TRANG 251# 2
> Chương 501: Trận chiến cuối cùng
>
>
>
>
>
>
> Long Thiên Ngạo nói: “Thấy chưa? Đã bảo là ta nói cho ngươi rồi.”
>
> Trương Minh Hiên câm nín, quê quá la lên: “Ngươi nói cho ta biết kiểu này? Ngươi làm vậy là lừa dối, lừa gạt, phạm tội!”
>
> Long Thiên Ngạo làm bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi nóng: “Ngươi có giỏi thì báo cảnh sát bắt ta đi!”
>
> Trương Minh Hiên tức giận mặt đỏ rực, ngực phập phồng kịch liệt tự nhủ: “Ta không giận, ta không giận, chọc giận bị bệnh không ai thay. Xung động là ma quỷ, hại người là lại hại mình. Tiền là đồ khốn, tiêu rồi kiếm lại.”
>
> Nói một hồi Trương Minh Hiên khóc tức tưởi, đây là trăm ức!
>
> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Bản thể, phải bỏ vốn, về sau thu nhập chắc chắn vượt qua tưởng tượng của ngươi. Chúng ta là một thể, không thể nào hại ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên ôm ngực đau khổ nói: “Nhưng đau lòng chết!”
>
> Đám người Trương Tiểu Phàm nhìn bộ dạng hấp hối của Trương Minh Hiên, không biết nên nói cái gì, thật muốn bán bản thể này đổi cái mới.
>
> Mấy ngày tiếp theo so đấu vẫn diễn ra, khán giả mua vé vào xem mỗi ngày đúng giờ vào Hư Hoang giới, cắn hạt dưa uống nước xem so tài. Đám đại nhân vật nhà giàu trong phòng bao thì hưởng thụ thức ăn ngon và phục vụ, trả tiền một lần hưởng thụ toàn quá trình.
>
> Khu đấu phàm nhân có chiến đội Ma Vương của Trình gia giành lấy hạng nhất, chiến trường tiên thần thì hôm nay nghênh đón cuộc chiến cuối cùng.
>
> Linh sơn.
>
> Như Lai ngồi trên đài sen nhắm mắt trầm tư.
>
> A Nan chạy chậm vào, chắp hai tay khom người cúi đầu nói: "Phật Tổ!"
>
> Giọng Như Lai vang dội hỏi: “Có chuyện gì, A Nan?”
>
> Mắt A Nan tràn đầy hân hoan nói: “Phật Tổ, thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang đến bây giờ tổng cộng thu hoạch được trăm ức TT tệ."
>
> Như Lai bình tĩnh nói: “Đều là vật ngoài thân, đừng để bị vật tục mê phật tâm."
>
> A Nan vội nói: "Đệ tử phạm tham niệm, đa tạ Phật Tổ dạy bảo.”
>
> Như Lai nói: "Không có việc gì thì lui xuống đi!"
>
> A Nan do dự một chút rồi hỏi: “Phật Chủ, trận chiến cuối cùng là chiến đội Vạn Phật của ngài đấu với chiến đội Nhân Tham Quả, chúng ta nên mở bàn cược thế nào?”
>
> Như Lai tự tin nói: “Trấn Nguyên Đại Tiên là tiên thiên đại thần, rất khó đối phó! Nhưng có Nhiên Đăng Phật Tổ, Di Lặc Phật Tổ, Địa Tạng Vương Bồ Tát, Quan Âm Bồ Tát trợ giúp thì bổn tọa thắng chắc!”
>
> A Nan vui vẻ nói: "Chúc mừng Phật Tổ! Đệ tử đã hiểu, sẽ sửa tỉ lệ đền. Đệ tử cáo lui! "
>
> Như Lai khẽ ừ, A Nan cung kính khom người lui ra đại điện, bước qua cửa điện mới xoay người rời đi.
>
> Trên đường Tây Du, bốn sư đồ đang đi trong núi rừng.
>
> Trư Bát Giới vừa đi vừa càu nhàu: “Sư phụ giàu vậy không lấy chút ít mua một phòng bao được sao? Nghe nói trong phòng bao có mỹ nữ xoa bóp, thức ăn miễn phí.”
>
> Sa Hòa Thượng cười cười: “Nghe nói trong phòng bao cao cấp còn có phục vụ như ngâm mình, tắm, xoa bóp, còn có ca múa.”
>
> Tôn Ngộ Không khó chịu kêu lên: “Lão Tôn đường đường là Tề Thiên Đại Thánh, đại náo thiên cung tung hoành vô địch, hiện giờ phải ngồi chung chỗ với những phàm phu tục tử thật là bực tức."
>
> Vẻ mặt Đường Tam Tạng bình tĩnh nhìn phía trước: “Các đồ nhi, những hưởng thụ này đều là chướng ngại trên đường thành phật của chúng ta, phải ngăn được những hấp dẫn đó mới nhìn thẳng bản tâm, trong sạch linh đài được, đừng bị ngoại vật mê hoặc bản tâm."
>
> Trư Bát Giới huơ cây cào đánh gãy nhánh cây chặn trước mặt, hừ mũi nói: “Sư phụ luôn nói mấy lời ảo này, không chút ích lợi thực tế.”
>
> Trư Bát Giới nháy mắt với Tôn Ngộ Không: “Hầu ca, hay ngươi tìm đảo chủ Tiêu Dao xin một phòng bao? Bằng vào quan hệ giữa sư huynh đệ các ngươi chắc đảo chủ Tiêu Dao sẽ không từ chối.”
>
> Tôn Ngộ Không nói: “Lão Tôn không làm chuyện mất mặt đó.”
>
> Đường Tam Tạng giải thích: “Theo tin tức đáng tin thì tầm nhìn trong phòng bao rất tệ, xem so đấu nên ở bên ngoài tầm nhìn rộng rãi thì hơn.”
>
> Bạch Long Mã giậm chân, mũi thở phì phì.
>
> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, lời lừa khỉ này ngay cả ngựa cũng không tin.”
>
> Đường Tam Tạng đen mặt.
>
> Tôn Ngộ Không bực mình hét lên: “Đồ ngốc đang nói ai đấy? Muốn ăn đòn!”
>
> Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng đánh Trư Bát Giới.
>
> Trư Bát Giới vội vòng sang bên kia Bạch Long Mã, hoảng sợ la lên: “Sư phụ cứu mạng! Con khỉ này nổi điên!
>
> Đường Tam Tạng sắc mặt khó coi nói: "Ngộ Không!"
>
> Tôn Ngộ Không khẽ kêu ngước nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng nghiến răng nói: “Đánh thật mạnh vào!”
>
> Trư Bát Giới tái mặt khó tin nhìn Đường Tam Tạng, hòa thượng này trái tim thật độc ác.
>
> Tôn Ngộ Không nhe răng cười nói: “Chờ xem đi!”
>
> Tôn Ngộ Không bước lên trước vuốt khỉ chộp đầu heo nhấn xuống đất cái rầm, huơ tay đấm tơi bời, đánh cho Trư Bát Giới la hét luôn mồm van xin.
>
> Trong khi Trư Bát Giới bị Tôn Ngộ Không đánh mềm như chuối, Sa Hòa Thượng luôn cúi đầu chơi di động bỗng lên tiếng: “Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu, Linh Sơn tiền trang mở bàn cược cũng lên sàn.”
>
> Tôn Ngộ Không ngừng đánh. Trư Bát Giới xoay người vùng dậy cách Tôn Ngộ Không thật xa, mặt heo càng mập ra, đau nhe răng nhếch miệng.
>
> Tay Đường Tam Tạng nhúc nhích quen tay trượt di động từ ống tay áo xuống bàn tay.
>
> Đường Tam Tạng mở di động ra xem, cười toe: “Phật ta từ bi, tỉ lệ đền của chiến đội Vạn Phật là một chia một, của chiến đội Nhân Tham Quả là một chia mười. Không uổng là Phật Tổ, có dũng khí lớn, từ bi lớn, không biết sợ, trí tuệ lớn, lớn . . . lớn . . . bỏ vốn lớn, người bình thường không có được.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu tò mò hỏi: “Này hòa thượng, ngươi định đặt cược?”
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: "Người xuất gia sao có thể đánh bạc?”
>
> Sa Hòa Thượng xen lời: “Đây là bàn cược Phật Tổ mở.”
>
> Đường Tam Tạng do dự nói: “Vậy mua một chút? Mua Phật Tổ thắng, cổ vũ cho Phật Tổ!”
>
> Trư Bát Giới xoa mặt đau khinh thường nói: “Sư phụ bị khờ sao?”
>
> Lòng Đường Tam Tạng bùng cháy ngọn lửa, nén giận hỏi: “Sao Bát Giới nói vậy?”
>
> Trư Bát Giới nói: “Nhìn là biết sư phụ không lăn lộn quan trường. Giờ chúng ta kiếm cơm ăn dưới tay Phật Tổ, Phật Tổ là trùm của chúng ta, sao có thể hố tiền của sếp trùm?”
>
> Mắt Sa Hòa Thượng lóe tia hiểu ra.
>
> Trư Bát Giới hỏi: “Hiểu chưa?”
>
> Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không cùng lắc đầu, bốn con mắt mờ mịt.
>
> Trư Bát Giới nhìn Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không ngờ nghệch, buông tiếng thở dài cố giải thích: “Sư phụ hãy xem từ bàn cược thì Phật Tổ tràn ngập niềm tin vào chiến thắng, có thể nói là tất thắng. Chúng ta cược Phật Tổ thắng chẳng phải là kiếm tiền của Phật Tổ sao? Nếu Phật Tổ thấy chắc chắn sẽ tức giận.
>
> Đường Tam Tạng ngây ra: “Hình như có lý.”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Đồ ngốc nhà ngươi kiếm đâu ra những đạo lý này?”
>
> Trư Bát Giới đắc ý nói: “Lúc trước lão Trư cũng là Thiên Bồng Nguyên Soái, ở quan trường Thiên Đình.”
>
>
>
>