Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 497: Mục 498

TRANG 249# 2

> Chương 497: Đấu Loại

>

>

>

>

>

>

> Trường An, trong điện Cam Lộ.

>

> Lý Thế Dân nhìn tin tức của quốc vương Biện Tùy của nước Ngạo Lai, trán nổi gân xanh, người này bị khùng sao?

>

> Lý Thế Dân tùy ý ném di động lên bàn rồng, duỗi eo.

>

> Đức Toàn liếc di động, cười hỏi nhỏ: "Bệ hạ cũng muốn tham gia so đấu? Cần nô tài sắp xếp chiến đội không?”

>

> Lý Thế Dân tùy ý nói: "Không cần, trẫm làm gì có thời gian đi tham gia trò chơi so tài? Chẳng qua hù hắn.”

>

> Đức Toàn dè dặt nhắc nhở: “Bệ hạ, quân không nói đùa.”

>

> Lý Thế Dân cười khẩy nói: “Quân không nói đùa là đối với con dân Đại Đường ta, hắn không phải thần dân của trẫm, cần gì giữ thành tín với kẻ địch?”

>

> Đức Toàn vội nói: “Là nô tài lắm miệng!”

>

> Lý Thế Dân tiếp tục cúi đầu phê tấu chương.

>

> Đức Toàn ngần ngừ một lúc lại cẩn thận nói: “"Bệ hạ, hôm nay thái tử điện hạ tìm nô tài.”

>

> Lý Thế Dân nở nụ cười hiểu ý, dường như nghĩ đến chuyện gì vui: “Thừa Càn à, hắn tìm ngươi làm gì?”

>

> Đức Toàn khẽ nói: “Điện hạ tâm sự với nô tài, quan tâm tình trạng sức khỏe của bệ hạ.” Sau đó ngập ngừng nói: “Có mấy lần hỏi bóng hỏi gió về hoàng hậu, dường như điện hạ đã nhận ra hoàng hậu nương nương chưa chết.”

>

> Tay Lý Thế Dân khựng lại, bút lông chấm một cục mực trên tấu chương.

>

> Lý Thế Dân cầm bút lông nhíu chặt mày hỏi: “Ngươi nói thế nào?”

>

> Đức Toàn đáp ngay: “Nô tài một mực chắc chắn hoàng hậu nương nương đã chết."

>

> Lý Thế Dân khẽ ừ, nghiêm túc nói: “Không được nói với ai về chuyện của hoàng hậu, Trương Minh Hiên từng bảo hung thủ giết hoàng hậu còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, hoàng hậu vẫn đang trong nguy hiểm. Càng ít người biết Vô Cấu còn sống càng tốt.

>

> Đức Toàn cúi đầu cung kính nói: "Nô tài nhất định thủ giữ kín miệng.”

>

> Lý Thế Dân nói: "Ta tin tưởng ngươi." Nhíu mày lẩm bẩm: "Thái tử làm thế nào biết chuyện của hoàng hậu?”

>

> Đức Toàn cười nịnh: “Có lẽ vì hoàng hậu nương nương đến thăm thái tử điện hạ, dù sao mẫu tử trái tim liền nhau.”

>

> Lý Thế Dân thì thào: “Có lẽ vậy, thông báo cho Trương Minh Hiên biết, an toàn của hoàng hậu là quan trọng nhất.”

>

> Đức Toàn cúi đầu nói: “Bệ hạ, có Thanh Dương công chúa ở không vài người dám động hoàng hậu nương nương, dù sao thân phận của Thanh Dương công chúa vô cùng tôn quý.”

>

> Lý Thế Dân lo âu nói: “Hy vọng được vậy?”

>

> Mấy ngày sau, thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang được bao người chú ý chính thức bắt đầu đấu loại. Từ sau khi Thiên Địa Nhân Gian tiền trang của Thiên Đình đóng cửa thì cá cược được Đại Từ Đại Bi Linh Sơn tiền trang nhận thay, mỗi ngày mở nhiều bàn đánh cuộc. Nhiều người sử dụng di động đặt cược ngựa ô mình thích, nhất là mười hạng đầu mùa trước càng hấp dẫn đặt cược.

>

> Quốc vương biện Tùy của nước Ngạo Lai đắc ý nhìn số tiền cượcc trên danh nghĩa của mình tăng vùn vụt, nói với mấy tiểu thái giám bên cạnh: “Bây giờ thực hành chế độ tách rời tiên phàm, không cần đối mặt những đại thần đáng sợ nữa. Đối phó đám phàm nhân ngu xuẩn thì trẫm tin tưởng chúng ta sẽ lấy được phần thắng dễ như trở bàn tay, lần này mục tiêu của chúng ta không phải mười hạng đầu nữa mà là quán quân, các ngươi có tin tưởng không?”

>

> Mấy tiểu thái giám hét to: “Có!”

>

> Biện Tùy cười đắc ý: “Vậy thì bắt đầu đi, đánh nhau thắng gọn!”

>

> Một đội người vui vẻ vào trong trò chơi.

>

> Lát sau Biện Tùy xoe tròn mắt run bần bật, sao có thể?

>

> Ba đường phòng ngự ba núi bên ta đều bị đánh thông, ba tòa núi phòng ngự phía đối diện thì còn y nguyên.

>

> Mấy tiểu thái giám sợ đến vã mồ hôi lạnh run cầm cập, mặt tái nhợt như người chết.

>

> Biện Tùy ngồi liệt trên ngai báu ngơ ngác thì thào: “Sao có thể như vậy? Rõ ràng ta rất mạnh, ta là mười hạng đầu mùa trước, bình thường ghép cặp cũng rất mạnh, khi nào đụng phải thần tiên mới thua. Tuy thần tiên trong trò chơi nhiều hơn nhưng sao ta có thể thua khi đối phó những phàm nhân vô tri?”

>

> Biện Tùy đã choáng váng, quên tự xưng là ‘trẫm’.

>

> Biện Tùy bỗng nhìn mấy tiểu thái giám, rít qua kẽ răng: “Người đâu, kéo chúng ra ngoài chém!”

>

> Mấy tiểu thái giám mềm nhũn dưới đất, có người ướt quần. Thị vệ tiến lên kéo các thái giám ra ngoài.

>

> "Bệ hạ tha mạng!"

>

> "Tha mạng, bệ hạ tha mạng! "

>

> Tiểu thá giám cố vùng vẫy, tiếng hét vang xin xa dần.

>

> Sắc mặt Biện Tùy không dao động chút nào, lẩm bẩm: “Thua? Ta mà thua?”

>

> Di động bên kia, mấy đứa trẻ mặc gấm vóc ngồi quanh bàn.

>

> Một đứa bé ngần ngừ hỏi: “Chúng ta thắng mười hạng đầu mùa trước?”

>

> Một nhóc mập hít nước mũi ngây ngô nói: "Ta còn tưởng rằng sẽ thua, không ngờ thắng.”

>

> Oa!

>

> Bọn họ hò reo, nhảy nhót vỗ tay chúc mừng.

>

> Trên mạng đầy tiếng mắng, người dùng di động cược thua tức giận dập đầu vào tường, chửi mắng Biện Tùy nước Ngạo Lai. Mười tám đời tổ tông Biện Tùy bị lôi ra chửi. Thảm nhất là dân chúng quan viên của nước Ngạo Lai, bọn họ cược nhiều tiền ủng hộ quốc vương nước mình, kết quả một ván thua sạch, cả nước kêu gào, Linh Lung nhức đầu muốn bể óc.

>

> Trong khi đấu loại náo nhiệt diễn ra, A Nan, Già Diệp của Phật giáo cũng bận rộn, cười tươi kích động đến mặt đỏ rực. Tiền, thật nhiều tiền! Mỗi giây mỗi phút có tiền vào.

>

> A Nan cười không khép miệng được: "Già Diệp, ngươi nói xem có phải đám người Thiên Đình ngốc lắm không? Làm ăn kiếm tiền nhiều như vậy mà bỏ không làm.”

>

> Già Diệp cười ngoác mồm: “Có lẽ vậy, có lẽ vì Thần Tài không biết làm ăn, làm sao lợi hại bằng chúng ta.”

>

> A Nan liên tục gật đầu cười nói: "Không sai! Không sai!"

>

> Trong khi hai người hớn hở thu tiền thì một chatroom có tên Hồng Hoang Đại Năng đang mở cuộc họp kín.

>

> Ngọc Đế: Ha ha, lần này Phật giáo làm nhà cái, không biết mấy vị sư huynh sư tỷ có hứng thú hốt một mớ không?

>

> Trấn Nguyên Tử: Làm vậy không tốt lắm đâu?

>

> Hậu Thổ: Có gì không tốt? Bọn họ dám mở cược thì phải chuẩn bị tâm lý nhận tổn thất.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Hậu Thổ mua, cược như thế nào? Tiểu muội theo tỷ, tỷ có kinh nghiệm.

>

> Ngọc Đế: . . .

>

> Minh Hà giáo chủ: Phật giáo nhiều tiền, có vô số tín đồ bố thí, tài phú khó mà tính toán, chúng ta nên dùng chút ít thay họ, chất đống một chỗ lãng phí.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Giáo chủ nói đúng!

>

> Hậu Thổ: ( khuôn mặt tươi cười ) Mọi người đều muốn hốt một mớ vậy thì tập thể hành động đi! Đợi đến chung kết chúng ta sẽ ra tay, khi đó Phật giáo đã kiếm được nhiều tiền.

>

> Minh Hà giáo chủ: Được đấy!

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Nghe theo Hậu Thổ tỷ tỷ.

>

> Ngọc Đế: Ha ha ha, rất vui trông thấy. Khi đó trẫm sẽ cược số lớn thắng về tiền thua đợt trước.

>

> Trấn Nguyên Tử: Nếu vậy thì bần đạo đành theo số đông. ( cười )

>

> Đấu loại thời hạn một tháng náo động diễn ra, không khí chém giết tràn ngập Đông Thắng Thần Châu, Tây Ngưu Hạ Châu, khẩu hiệu anh hùng nhiều lần được hò hét.

>

> Ngoài không gian Thiên Ma, các anh hùng thần để uy nghiêm trở nên mạnh hơn trong tiếng hò reo của chúng sinh hồng hoang, máy móc lặp lại phát ra các kỹ năng tiêu diệt Thiên Ma định xâm lấn. Từng đợt khí thế như có như không bao phủ quanh người anh hùng, các tia ấn ký viễn cổ trong hư không thẩm thấu vào người họ, đôi mắt ngơ ngẩn lóe tia linh động.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!