TRANG 251# 1
> Chương 500: Bắt đầu thi đấu
>
>
>
>
>
>
> Trên khán đài có các trai đẹp gái xinh mặc đồng phục đẩy xe nhỏ xuyên toa các chỗ ngồi, kêu lớn: Hạt dưa đậu phộng bắp rang đây! Gà nướng móng heo nướng thịt nướng đây! Trà lạnh nước trái cây nước lọc, các loại hoa quả bán rẻ đây!”
>
> Mọi người tò mò nhìn trai đẹp gái xinh đẩy xe con, chỉ trỏ vào họ.
>
> Nhiều người mỉm cười mua ít thứ, tò mò đồ ăn trong không gian khác gì với bên ngoài.
>
> Đám người Lý Thế Dân ngồi trong phòng bao cỡ ngàn thước vuông, vùi người trong sofa mềm mại, thoải mái nói cười.
>
> Cốc cốc cốc!
>
> Có tiếng đập cửa.
>
> Sắc mặt Lý Thế Dân hơi thay đổi: “Vào đi.”
>
> Một nữ nhân mặc sườn xám trang nhã đi vào, mỉm cười thân thiện hai tay đặt trước bụng, hơi khom người nói: “Các vị khách quý, đảo chủ đã chuẩn bị một ít thức ăn cho các vị khách quý, mời dùng từ từ.”
>
> Không đợi đám người Lý Thế Dân trả lời nữ nhân mặc sườn xám vỗ tay, một chuỗi thiếu nữ bưng khay đi vào lần lượt đặt trên bàn mở ra. Từng món ăn tỏa ánh sáng vàng rất thần kỳ, rồng vàng sắp bay lên, phượng hoàng lửa đứng một chân, có các đồ án đẹp tuyệt như cầu nhỏ nước chảy, nhà thấp thoáng trên rừng cây. Nhìn một cái đã hưởng thụ bằng mắt như nghệ thuật, các tác phẩm nghệ thuật tỏa mùi thơm nức mũi.
>
> Quốc vương nước Dạ Lang thẫn thờ nhìn bàn ăn, lẩm bẩm: “Trời ạ, số đồ ăn này mất bao nhiêu tiền?”
>
> Nữ nhân mặc sườn xám trang nhã mỉm cười nói: "Bệ hạ nói đùa, những cái này là phúc lợi dành cho khách quý, không lấy tiền.”
>
> Lý Thế Dân nghi hoặc hỏi: “Không lấy tiền?”
>
> Sau đó Lý Thế Dân cười nói: “Cũng đúng, đây mới là đãi ngộ cho khách quý phòng bao.”
>
> Nữ nhân mặc sườn xám cười nói: “Mời các vị khách quý dùng, ta đứng ngoài cửa, có gì cần có thể tùy thời gọi ta."
>
> Nói rồi nàng hơi khom người mang theo đám tiểu mỹ nữ bưng thức ăn ra khỏi phòng.
>
> Mỗi phòng bao đều có thị giả mỹ nữ bưng thức ăn đẹp tuyệt vời lên, tất cả do linh khí tinh thuần biến hóa ra, dùng lực lượng tín ngưỡng tăng hương vị, ăn vào miệng có vui buồn giận yêu khác nhau, có tác dụng tẩm bổ linh hồn. Đương nhiên đám nữ nhân này không phải người thật, được chọn từ đại lục Thái Cổ Thần quốc của Phong Vân Vô Kỵ, toàn là giả dối, nhưng họ chân thật trong không gian này.
>
> Sau giờ thìn, mặt đất Hồng Hoang vang từng tiếng gầm, thế giới yên tĩnh sống lại. Hai tế đàn từ trên trời giáng xuống hai bên đông tây đất Hồng Hoang, tế đàn bốc cháy ngọn lửa màu đỏ, lam.
>
> Ảnh chiếu khổng lồ của Trương Tuấn xuất hiện trên trời, mỉm cười nói: “Hoan nghênh mọi người đến đây cùng ta chứng kiến thần thoại mới sinh ra!”
>
> Khán đài vang tiếng vỗ tay nhiệt liệt, nhưng có phải là khán giả vỗ tay hay không thì chưa biết, rất có thể là Trương Minh Hiên dùng pháp thuật phát tiếng vỗ tay giả, hắn rất có thể làm chuyện này.
>
> Sau tiếng vỗ tay Trương Tuấn nguy hiểm cười nói: “Qua một tháng thi đấu chiến khu tiên thần, chiến khu phàm nhân đã quyết ra được tuyển thủ mười cường, tổng cộng hai mươi đội sắp quyết thắng thua tại đây, quyết ra ai mới là vương giả mạnh nhất. Các vị là người chứng kiến cuộc chiến kỷ nguyên này, hãy để chúng ta cùng trông chờ! Tiếp theo chúng ta cùng nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh đội chiến khu phàm nhân sắp ra trận!”
>
> Tiếng vỗ tay hò reo vang lên, có người kích động huơ hai tay hét lớn, mới la hai tiếng đã bị người ngồi sau vỗ ngã.
>
> Không gian nứt ra hai cái khe, tên hai chiến đội một đỏ một lam lao ra khỏi khe nứt va chạm vào nhau, ngọn lửa cháy hừng hực trên hai cái tên, còi chiến đấu bắt đầu vang.
>
> Không có Trương Minh Hiên can thiệp, có thể đi đến bước này toàn dựa vào thực lực thật sự, chênh lệch không quá lớn, đánh qua đánh lại rất náo nhiệt. Thần ma hoành hành đánh cho núi non tan vỡ, thiên hà chảy ngược, kỹ năng huyễn lệ làm khán xả xem kích động như được coi phim dàn cảnh rầm rộ.
>
> Một canh giờ sau trận chiến này mới kết thúc. Người thắng ngửa đầu gầm rống, người thua nằm thi dưới tế đàn.
>
> Trương Tuấn lại xuất hiện giữa trời, cười nói: “Chiến đấu hôm nay chấm dứt, chiến đội Lợi Kiếm bày ra năng lực hợp tác đoàn đội, năng lực siêu đẳng của họ nên đã giành được thắng lợi. Trận chiến tiếp theo sẽ diễn ra vào ngày mai, ai sẽ trở thành người thắng mới? Chúng ta cùng ngóng chờ!”
>
> Nhạc hạ màn vang lên, các khán giả cùng bị mời ( đá ) ra ngoài.
>
> Sau trận so đấu đầu tiên nơi có di động bao phủ đều sôi trào, một là vì so đấu rất đặc sắc, hai là vì nhiều người không vào hiện trường xem, rất tò mò tình hình bên trong, đều bàn tán suy đoán.
>
> Khán giả đã vào trong thì dè dặt kiêu ngạo nói vài câu, nhìn đám người đoán lung tung làm lòng họ dâng lên cảm giác cao hơn người một bậc, cảm giác rất sướng.
>
> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên cầm bút viết vẽ, lòng đầy kích động, mắt ngấn lệ. Gia gia rốt cuộc thành người giàu có! Hu hu, kích động quá.
>
> Trương Minh Hiên buông giấy bút xuống, kích động hỏi: "Tiểu Phàm, chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền?"
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang trong óc hắn: “Đại khái nhiều cỡ trăm tỷ.”
>
> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia vui vẻ sau đó nhíu mày nói: “Không đúng, sao khác với cái ta tính? Thiếu gần một nửa.”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Bản thể, ngươi nghĩ Hư Hoang giới này hình thành như thế nào?”
>
> “Thì không gian ảo.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Không phải, hiện tại nó đã ở giữa ảo và hiện thực, giống như lĩnh vực đạo tràng.”
>
> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch, run giọng hỏi: “Chắc ngươi sẽ không bỏ năng lực trăm tỷ vào Hư Hoang giới vô dụng này đi?”
>
> Trương Tiểu Phàm đáp: “Đúng rồi! Chúng ta đã bàn bạc, quyết định khai phá Hư Hoang giới, sau này sẽ bỏ vào càng nhiều.”
>
> "Các ngươi?"
>
> "Ta, Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm.”
>
> Trương Minh Hiên giậm chân hét to: “Còn ta thì sao? Ta mới là bản thể, các ngươi làm như vậy đã trải qua sự đồng ý của ta chưa?”
>
> “Ta có kêu Long Thiên Ngạo hỏi ngươi rồi.”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Long Thiên Ngạo, lăn ra đây cho ta."
>
> Long Thiên Ngạo cười gượng: “Ta thật sự có hỏi ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên giận: “Nhảm nhí, sao ta không nhớ gì?”
>
> Long Thiên Ngạo vội vàng nói: "Ta có chứng cứ, nếu không tin thì ngươi nghe đây!”
>
> Một đoạn ghi âm được bật lên.
>
> Có giọng Long Thiên Ngạo: "Bản thể! Bản thể! Tiêu Dao Thần quân! Trương Minh Hiên!”
>
> Một giọng quen thuộc mơ hồ nói: "Làm gì? Đừng quấy rầy ta ngủ."
>
> Long Thiên Ngạo nói: "Bản thể, chúng ta vì tốt cho ngươi nên định sử dụng một số tiền."
>
> Trương Minh Hiên mơ hồ nói: “Được.”
>
> Giọng Long Thiên Ngạo hơi tiện bảo: “Sử dụng số tiền hơi nhiều.”
>
> Qua một lúc mới nghe giọng Trương Minh Hiên mơ đồ đáp: “Được.”
>
> Long Thiên Ngạo còn nói thêm: “Cần ít nhất trăm ức!”
>
> “. . . được.” Sau đó là tiếng ngáy.
>
>
>