TRANG 249# 1
> Chương 496: Các phương chuẩn bị
>
>
>
>
>
>
> Trong chatroom đang rất náo nhiệt.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: (vui vẻ) Cuối cùng bắt đầu thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang mùa mới, chiến đội Vân Hà của bần đạo đã khao khát không chịu nổi!
>
> Tử Vân đạo trưởng: Lão Bạch đừng vướng víu!
>
> Thanh Vân đạo trưởng: Bạch Vân là đồ bỏ!
>
> Hoàng Vân đạo trưởng: Muốn đổi người quá.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: @Hoàng Vân đạo trưởng: Biến đi!
>
> Thạch Đầu: Bạch Vân đạo trưởng cũng chuẩn bị chiến đội? Thật mong chờ.
>
> Lão Chu: Lão phu cũng chuẩn bị chiến đội Thu Cơ Truyện Tiêu, nhất định không làm lão bản mất mặt!
>
> Điệp Doanh: @Hắc Vương: Hắc Vương ca ca đã nói sẽ dẫn ta tham gia so đấu!
>
> Trong thần điện chấp pháp Thiên Đình.
>
> Hao Thiên Khuyển nằm sấp trên bàn hưởng thụ mấy tiên nữ xoa bóp, cảm giác di động rung rung thì móc ra xem.
>
> Hao Thiên Khuyển cười tủm tỉm nhắn lại: Yên tâm, ca ca đã tìm đủ nhân vật, tên chiến đội gọi là chiến đội Thủy Tinh cung Thiên Thần Tư Pháp Hắc Vương.
>
> Điệp Doanh: (vui vẻ) Ôi chao, tên dài thật lợi hại, nhưng Thủy Tinh cung là có ý gì?
>
> Hắc Vương: Thủy Tinh cung là long cung.
>
> Điệp Doanh: Lợi hại quá!
>
> Ta Toái Bảo Tháp: (cười nhạt)
>
> Điệp Doanh: Không ngờ là Thiên Thần Tư Pháp! Thiên Thần Tư Pháp thật lợi hại, kích động quá!
>
> Thành Trường An, trong một khuê phòng. Điệp Doanh hưng phấn mặt đỏ rực lăn lộn trên giường.
>
> Trong thần điện chấp pháp.
>
> Một tiểu tiên nữ đang xoa bóp cho Hao Thiên Khuyển liếc di động Hắc Vương, cười tủm tỉm hỏi:
>
> "Hao Thiên ca ca giả mạo thái tử điện hạ chắc sẽ làm điện hạ tức giận?”
>
> Hao Thiên Khuyển híp mắt ngáp dài, dửng dưng nói: "Các nàng không nói, ta không nói thì hắn không biết. Mỗi ngày hắn bận rộn như vậy làm gì có thời gian xem di động, chắc các nàng sẽ không lén tố cáo đi?”
>
> Tiểu tiên nữ khác cười tủm tỉm nói: “Vậy phải xem ca ca cho chúng ta chỗ tốt gì, nếu không thì chưa biết à.”
>
> Hao Thiên Khuyển huơ vuốt, một chuỗi bàn đào to dụ người lơ lửng trước mặt các tiên nữ, mùi thơm nức mũi.
>
> Mấy tiên nữ đang xoa bóp cho Hao Thiên Khuyển mắt sáng rực, bản năng gồng sức mạnh hơn.
>
> Hao Thiên Khuyển lười biếng nói: "Hôm nay đi qua vườn Bàn Đào thấy mấy trái có sâu nên tiện tay hái, dù sao trái cũng hư rồi, các nàng lấy đi.”
>
> Mấy tiên nữ cười tươi nói: "Hao Thiên ca ca thật tốt!
>
> Mỗi người lập tức chộp lấy bàn đào lơ lửng, càng cẩn thận xao bóp hơn. Hao Thiên Khuyển thoải mái phát ra tiếng rên ám muội làm mấy tiểu tiên nữ nghe mà đỏ mặt tía tai.
>
> Thiên Đình, điện Tử Ngưng.
>
> Ngọc Đế ngồi xếp bằng trên bồ đoàn lơ lửng không trung, các quyển trục dài mở ra bao vây y.
>
> Ngọc Đế cau mày nhìn các tên trên quyển trục, có màu sắc rực rỡ như vật sống, có chữ tối tăm không ánh sáng, chữ phong nhỏ lấp lóe trên tên. Tên bị phong có hai mươi bảy tinh tú, đám Thiên Cương Địa Sát Thần bên Đấu Bộ, chúng thần Hỏa Bộ bao gồm Hỏa Thần La Tuyên, còn có nhiều tinh thần thiên tướng khác.
>
> Ngọc Đế hừ lạnh lẩm bẩm: “Đám người Xiển giáo tính làm gì? Người của Thiên Đình ta từ khi nào đến lượt bọn họ tự tiện ra tay?”
>
> Ngón tay Ngọc Đế chỉ vào chữ phong, đầu ngón tay nhói một cái, y rụt tay về.
>
> Ngọc Đế nhíu mày nói: “Nguyên Thủy Phù Chiếu. Sao họ đắc tội với Nguyên Thủy Thánh Nhân?”
>
> Ngọc Đế vươn tay ra, bảng Phong Thần tự động cuốn lại rơi vào lòng bàn tay y, lật tay lại cất đi. Đã có Nguyên Thủy Phù Chiếu thì tạm thời gác chuyện này lại, giờ làm việc chính quan trọng hơn.
>
> Bồ đoàn chậm rãi đáp xuống, Ngọc Đế đứng dậy bước ra điện Tử Ngưng.
>
> Một nội thị cung kính đứng ngoài cửa.
>
> Ngọc Đế bước qua cửa lớn: “Tuyên Dương Tiễn, Xích Cước Đại Tiên, Thái Bạch Kim Tinh, Đại Lực Quỷ Vương đến gặp ta.”
>
> Nội thị cung kính nói: “Tuân lệnh!”
>
> Ngọc Đế đi trong vườn hoa nhỏ ngoài điện Tử Ngưng, thầm nghĩ: “Có nên nhờ Trương Minh Hiên sắp xếp giúp không? Lúc so đấu không muốn gặp Dao Trì chút nào.”
>
> Ngọc Đế nhớ lần trước đụng phải Dao Trì trong so đấu là thấy ớn lạnh, cô nương kia quá ác.
>
> Trong Dao Trì, chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc được lệnh tập hợp. Vương mẫu, Nguyệt Lão, Thường Nga, Ngọc Thố, Cửu Thiên Huyền Nữ.
>
> Mấy nữ nhân luôn ở trong Dao Trì, vui cười thảo luận chiến thuật.
>
> Dưới địa phủ, trong giới U Minh. Chiến đội U Minh của Hậu Thổ cũng tập hợp lại. Chiến đội Nhân Tham Quả của Ngữu Trang Quan, chiến đội Tu La của Huyết Hải, chiến đội Tây Du của Đường Tam Tạng, chiến đội Vạn Phật của Như Lai, chiến đội Diệt Phật của Vô Thiên, tất cả đều xoa tay chuẩn bị sẵn sàng.
>
> Đặc biệt là Như Lai trong lòng luôn đau, trong Thần Thoại Hồng Hoang không có một anh hùng hòa thượng, quá kỳ thị hòa thượng. Như Lai thầm thề phải thắng được hai anh hùng, dương danh cho Phật giáo.
>
> Trước cửa quân doanh ngoài thành Trường An.
>
> Năm người Trình Xử Mặc vẻ mặt hoảng hốt đi ra, vừa đen vừa gầy, mặt tiều tụy.
>
> Đội hữu vô danh giáp khóc ròng: "Đi ra, rốt cuộc đi ra!”
>
> Đội hữu vô danh ất cũng mếu máo: “Cuối cùng sống trở ra. Phụ thân, mẫu thân, hài nhi nhớ phụ mẫu lắm!”
>
> Ba người Trình Xử Mặc không uổng là hổ tử tướng môn, hoảng hốt một chốc rồi tỉnh táo lại.
>
> Trình Xử Mặc vỗ đầu hai đội hữu vô danh giáp, ất, cáu kỉnh nói: "Khóc cái gì? Để lão già trong quân doanh kia thấy trò cười còn tưởng chúng ta sợ lão!”
>
> Trình Xử Lượng la to: “Chúng ta không sợ lão! Trình độ huấn luyện cỡ này còn chưa đủ thư giãn gân cốt nữa là, ha ha ha ha ha ha!”
>
> Hai đội hữu bình thường lau nước mắt, khóe môi run rẩy. Đừng lấy chúng ta ra so với đám biến thái các ngươi, chúng ta là người thường, thật sự không chịu nổi.
>
> Trong quân doanh vang tiếng cười lớn như sấm của Uất Trì Cung: “Đám nhãi ranh, so đấu xong rồi phải trở về tiếp tục huấn luyện!”
>
> Hai đội hữu vô danh đến từ dân gian sắc mặt trắng nhợt, dưới chân mềm nhũn ngã xuống đất.
>
> Ba người Trình Xử Mặc tái mặt xám xịt kéo hai đội hữu chật vật chạy, tạm thời không trêu vào lão già này được.
>
> Trong khi khắp nơi kết bè kết cánh tổ đội thì nước Ô Kê còn đang hoảng hốt, nghiên cứu thảo luận thi đấu là cái gì? Thần Thoại Hồng Hoang là gì vậy?
>
> Trong chatroom Đế Hoàng.
>
> Quốc vương nước Ô Kê: Đường Hoàng đại ca, thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang là gì vậy?
>
> Đường Hoàng: Một trò chơi so đấu, không quan trọng.
>
> Quốc vương nước Ô Kê: Ồ, đa tạ đại ca giải đáp thắc mắc.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: (tức điên) Nói bậy! Thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang là so đấu long trọng tam giới thiên địa thần cùng tham dự, tam giới chú ý, vạn tộc cùng ủng, thiên kiêu chinh chiến trong đó, ức vạn sinh linh hoan hô, sao có thể nói là không quan trọng?
>
> Quốc vương nước Ô Kê: (tức giận) Ta đang nói chuyện với đại ca, ngươi là ai?
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: (Kiêu ngạo) Ta là trong mười hàng đầu thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang mùa trước.
>
> Đường Hoàng: Ha ha.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: (khiêu khích) Nhãi ranh Đường Hoàng, có dám đại chiến ba trăm hiệp với trẫm không?
>
> Đường Hoàng: (cười nhạt) Trẫm chờ ngươi ở mười hàng đầu, hy vọng ngươi có thể đi đến trước mặt ta.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: (tức giận) Ai cha cha! Nhãi ranh đừng càn rỡ!
>
>
>
>