TRANG 254# 1
> Chương 506: Anh hùng mới
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên lại mỉm cười đưa một cái cúp khác cho Trấn Nguyên Tử.
>
> Trấn Nguyên Tử cười như không cười nhìn Trương Minh Hiên, lát sau mới cầm lấy cái cúp.
>
> Trương Minh Hiên thấy vậy lập tức ngượng ngùng tới đỏ cả mặt, hắn biết diện mạo thật của cái cúp này đã bị Trấn Nguyên Tử nhìn thấu rồi.
>
> Trương Minh Hiên quay sang nhìn Trình Xử Mặc nói: "Số tiền thưởng một trăm triệu sẽ được chuyển vào tài khoản của ngươi sau khi kết thúc phần ban thưởng này, bây giờ hãy nói ra anh hùng mà ngươi muốn thiết kế riêng đi."
>
> Trình Xử Mặc mặt mày khó xử hỏi thử: "Ngươi nói thử xem ta có được không?"
>
> Cả thính phòng đều sửng sốt, sau đó vang lên tiếng cười to rung trời.
>
> Trong phòng chờ, Trình Xử Lượng tức giận buột miệng mắng: "Đúng là không biết xấu hổ mà!"
>
> Trình Xử Bật cũng ghen tị tới mức hai mắt đỏ bừng, nghe Trình Xử Lượng nói vậy, gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ đồng ý, miệng còn thì thầm: "Đừng có đồng ý! Đừng có đồng ý!"
>
> Trong một phòng chờ khác, Trình Giảo Kim tức tối la lối: "Thằng con bất hiếu..."
>
> Trình phu nhân hừ lạnh một tiếng, bất mãn nói rằng: "Sao hả? Con ta là anh hùng thì ông có ý kiến à?"
>
> Trình Giảo Kim co đầu lại, thì thà thì thầm nói: "Không, không hề có ý kiến gì hết."
>
> Trương Minh Hiên nghe Trình Xử Mặc nói vậy, sửng sốt một lúc, mới do dự nói: "Ngươi còn chưa đủ độ nổi tiếng."
>
> Trình Xử Mặc thất vọng nói: "Là vậy à! Vậy thì cho bệ hạ đi! Bệ hạ mở mang bờ cõi, chỉnh đốn xã tắc, chắc cũng xứng được xướng danh anh hùng mà nhỉ?"
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: "Đường Hoàng bệ hạ mặc dù quý vi đế vương tôn sư, nhưng dù sao cũng không phải Nhân Hoàng, vẫn còn kém một tí."
>
> Lý Thế Dân đang ngồi xem trong phòng, lúc nghe Trình Xử Mặc nói muốn để mình làm anh hùng thì vừa lòng mỉm cười gật đầu, nhưng khi nghe Trương Minh Hiên nói mình còn kém một tí thì hết cười nổi, mắt loé lên vẻ tức giận.
>
> Trình Xử Mặc bất mãn la lối: "Ngươi nói có thể chế tạo một anh hùng riêng, vậy mà tới cuối cùng cái này không được, cái kia không xông, rốt cục thì ngươi có ý gì đây?"
>
> Trương Minh Hiên chậm rãi giải thích cho hắn: "Trò chơi này có tên là thần thoại Hồng Hoang, thần thoại chính là điểm chính yếu, cho dù là ngươi hay là Đường Hoàng đều không thể tính vào thần thoại được."
>
> Trình Xử Mặc trầm ngâm một lúc, mới nói: "Vậy thì nhường cho Dao Cơ công chúa đi! Dao Cơ công chúa trong Thần Đăng Truyện để lại cho ta rất nhiều tiếc nuối, nên cơ hội này ta nhường cho nàng ấy vậy!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Được!"
>
> Trong một gian phòng, Ngọc Đế đột nhiên sửng sờ, chén rượu cầm trên tay ông đọng lại, ông nhìn về phía Trình Xử Mặc mỉm cười.
>
> Trong một gian phòng khác, Dương Tiễn đang vô cùng bất đắc dị ngồi giữa Dương Thiền và thất tiên nữ, chung quanh toàn là oanh oanh yến yến, hắn thì mặt mày khó xử ngồi một đống ở đó.
>
> Nghe Trình Xử Mặc nói vậy, Dương Tiễn sững sờ, Dương Thiền và thất tiên nữ đang đùa giỡn với nhau cũng ngây ngẩn cả người.
>
> Dương Thiền mở miệng nói: "Nhị ca, muội nghĩ chúng ta nên đi cảm ơn hắn một tiếng nhỉ."
>
> Tiên tử áo tím nghe vậy gật đầu đồng ý: "Đúng là nên đi cảm ơn đấy."
>
> Dương Tiễn mỉm cười, đáp: "Vậy thì chúng ta cùng đi thôi!"
>
> Trong một gian phòng khác nữa, có một Dương Tiễn mặt mày đáng khinh đang ngồi giữa bốn tiểu mỹ nữ, trong đó có một nữ tử rõ ràng chính là Điệp Doanh.
>
> Điệp Doanh nhìn “Tư Pháp Thiên Thần Dương Tiễn” nói: "Hắc Vương đại ca, người hắn nói chính là mẫu thân của ngươi nhỉ?"
>
> “Dương Tiễn” đang ôm hai mỹ nữ, đột nhiên sửng sốt, thả tay xuống, mặt mày lộ ra vẻ buồn thương nói: "Đúng vậy! Cái chết của mẫu thân là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng ta."
>
> Mấy mỹ nữ nhìn thấy u buồn “Dương Tiễn” đều là trong lòng tê rần.
>
> Một cái cao gầy mỹ nữ đi lên trước, xoa “Dương Tiễn” huyệt Thái Dương nói rằng: "Dương đại ca, ngươi còn có ta nhóm."
>
> Nghe vậy cả đám mỹ nữ lập tức nhào lên, kẻ ôm tay, người bóp chân cho hắn.
>
> "Dương đại ca, huynh đừng đau lòng nữa nhé! Huynh còn có bọn muội mà."
>
> "Hắc Vương ca ca, bá mẫu ở trên trời có linh thiên chắc cũng không muốn nhìn thấy huynh thế này đâu."
>
> "Hắc Vương đại ca..."
>
> "Hắc Vương đại ca..."
>
> “Dương Tiễn” lập tức rơi vào giữa ôn hương nhuyễn ngọc, vui vẻ tới mức đầu lưỡi vươn dài ra trước.
>
> Điệp Doanh đột nhiên nói chen vào: "Hắc Vương đại ca, chúng ta nên đi cảm ơn người nọ! Hắn đã xin cho bá mẫu một nhân vật anh hùng, về tình về lý chúng ta cũng phải đi cảm ơn hắn một tiếng."
>
> “Dương Tiễn” lập tức tỉnh táo lại, nhưng nhìn mấy đôi mắt chứa đầy sóng nước lung linh lấp lánh nhìn mình, hắn do dự một lúc, mới cười nói: "Vậy cũng được!"
>
> Bên ngoài, Trương Minh Hiên lại nhìn về phía Trấn Nguyên Tử, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến Trấn Nguyên đại tiên!"
>
> Trấn Nguyên Tử mỉm cười, nói: "Tiểu hữu có tài nghệ không tồi chút nào, trận đấu trò chơi này ngươi đã làm rất tốt đấy."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì cảm ơn: "Là nhờ mọi người nể tình ủng hộ mà thôi."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Đại tiên có anh hùng gì muốn làm không?"
>
> Trấn Nguyên Tử sửng sốt một lúc lâu, mới nói: "Lúc Hồng Hoang còn sơ khai, bần đạo còn là một cây nhân sâm thơ ngây..."
>
> Trong thính phòng, những người không biết Trấn Nguyên Tử là ai, nghe vậy đều ngạc nhiên hô to, người này vừa mở miệng đã nhắc tới lúc Hồng Hoang còn sơ khai, thiên địa vừa được tạo thành, giọng điệu này cũng ít có lớn quá! Ánh mắt họ nhìn về phía Trấn Nguyên Tử đều mang theo vẻ kính sợ.
>
> "... Có một ngày nọ, một lão giả chống gậy đi tới trước mặt ta, ngồi dưới tàng cây của ta nghỉ ngơi. Lúc ấy ta chợt nảy ra một chủ ý, thế là ta vươn một chạc cây có quả nhân sâm ra trước mặt ông ấy, ông ấy hái quả nhân sâm xuống, vừa lòng mỉm cười nói: Thiên địa linh căn sinh ra linh trí không tệ chút nào, hôm nay ta ăn quả của ngươi, sẽ giảng đạo kinh cho ngươi nghe một ngày, ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem phần số của mình.
>
> Thế là lão giả bắt đầu giảng giải về đại đạo chí tôn, bần đạo nhận được rất nhiều tri thức sau buổi giảng ấy, cũng vì thế lĩnh ngộ được đại thần thông không gian Tụ Lý Càn Khôn."
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: "Tên ông ấy là gì?"
>
> Không ít đại năng có mặt cũng tò mò nhìn về phía Trấn Nguyên Tử, thậm chí mấy Đại Thánh Nhân cũng chú ý tới, có thể xuất hiện ở Hồng Hoang lúc Trấn Nguyên Tử còn chưa xuất thế, người nọ tất nhiên cũng là một đại năng vô thượng.
>
> Trấn Nguyên Tử mỉm cười nói: "Sư phụ của ta tên là Dương Mi! Từ ngày đó về sau ta chưa được gặp lại ông ấy lần nào."
>
> Dương Mi? Các đại năng Hồng Hoang, bao gồm cả các đại Thánh Nhân đều chau mày, họ chưa từng nghe qua cái tên này! Thử duỗi tay bấm đốt tính toán, trong Hồng Hoang cũng không tìm được danh hào này, nhưng không một ai dám nghi ngờ lời nói của Trấn Nguyên Tử, đi tới được vị trí như Trấn Nguyên Tử bây giờ, thì mỗi tiếng nói và cử động đều phải phù hợp với đạo tâm của mình.
>
> Trương Minh Hiên nghe cái tên này, sắc mặt lập tức thay đổi, Dương Mi? Không gian Ma thần Dương Mi! Đại lão thành thánh còn sớm hơn cả Hồng Quân đó! Vậy cũng khó trách, khó trách Trấn Nguyên Tử vốn là thuộc tính thổ mộc, lại có tuyệt kỹ không gian thần thông, hoá ra là nhận được truyền thụ từ Ma thần Dương Mi, họ đều dùng linh căn để đắc đạo, nên lúc ấy chắc Dương Mi đã nổi lên lòng yêu quý kẻ tài giỏi vì vậy mới có một ngày giảng đạo đó.
>
> Trấn Nguyên Tử nhìn thấy sắc mặt Trương Minh Hiên thay đổi, trong lòng chợt dâng lên một suy nghĩ, vội hỏi: "Ngươi biết sư phụ của ta à?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cười khổ nói: "Sao ta lại có vinh hạnh được nhìn thấy một sự tồn tại trong truyền thuyết như ngài ấy chứ? Chỉ là có hơi bất ngờ, hoá ra ngài cũng từng nhận được sự dạy dỗ của người khác mà thôi!"
>
> Trấn Nguyên Tử nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên một lúc, đột nhiên cười nói: "Tiểu hữu, như vậy được không?"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng gật đầu đáp: "Đương nhiên được rồi!"
>
> Trấn Nguyên Tử đã hiểu, vị tiểu hữu này chắc chắn có quen biết sư phụ, nói không chừng cũng từng được sư phụ dạy qua, ánh mắt ông nhìn về phía Trương Minh Hiên mang thêm vài phần thân thiết.
>
> Trương Minh Hiên hỏi tiếp: "Còn một anh hùng nữa thì sao?"
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Vốn dĩ ta định nhường một cái khác cho bằng hữu tốt của ta là Hồng Vân, nhưng được sự ưu ái của tiểu hữu, đạo hữu Hồng Vân của ta đã được chế tác ra từ lâu, lão hủ chỉ đành mặt dày tự tiến cử mình."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đạo trưởng chính là viễn cổ đại năng, đương nhiên là vô cùng thích hợp rồi."
>
> Trương Minh Hiên đứng chính giữa Trình Xử Mặc và Trấn Nguyên Tử, nhìn về phía thính phòng cất tiếng nói: "Bây giờ ta tuyên tố, cuộc thi thần thoại Hồng Hoang kì thứ hai đã hoàn mỹ bế mạc! Sắp tới đây chúng ta sẽ cho ra đời các anh hùng mới như sau, một là Thiên Đình trưởng công chúa Dao Cơ, hai là viễn cổ Ma Thần Dương Mi, ba là viễn cổ Đại Thần Trấn Nguyên Tử."
>
>
>
>