Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 499: Mục 500

TRANG 250# 2

> Chương 499: Chế độ mới

>

>

>

>

>

>

> Lý Thế Dân mang theo đám hoàng đế mặc long bào đón gió bay vào trong. Họ đi đến đâu là đám người tách ra, một đám hoàng đế cùng đi toát ra khí chất làm yêu ma bình thường cũng không dám chọc vào.

>

> Quốc vương nước Ô Kê chép miệng nói: “Đây là nơi so đấu Thần Thoại Hồng Hoang? Quá hùng vĩ, không thể tưởng tượng.”

>

> Quốc vương nước Ô Kê nhìn quanh, lòng thầm giật mình. Đông Thổ Đại Đường có lòng dạ lớn cỡ nào mà giao thần khí di động có thể di chuyển cho người thường?

>

> Mắt Lý Thế Dân lóe tia giật mình, cũng không ngờ sẽ có thủ đoạn như vậy, còn tưởng giống như trước kia trực tiếp xuất hiện ở chỗ ngồi, một đám người ngồi chung chỗ. Xem tình huống bây giờ thì có sửa đổi lớn.

>

> Mọi người đi tới đều nhìn quanh. Có mãnh quỷ dạ xoa chân đạp mây đen, có sơn tinh yêu quái chân đạp mây tối, có tu sĩ chân đạp mây trắng, có Phật Đà tiên thần chân đạp mây lành. Có thần long đi qua, phượng hót chín tầng trời, một đám kỳ lân nhỏ chạy nhanh rượt đuổi trong mây mù. Có các phàm nhân hết hồn bám víu nhau cẩn thận đi tới. Rồng, phượng, yêu quái đó rất khủng bố.

>

> Mọi người bay cách mặt đất ba thước, không thể lên cao hơn vì có cấm chế vô hình bao phủ bên trên.

>

> Bay một thời gian có người thử đáp xuống đất bước trên thềm bạch ngọc, đường bạch ngọc rộng rãi làm người đi sinh ra cảm giác mình thật nhỏ bé.

>

> Đám người hoặc đi đường hoặc bay, qua một lúc họ đến một đại sảnh khổng lồ. Trong đại sảnh có các quầy, đứng sau quầy là các nữ quỷ mỉm cười.

>

> Một thanh niên bộ dạng thiếu gia vui mừng chỉ hướng Vương Bội: “Mau nhìn kìa, Tiểu Thiến!”

>

> Có người vui vẻ chỉ vào Vương Tình: “A Nô!”

>

> Nữ quỷ từng sắm vai nhân vật bị người vui vẻ kêu ra, đại sảnh liên tục vang tiếng hét, bọn họ bao vây các nữ quỷ, hưng phấn la hét vẫy tay.

>

> Các nữ quỷ nhìn đám đông nhốn nháo, khuôn mặt mỉm cười biến thành kinh hoàng hốt hoảng luống cuống.

>

> Tiêu Viêm mặc áo đen đột nhiên xuất hiện bên trên đại sảnh trầm giọng nói: "Yên lặng!"

>

> Thanh âm giống như sấm nổ trong óc mọi người, đám đông kích động khựng lại, nhiều người lộ biểu tình khó chịu.

>

> Một số đại năng giả hơi cau mày khó chịu ngước nhìn Tiêu Viêm, nhưng cảm nhận thực lực nhỏ yếu đến không đáng tính trong người thì ráng nhịn.

>

> Tiêu Viêm nói: “Theo kinh nghiệm tổ chức thi đấu đợt trước vì cung cấp thể nghiệm xem ưu tú nhất cho mọi người, Tiêu Dao Thần quân đặc biệt thay đổi các điều sau đây cho thi đấu lão. Thứ nhất, xem trận chiến từ miễn phí đổi thành trả tiền, khán giả muốn vào xem có thể ở lối vào dùng di động thanh toán một vạn TT tệ là được vào sân . . .”

>

> Cái gì?

>

> Nhiều người trong đại sảnh xao động, sao còn đòi tiền?

>

> Một lão già mặc áo gai xám lẩm bẩm: "Một vạn TT tệ rất đắt.”

>

> Một thiếu niên mặc đồ tiểu tư vấy mở gật đầu lia, nhăn mặt nói: “Phải để dành thật lâu mới có một vạn TT tệ, thôi không xem.”

>

> Nhiều người ăn mặc bình thường đánh trống rút lui.

>

> Tiêu Viêm quét mắt bên dưới, lòng thầm thở dài. Thế giới này là vậy, có mạnh có yếu, mạnh yếu hỗn tạp là không công bằng với cường giả.

>

> Tiêu Viêm tiếp tục bảo: “Những người ra ngoài đừng lo, trên điện thoại di động có trực tiếp hiện trường, các người có thể xem qua di động, không ảnh hưởng hiệu quả xem. Người đồng ý trả tiền có thể đi qua cửa, tự mình trả tiền đi vào. Vì cung cấp phục vụ tốt hơn cho mọi người thần quân đưa ra chế độ bao phòng, trả tiền ngoài lề mua nó, có được không gian độc lập thuộc về mình trong không gian xem so đấu, hưởng thụ phục vụ tốt đẹp.”

>

> Trong đại sảnh, một số người mắt sáng rực đầy hứng thú nhìn Tiêu Viêm. Đặc biệt một số tiên giai cảm giác ngồi chung chỗ với những phàm nhân là mất thân phận.

>

> Tiêu Viêm nói: “Phòng bao chia bốn cấp bậc thiên, địa, huyền, hoàng. Phòng bao chữ hoàng giá mười vạn TT tệ, phòng bao chữ huyền giá ngàn vạn TT tệ, phòng bao chữ địa giá một trăm triệu TT tệ, phòng bao chữ chí tôn thiên là mười ức TT tệ.”

>

> Tiêu Viêm nhìn đám nữ quỷ Vương Tình: “Bọn họ là nhân viên công tác lo phòng bao, nếu cần dịch vụ này thì tìm họ thanh toán tiền.”

>

> Mấy nữ quỷ cười gượng, vừa rồi nhiệt tình hù sợ họ.

>

> Trong đại sảnh, một phú thương chép miệng nói: “Mợ ơi, đây là giật tiền.”

>

> Thanh niên mặc trường bào màu trắng đứng bên cạnh liếc phú thương, phủi áo mỉm cười nói: “Mắc gì đâu.”

>

> Thanh niên đi tới quầy chỗ Vương Bội, cười tươi nói: "Tiểu Thiến đặt một phòng bao chữ hoàng cho ta đi.”

>

> Vương Bội yếu đuối nội hướng đỏ mặt cúi đầu nói: “Ngài hãy quét mã trả tiền.”

>

> Người trẻ tuổi đầy hứng thú nhìn Vương Bội, móc di động ra quét mã trả tiền.

>

> Trong ánh mắt của người trẻ tuổi, Vương Bội hốt hoảng đưa một thẻ màu vàng cho thanh niên.

>

> Thanh niên lắc thẻ cười nói: "Đa tạ.”

>

> Thanh niên nói xong đi hướng một hàng lối vào hình vòng xoáy, lắc người biến mất trong một lối vào.

>

> Vương Bội thở phào, chưa lấy lại bình tĩnh thì Lý Thế Dân mang theo một đám hoàng đế đi tới, long bào cực kỳ chói mắt.

>

> Vương Bội xuất thân bình dân bản năng muốn quỳ gối xuống đất nhưng bị trói buộc vô hình cố định tại chỗ không thể nhúc nhích.

>

> Tiêu Viêm không vui nhìn Vương Bội. Bản thể của ngươi là quỷ sao có thể quỳ lạy người khác?

>

> Tiêu Viêm bấm quyết ngón giữa.

>

> Vương Bội không thể điều khiển thân thể nhìn bản thân khom người trong trẻo nói: “Vương bội chào bệ hạ.”

>

> Lý Thế Dân nhìn Vương Bội, nói: “Vương Bội, ta biết ngươi, chúng ta từng gặp nhau lúc công chiếu Thiến Nữ U hồn.”

>

> ‘Vương Bội’ cười nói: “Trí nhớ của bệ hạ thật tốt.”

>

> Lý Thế Dân nói: “Cho ta phòng riêng chữ huyền.

>

> ‘Vương Bội’ lễ phép nói: “Vâng!”

>

> Vương Bội đưa thẻ màu đen cho Lý Thế Dân.

>

> Lý Thế Dân nhận thẻ, nói vói nhóm hoàng đế đứng cạnh: "Chúng ta đi thôi!"

>

> Một đám hoàng đế đi vào cánh cửa vòng xoáy.

>

> Sau đó mọi người trong đại sảnh đều hành động, không có tiền thì rời đi, có tiền thì trả tiền vào, số ít mua phòng bao.

>

> Trong đại sảnh người đến người đi, Tiêu Viêm chỉ huy họ lần lượt vào không gian Thần Thoại Hồng Hoang, mãi đến giờ Thìn cửa đại sảnh mới khép kín.

>

> Trong không gian bên trên chiến trường Hồng Hoang, đám khán giả ngồi thoải mái trên ghế mây, trước mặt có bàn mây nho nhỏ, trên bàn đặt dụng cụ uống trà xanh. Các khán giả cách nhau một khoảng, thoải mái hơn lần trước nhiều. Các khán giả thầm nghĩ tiêu tiền rất đáng giá, hưởng thụ như thần tiên.

>

> Trên trời có các không gian kỳ lạ mắt thường không thấy, nhỏ nhất chỉ cỡ mười thước vuông, bên trong đặt sofa, bàn, trên bàn có hoa quả tươi, rượu ngon. Lớn thì cỡ trăm thước vuông, vạn thước vuông, có cả thần cung, mức độ xa hoa khác nhau.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!