TRANG 252# 2
> Chương 503: Chiến cuộc mở ra
>
>
>
>
>
>
> Trương Tuấn tiếp tục nói: "Đến hôm nay thì thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang mùa thứ hai sẽ hạ màn, chúng ta nên khắc tinh thần thi đấu thế này trong tim. Vì trong cuộc so đấu này có nhiệt huyết, cảm động, chúng ta không chỉ thu hoạch vinh dự còn được đến tình bạn . . .”
>
> Trong một phồn bao xa hoa.
>
> Lý Thanh Tuyền liếc xéo Trương Minh Hiên: “Nghe nói đây là ngươi viết?”
>
> Trương Minh Hiên bắt chéo chân, cầm ly đế cao cười nói: “Đúng rồi, có phải nghe rất cảm động không?”
>
> Lý Thanh Tuyền mím môi không khách khí nói: “Nghe làm ta muốn nôn.”
>
> Trương Minh Hiên đen mặt, chớp chớp mắt hỏi: “Nghe nói lần này nàng lại thua?”
>
> Lý Thanh Tuyền giận dỗi nói: “Tại lão già kia hết!”
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Lão già nào?”
>
> Lý Thanh Tuyền nói: “Thì lão già mang ta chơi trò chơi ấy, tên Thiên Địa Huyền Môn gì đó, tên quê chết.”
>
> Trương Minh Hiên đã hiểu, đúng là vị kia ở cung Đâu Suất.
>
> Trương Minh Hiên khen: “Thiên Địa Huyền Môn? Tên hay, chắc là cao nhân đắc đạo thanh tân thoát tục, chí thú cao nhã.” Sau đó hỏi: “Lão làm sao?”
>
> Nghe Trương Minh Hiên đánh giá Lý Thanh Tuyền bĩu môi, ngươi không gặp sao biết lão là cao nhân đắc đạo gì? Lỡ là Thủy Hầu Tử nữa thì sao?
>
> Lý Thanh Tuyền dỗi nói: “Hình như lão có thù với Thiên Dương, khi Thiên Dương gặp nguy hiểm mà lão không cứu, Thiên Dương trốn đi lão còn dẫn kẻ địch chạy tới. Thiên Dương đang đánh thái dương chiếu sáng, lão sống chết mặc bây. Thật là tức chết ta!”
>
> Trương Minh Hiên mừng thầm trong bụng, lão gia tử làm tốt lắm! Ta cũng cảm thấy tên mặt trắng nhỏ Thiên Dương không phải người tốt gì, làm rất tuyệt!
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nói: “Xem so đấu đi, xem so đấu!”
>
> Lý Thanh Tuyền chộp đào tiên cắn mạnh, nhìn ra bên ngoài.
>
> Trương Tuấn nói xong một tràng dài rồi kích động kêu lên: “Bây giờ chúng ta hãy hoan nghênh tuyển thủ chung kết lên sân, trò chơi bắt đầu!"
>
> Tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tiếng hoan hô vang lên, hai tế đàn cháy lửa hừng hực.
>
> Trong một phòng bao trang trí như thắng địa Phật giới, trên trời bay xuống từng đóa hoa vàng, trên thảo nguyên mênh mông vô bờ mọc năm cây Bồ Đề cành lá xum xuê. Đám người Như Lai đang đả tọa dưới cây Bồ Đề, không gian tràn ngập không khí trang nghiêm thần thánh.
>
> Như Lai mở mắt ra cầm hoa, cười nói: "Thời gian tới rồi!"
>
> Bốn vị khác mở mắt ra nở nụ cười.
>
> Địa Tạng Vương Bồ Tát do dự một chút nói: “Phật Tổ, so đấu lần này rất quan trọng với chúng ta sao?”
>
> Quan Âm quay đầu nhìn Như Lai.
>
> Tim Như Lai giật thót, đây là bất mãn bổn tọa động can qua lớn? Như Lai lặng lẽ quét mắt qua bọn họ, ánh mắt hai người nghiêm túc, biểu tình trang nghiêm.
>
> Như Lai chợt cười nói: “Chỉ là một cuộc chơi bình thường, không tính quan trọng gì. Bổn tọa thấy các ngươi tu luyện quá vất vả nên mang các ngươi đi ra thả lỏng.”
>
> Địa Tạng Vương nở nụ cười: “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Phật Tổ yên lòng, may mắn lừa thành công, nếu họ biết ta vì hai nhân vật ảo triệu tập họ lại động can qua lớn chắc sẽ rất thất vọng, tổn hại hình tượng to lớn của bổn tọa!
>
> Địa Tạng Vương Bồ Tát cười nói: “Chơi xong ta có tin tức tốt muốn nói cho mọi người.”
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ cười nói: “Địa Tạng Vương Bồ Tát nói bây giờ cũng được.”
>
> Địa Tạng Vương Bồ Tát cười bí hiểm: “Bây giờ còn chưa định sẵn được, chờ sau khi thành công sẽ nói cho các vị biết.”
>
> Như Lai Phật Tổ cười nói: “Tốt lắm, bổn tọa chờ tin tốt của ngươi, giờ chúng ta bắt đầu chơi.”
>
> Trương Tuấn dứt lời, năm người biến mất dưới cây Bồ Đề. Năm anh hùng phe đỏ đi ra, Như Lai là Thái Nhất, Nhiên Đăng là Tổ Long, Di lặc là Hậu Nghệ, Từ Hàng là Đát Kỷ, Địa Tạng Vương là Chúc Dung.
>
> Ngay sau đó anh hùng phe lam đi ra, Trấn Nguyên Tử là Hậu Thổ, Thanh Phong là Hậu Nghệ, Minh Nguyệt là Huyền Minh, Huyền Dương Tử là Tổ Long, Huyền Diệu Tử là Thái Nhất.
>
> Trấn Nguyên Tử Hậu Thổ xông lên đón Quan Âm Đát Kỷ phe địch, hai người đối diện hai bên bờ sông.
>
> Quan Âm Đát Kỷ hơi thi lễ: “Bần tăng chào Trấn Nguyên Đại Tiên.”
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: “Nơi này không có Trấn Nguyên Tử, không có Quan Âm, Từ Hàng, chỉ có chiến đấu. Cứ đến đi!”
>
> Quan Âm Đát Kỷ mỉm cười nói: “Đắc tội!”
>
> Hai người cùng công kích, một trái tim hồng và một cây dù bông va chạm vang tiếng nổ điếc tai, sông trời dấy lên sóng to, Ðát Kỷ nhẹ nhàng thụt lùi.
>
> Đường dưới, Thanh Phong Hậu Nghệ và Địa Tạng Vương Chúc Dung chiến với nhau. Chúc Dung như đồ ngốc Hậu Nghệ thả diều, lượng máu tụt dốc không phanh. Mắt thấy Chúc Dung sắp bị Hậu Nghệ giết chợt có tiếng rồng ngâm, Tổ Long hiệu Nhiên Đăng gầm rống lao tới, Hậu Nghệ hết hồn bỏ chạy thẳng tới núi phòng ngự.
>
> Tổ Long cười tủm tỉm nói với Chúc Dung : “Địa Tạng hãy cẩn thận một chút, đối phó Hậu Nghệ đừng gần thân.”
>
> Chúc Dung đáp: “Ưm, đa tạ Phật Tổ, ta biết.”
>
> Trên trời bỗng vang giọng nói máy móc: Thái Nhất phe đỏ chết đầu tiên.
>
> Mọi người sửng sốt, mau vậy?
>
> Hậu Thổ Trấn Nguyên Tử rống to: “Minh Nguyệt, ngươi đang làm cái gì?”
>
> Trong tế đàn, Minh Nguyệt sợ hãi nhỏ giọng nói: “Là Thái Nhất đánh lén ta!”
>
> May mắn tiếp theo Quan Âm Đát Kỷ, Địa Tạng Vương Chúc Dung đưa lên đầu người làm thế cục xoay chuyển.
>
> Minh Nguyệt Huyền Minh sống lại, âm thầm đi dạo trong núi rừng, chợt mắt sáng rực thấy Tổ Long phe địch đánh dã, Minh Nguyệt rón rén đi theo.
>
> “A!”
>
> Minh Nguyệt giòn tan la lên, định phát động kỹ năng chợt nghe một giọng nói bên tai: “Du Long Cửu Biến!”
>
> Tổ Long trước mặt biến mất, vài đợt cảm giác đau nhói truyền đến, mắt Minh Nguyệt tối đen.
>
> Bầu trời vang lên tiếng báo: Tổ Long phe đỏ đánh chết Minh Nguyệt phe lam.
>
> Tiếng gầm của Hậu Thổ Trấn Nguyên Tử lại vang lên: “Minh Nguyệt!!!”
>
> Trong tế đàn, Minh Nguyệt sợ hãi rụt cổ kêu oan: “Hắn tính kế ta!”
>
> Đường dưới, Thanh Phong hét to: “Minh Nguyệt, hãy xem Thanh Phong ca ca báo thù cho này! A! Lạc Nhật!”
>
> Một mũi tên ánh sáng to lớn từ đầu tới đuôi vắt ngang nguyên đường dưới, ngực Chúc Dung thủng lỗ to.
>
> Bầu trời vang thanh âm: Thanh Phong phe lam đánh chết Chúc Dung phe đỏ.
>
> Trong chiến đấu tiếp theo liên tục nghe tiếng Trấn Nguyên Tử gầm gừ.
>
> “Minh Nguyệt đồ đần! Không có mắt sao?”
>
> “Minh Nguyệt siêu ngốc, chú ý bụi cỏ, chú ý bụi cỏ! Đã nói với ngươi bao nhiêu lần hả?”
>
> “Minh Nguyệt, không thể cẩn thận chút sao?”
>
> “Minh Nguyệt, ngươi thật ngốc!”
>
> Minh Nguyệt trốn trong tế đàn cúi đầu vê góc áo, chu môi rất là uất ức.
>
> May mắn có Chúc Dung, Đát Kỷ luôn tặng đầu người nên chiến đội Nhân Tham Quả của Trấn Nguyên Tử vẫn chiếm ưu thế hơn.
>
> Mấy lần Như Lai hé môi muốn học Trấn Nguyên Tử chửi um lên, nhưng ngẫm nghĩ nuốt xuống, trong lòng rất bực tức.
>
> Quan Âm khốn kiếp!
>
> Địa Tạng khốn kiếp!
>
>
>
>