên bổ sung thêm: “Đưa bố cáo trước.”

>

> “Rồi!”

>

> Trương Minh Hiên vừa lòng lên giường nằm ngủ, phải tạo hình tượng ngay mặt vô cùng cố gắng cho Thanh Nhã tỷ thấy, nhóm Trương Tiểu Phàm thật dễ dùng.

>

> Không biết bao nhiêu người đang chơi di động chợt phát hiện mỗi không gian xuất hiện quảng cáo, là khu phim, khu tiểu thuyết hay khu tán gẫu, không gian cá nhân đều có biểu ngữ quảng cáo. Biểu ngữ lấp lóe các anh hùng Thái Nhất, Hậu Nghệ, Hậu Thổ, Tổ Long vân vân.

>

> Trên biểu ngữ quảng cáo có một hàng chữ: Thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang mùa thứ hai rung động đến rồi, quy hoạch khu đấu hoàn toàn mới, ghép đối thủ càng hợp lý, hồng hoang mênh mông, anh hùng viễn cổ mời ngươi đến chiến!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!