Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 505: Mục 506

TRANG 253# 2

> Chương 505: Trao giải

>

>

>

>

>

>

> Trương Tuấn nhìn bộ dạng của Trình Xử Mặc bị giật nảy mình. Chuyện gì đây? Quần áo xốc xếch, mặt mũi bầm dập, đầu u mấy cục, tổn thương trong trò chơi phản hồi vào thực tế sao?

>

> Trong một phòng bao nhỏ, Trình Giảo Kim mắng: “Mấy thằng nhóc khốn này chỉ biết làm lão tử mất mặt."

>

> Trình phu nhân trừng Trình Giảo Kim một cái, tiếp đó lo lắng nhìn Trình Xử Mặc: “Hài tử có sao không? Đánh trúng chỗ nào rồi? Có đau hay không?”

>

> Trình Giảo Kim tùy tiện nói: “Nàng lo cho hắn chẳng bằng lo cho hai đứa ở bên trong, phỏng chừng càng thảm.”

>

> Trình phu nhân không ngồi yên, nhìn Trình Giảo Kim thảnh thơi càng bực hơn, mắng: “Lão già khốn, xem nhi tử bị ông dạy ra bộ dạng gì? Cả ngày chỉ biết đánh nhau, không đọc sách, không lớn không nhỏ, không nhẹ không nặng, không cao không thấp . . . lỡ xảy ra chuyện gì thì ta biết sống thế nào?”

>

> Trình phu nhân nói một tràng rồi lấy khăn lụa ra lau nước mắt, ngữ điệu nức nở.

>

> Trình Giảo Kim thấy Trình phu nhân khóc thì nhức đầu, vội vàng nói: "Phu nhân đừng lo, bọn họ có chừng mực.”

>

> Trình phu nhân tiếp tục cúi đầu lau nước mắt, khóc thút thít.

>

> Trong phòng bao của nhóm hoàng đế. Trán Lý Thế Dân nổi gân xanh nghiến răng ken két, đám nhãi vô pháp vô thiên, lần trước trừng phạt còn nhẹ!

>

> Trương Tuấn nín cười nói: “Phong cách mặc đồ của Trình công tử thật đặc sắc.”

>

> Trấn Nguyên Tử đứng bên cạnh hào hứng nhìn mặt Trình Xử Mặc, với ánh mắt của lão nhìn sơ liền biết vụ việc, ba thằng nhãi thú vị.

>

> Trình Xử Mặc phun nước miếng vào lòng bàn tay xoa đầu vuốt tóc xù, ngẩng đầu lên nói: “Nam nhân thật sự không sợ đau đớn!”

>

> Khán đài rộ lên tiếng cười.

>

> Lý Thế Dân, Trình Giảo Kim trán nổi gân xanh, màng tang run rẩy.

>

> Trương Tuấn nén cười nói: “Bây giờ nhiệt liệt hoan gnhênh phụ thân của di động, thủy tổ của trò chơi, tông sư của tiểu thuyết, người khai sáng của TV điện ảnh, cũng là nhà từ thiện lớn, vừa anh võ vừa điển trai, vừa trí tuệ vừa từ ái ổn trọng, Tiêu Dao Thần quân Trương Minh Hiên đến trao giải! Mọi người cùng hoan nghênh nào!”

>

> Tiếng vỗ tay ầm ầm, hò reo vang tận mây xanh.

>

> Trong phòng bao, Lý Thanh Nhã buồn cười nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên mặt dày nói: “Trương Tuấn rất thành thật.”

>

> Lý Thanh Tuyền xem thường nói: "Ta thì thấy là học thuộc lời ngươi viết.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói: "Nói nhảm, ô miệt, ta không viết ra văn tài xuất sắc như vậy được.”

>

> Lý Thanh Tuyền trợn trắng mắt với Trương Minh Hiên.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Mau đi đi, đừng để mọi người chờ lâu.”

>

> Trương Minh Hiên cười cười biến mất trong phòng bao.

>

> Trương Minh Hiên hiện ra bên ngoài, vạt áo bay bay, đứng thẳng tắp.

>

> Tiếng vỗ tay hoan hô biến mất, mọi người cùng nhìn Trương Minh Hiên. Trong ấn tượng của đa số người thì Trương Minh Hiên là rồng thần trên chín tầng trời, là thánh hiền cơ trí nhân ái, là thần vương uy nghiêm thoát trần.

>

> Bị mọi người nhìn chằm chằm làm Trương Minh Hiên thấy hơi căng thẳng.

>

> Trương Minh Hiên hắng giọng, thanh âm như sấm sét vang vọng trong Hư Hoang giới, khán giả nghiêm túc.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Hoan nghênh các vị quang lâm hiện trường thi đấu lần này, hy vọng các người ăn vui vẻ, xem vui, hưởng thụ tất cả ta cung cấp cho các người.”

>

> Khán đài vang tiếng vỗ tay sấm dậy, lòng thầm cảm khái không uổng là thánh hiền, nói thật thân thiết, giống như hàng xóm nói lúc cưới vợ.

>

> Sau tiếng vỗ tay, Trương Minh Hiên nói tiếp: “Qua thời gian dài thi đấu đã hạ màn, người thắng lợi cuối cùng bễ nghễ thiên hạ nhảy ra.”

>

> Trong phòng bao, Lý Thanh Tuyền hâm mộ đỏ mắt, đó là vinh dự nên thuộc về nàng! Ta là quán quân mùa trước.

>

> Biểu tình Trương Minh Hiên kích động nói: “Bọn họ là chiến đội Ma Vương đến từ đế quốc Đại Đường, chiến đội Nhân Tham Quả đến từ Tây Ngưu Hạ Châu. Chúng ta hãy vỗ tay khích lệ họ!”

>

> Tiếng vỗ tay lại vang lên.

>

> Trấn Nguyên Tử vuốt râu cười. Trình Xử Mặc hai tay chống nạnh cười to.

>

> Trong phòng bao. Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật mặt mũi bầm dập ngồi trên sofa hâm mộ đỏ mắt nhìn Trình Xử Mặc càn rỡ, nghiến răng ken két.

>

> Đường Tây Du.

>

> Trư Bát Giới nói: “Hầu ca mau nhìn, là nghĩa huynh của ngươi!”

>

> Tôn Ngộ Không cười to bảo: “Sớm biết đó là chiến đội của nghĩa huynh, lão Tôn rất quen thuộc nhân tham quả. Nghĩa huynh xử lý chiến đấu của Như Lai, làm đẹp lắm, trút giận cho lão Tôn!”

>

> Đường Tam Tạng ngồi trên Bạch Long Mã thở dài than ngắn.

>

> Sa Hòa Thượng chân chất hỏi: “Sư phụ sao vậy? Hình như không quá vui.”

>

> Đường Tam Tạng buồn rầu nói: “Phật Tổ thua tức là chúng ta thắng, bần tăng mua một lần mười ức.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Sư phụ lời to, một trăm ức!”

>

> Đường Tam Tạng cảm thấy đầu váng mắt hoa, lắc lư trên Bạch Long Mã.

>

> Sa Hòa Thượng vội vịn Đường Tam Tạng: “Sư phụ cẩn thận!”

>

> Đường Tam Tạng rít qua kẽ răng: “Bát Giới!”

>

> Trư Bát Giới vội né hai bước: “Sư phụ, chuyện này không trách ta được, hoàn toàn là tình huống ngoài ý muốn.”

>

> Mắt Đường Tam Tạng tóe lửa nhìn Trư Bát Giới, còn Trư Bát Giới thì làm bộ dáng lợn chết không sợ nước sôi nóng. Dù sao hòa thượng nhà ngươi không đánh lại ta, có thể làm gì được ta!

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Hòa thượng đừng la ó nữa, có một trăm ức chứ mấy, Phật giáo sẽ không để bụng.”

>

> Mắt Đường Tam Tạng bắn ra tia sáng hy vọng: “Thật không?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Hòa thượng không biết sao, pho tượng phật vàng do quốc gia dưới chân Linh sơn tạo ra không chỉ một trăm ức, lúc đến Linh sơn trả lại số tiền này cho Như Lai là được.”

>

> Đường Tam Tạng phấn khởi, đúng rồi, có một trăm ức chứ mấy, Phật giáo sẽ không để bụng. Cùng lắm khi đến Linh sơn sẽ hiến lại cho Phật Tổ. Đường Tam Tạng thấy nhẹ lòng nhiều.

>

> Cùng lúc đó, Linh sơn, trong một tòa cung điện.

>

> A Nan, Già Diệp ngồi liệt dưới đất, mắt tràn ngập tuyệt vọng. Tiêu rồi.

>

> Trong Hư Hoang giới, Trương Minh Hiên vươn tay ra, hai đoàn sáng từ trên trời chậm rãi rơi xuống tay hắn. Ánh sáng vàng tán đi, hai cái cúp trong suốt lấp lánh điểm xuyết tơ vàng, hoa lệ mà không mất ưu nhã nằm trong tay Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đưa một cái cúp cho Trình Xử Mặc, cười nói: “Cúp này khác với mấy cái trước, dùng xương vô số loài tiên cầm dị thú trải qua thần hóa luyện chế mà thành, loại bỏ cặn bã giữ lại tinh hoa, ngửi có mùi thơm thoang thoảng, nâng tinh thần tỉnh não còn có hiệu quả xua muỗi sâu.”

>

> Trong phòng bao.

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi: “Chẳng qua là dùng xương sót lại sau khi ăn cơm luyện chế ra, nói như là thần khí.”

>

> Trình Xử Mặc lau tay lên vải áo, cười ngây ngô hai tay nhận cúp tràn ngập tình cảm hôn một cái.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!