Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 504: Mục 505

TRANG 253# 1

> Chương 504: Kết thúc

>

>

>

>

>

>

> Cuối cùng Trấn Nguyên Tử đẩy ngã tế đàn của Như Lai, pháo hoa pháp thuật huyễn lệ bắn lên trời nổ tung, một hàng chữ to dâng lên trong pháo hoa rực rỡ: chiến đội Nhân Tham Quả thắng!

>

> Như Lai hụt hẫng ngồi trong phòng bao, bị thua rồi?

>

> Như Lai thầm thở dài, nhìn lướt qua Địa Tạng Vương Bồ Tát, Quan Âm Bồ Tát biểu tình kỳ lạ, cho hai người ánh mắt đầy ẩn ý, có thông cảm, an ủi, khích lệ. Lãnh đạo tốt không thể khiến thuộc hạ lạnh lòng.

>

> Dù sao lần này mất cơ hội đặt riêng nhân vật thì còn lần sau, hơn nữa lần này không lỗ, kiếm lời được nhiều tiền.

>

> Trong một phòng bao khác.

>

> Trấn Nguyên Tử ngồi trên sofa nhìn Minh Nguyệt rụt rè, thở dài đầy ẩn ý hỏi: “Minh Nguyệt, có phải ngươi nhận chỗ tốt của họ không?”

>

> Minh Nguyệt kêu oan: “Lão gia, không có đâu!”

>

> Thanh Phong ở bên cạnh đắc ý nói: “Lão gia suy nghĩ nhiều rồi, Minh Nguyệt chắc chắn không nhận chỗ tốt của họ, có chỗ tốt cũng nên cho thiên tài như ta!”

>

> Trấn Nguyên Tử nhìn Thanh Phong, cười hiền hòa: “Lần này ngươi biểu hiện rất tốt.”

>

> Thanh Phong cười toe, ta đúng là thiên tài.

>

> Minh Nguyệt nghiến răng lườm Thanh Phong.

>

> Sắc mặt Trấn Nguyên Tử nghiêm túc nói: “Có công thì thưởng có lỗi thì phạt, Minh Nguyệt!”

>

> Minh Nguyệt cúi đầu nhỏ giọng nói: “Có!”

>

> "Mấy ngày trước một đạo hữu Tô Linh tặng một linh quả cho ngô, nghe nói là sinh ra từ Nam Hải, thiên địa linh căn kết ra tên gọi sầu riêng, có phải bị ngươi ăn vụng?”

>

> Minh Nguyệt liếm môi, nhăn mặt nói: “Lão gia, nữ đạo hữu của ngài chắc chắn muốn hại ngài, sầu riêng gì đó rất thối, hôi còn hơn ngũ cốc luân hồi.”

>

> Trấn Nguyên Tử hừ mũi: “Đừng trả treo! Linh quả thiên địa làm sao tanh hôi được? Ngươi ham ăn háu uống, còn lấy cớ đủ điều, không biết tại sao lúc trước ta vừa mắt đồ ngốc vừa ham ăn như ngươi làm đạo đồng!?”

>

> Minh Nguyệt bĩu môi.

>

> Thanh Phong nói nhỏ: “Có lẽ vì lão gia thấy bề ngoài của nàng đáng yêu miễn cưỡng xứng với tuấn tú như ta.”

>

> Trấn Nguyên Tử lườm Thanh Phong: "Ngươi ngậm miệng!"

>

> Thanh Phong khẽ kêu, ngoan ngoãn ngồi trên sofa.

>

> Minh Nguyệt hung tợn lườm Thanh Phong.

>

> Thanh Phong rụt cổ nói nhỏ: “Còn rất bạo lực.”

>

> Trấn Nguyên Tử vờ như không nghe Thanh Phong lầu bầu, tiếp tục nói với Minh Nguyệt: “Trong thời gian này ngươi quá phóng túng, sau khi về nhà hãy ngồi trên vỏ sầu riêng trầm tĩnh ngẫm lại cái sai của mình đi!”

>

> Minh Nguyệt khẽ rên, cầu xin nhìn Trấn Nguyên Tử: “A! Lão gia, thứ đó đáng sợ lắm, vừa cứng vừa nhọn như nhím!”

>

> Trấn Nguyên Tử không chút mủi lòng: “Có như vậy mới làm ngươi nhớ kỹ bài học.”

>

> Minh Nguyệt nhìn sang Thanh Phong.

>

> Thanh Phong nháy mắt ý bảo Minh Nguyệt yên tâm.

>

> Thanh Phong đứng lên chắp tay thi lễ nói: "Lão gia, làm vậy không ổn.”

>

> Trấn Nguyên Tử nhướng mày hỏi: “Ngươi có gì muốn nói?”

>

> Thanh Phong nói: “Khởi bẩm lão gia, chúng ta về Ngũ Trang Quan còn phải chăm sóc nhân tham quả nhỏ, phải giặt quần áo nấu cơm, nếu bắt Minh Nguyệt quỳ sầu riêng một mình ta không bận hết được.”

>

> Trấn Nguyên Tử cười nói: “Cái đó đơn giản, ban ngày giặt đồ nấu cơm, buổi tối quỳ sầu riêng. Vì để trách phạt những công việc nhà này giao hết cho Minh Nguyệt, còn Thanh Phong nhà ngươi giám sát.”

>

> Thanh Phong vui vẻ nói: “Vậy thì tốt!”

>

> Thanh Phong hớn hở ngồi xuống sofa, cười tủm tỉm nhìn Minh Nguyệt.

>

> Mắt Minh Nguyệt rực cháy ngọn lửa nghiến răng trừng Thanh Phong, ngươi chờ cho bản cô nương!

>

> Trong không gian gnoài phòng, Trương Tuấn cười nói: “Giờ chúng ta hãy hoan nghênh quán quân chiến khu tiên thần, quán quân chiến khu phàm nhân đến lĩnh thưởng."

>

> Trong không gian của chiến đội Trình Xử Mặc, chiến đội Trấn Nguyên Tử mở ra đường hầm không gian. Trấn Nguyên Tử sửa sang đạo bào cười híp mắt đi ra ngoài.

>

> Trình Xử Mặc, Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật liếc nhau, cùng quát to lao hướng lối vào không gian, ba người va chạm vào nhau, kình lực bắn ra bốn phía.

>

> Hai đội viên Hậu Thổ hết hồn run như cầy sấy, quen thuộc lật người trốn sau lưng sofa.

>

> Trình Xử Mặc tức giận quát: “Hai nghịch đệ này dám ngỗ nghịch phạm huynh!”

>

> Trình Xử Lượng đấm vào mặt Trình Xử Mặc đánh ngã gã, quát to: “Ngươi là đại ca nên nhường chúng ta!”

>

> Bỗng chốc một nắm đấm to áp sát mặt, bùm một tiếng mắt Trình Xử Lượng nổ đom đóm ngã ngửa xuống đất.

>

> Trình Xử Bật cười nói: "Nhị ca nói đúng, lớn nên nhường cho nhỏ.”

>

> Trình Xử Bật sửa sang quần áo đi ra ngoài, mới đi hai bước thì hết nhúc nhích, cúi đầu thấy Trình Xử Mặc, Trình Xử Lượng nằm sấp dưới đất một người vươn một tay túm mắt cá chân mình.

>

> Trình Xử Bật hoảng hốt. Trình Xử Mặc, Trình Xử Lượng ngửa đầu cười dữ tợn giật mạnh. Trình Xử Bật hét thảm mặt đập xuống đất, vang tiếng nổ trầm đục, mặt dẹp lép rất thảm.

>

> Trình Xử Mặc, Trình Xử Bật cùng lao hướng đường hầm rồi lại va mạnh vào nhau.

>

> Bên ngoài, mọi người trong không gian chờ hồi lâu không thấy đại biểu chiến đội Ma Vương đi ra.

>

> Trương Tuấn cười giải thích: “Có lẽ có chuyện ngoài ý muốn nên họ không nghe được, để ta kêu thêm lần nữa.”

>

> Trương Tuấn la lớn: “Mời người thắng chiến khu phàm nhân, đại biểu chiến đội ma Vương lĩnh thưởng!"

>

> Trong phòng bao của Lý Thế Dân.

>

> Quốc vương nước Ô Kê cười nói: "Nghe nói chiến đội Ma Vương này là quốc gia của Đường Hoàng đại ca.”

>

> Lý Thế Dân khẽ ừ, mỉm cười nói: “Một đám tiểu tử quậy không làm việc đàng hoàng.” Sau đó cau mày: “Đám khốn này đang làm gì mà sao chưa ra?”

>

> Trong không gian của đám người Trình Xử Mặc.

>

> Trình Xử Lượng giãy dụa đứng lên, rống to: “Đến! Đến!”

>

> Mới la xong một nắm đấm đánh cái bùm vào sau gáy, Trình Xử Lượng trợn trắng mắt xỉu.

>

> Hai đội viên bình dân núp sau sofa nghe tiếng vang thì rùng mình, ác thật.

>

> Trình Xử Mặc thả nắm tay xuống sải bước tiến lên, mới đi hai bước dưới chân khựng lại, cúi đầu thấy Trình Xử Bật túm mắt cá chân cười âm hiểm.

>

> Trình Xử Mặc cười tươi nhấc lên chân khác đạp mạnh xuống.

>

> Trình Xử Bật mặt biến sắc, từ âm hiểm biến thành kinh ngạc sau đó thê thảm, tay run run dưới chân Trình Xử Mặc, đau đớn hét rầm lên.

>

> Trình Xử Mặc bễ nghễ nói: “Đấu với ta? Các ngươi còn kém xa!”

>

> Trình Xử Mặc cất bước đi vào đường hầm.

>

> Không gian bên ngoài, Trương Tuấn cười gượng lại hét to: “Mời quán quân chiến khu phàm nhân chiến đội Ma Vương đến lĩnh thưởng!"

>

> Trương Tuấn nhấn mạnh: “Nếu chiến đội Ma Vương còn không xuất hiện chúng ta sẽ cho rằng chiến đội chủ động bỏ vị trí quán quân lần này!”

>

> Trình Xử Mặc từ trong đường hầm chạy ra, xuất hiện trước mặt mọi người:

>

> “Đến đây! Đến đây!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!