TRANG 254# 2
> Chương 507: Hao Thiên Khuyển bị lộ rồi
>
>
>
>
>
>
> Sau tràng vỗ tay nhiệt liệt, mọi người bắt đầu di chuyển khỏi chỗ ngồi, rộn ràng nhốn nháo đi ra ngoài.
>
> Trong đại sảnh, Trình Xử Mặc cầm cái cúp, ngạo nghễ bước đi, hai bên hắn là Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật mặt mũi bầm dập và hai đội viên khác, bốn người bọn Trình Xử Lượng bu lại nhìn cúp, kề vào mũi ngửi thử, quả nhiên có một mùi hương rất hấp dẫn, có thể giúp nâng cao tinh thần.
>
> Đám người rộn ràng nhốn nháo chung quanh đều tập trung vây xem đám người Trình Xử Mặc, may mà vào được tới đây đều là những kẻ có tiền, không ai làm ra chuyện gì thất lễ, có mấy hài tử khá kích động, định lao về phía Trình Xử Mặc, lại bị gia trưởng nhà mình đè lại.
>
> "Đội trưởng Trình ~" một giọng nói ngọt ngào vang lên.
>
> Đám người Trình Xử Mặc nhìn về phía giọng nói, chỉ thấy một thanh niên người mặc áo đen, được bốn tiểu mỹ nữ làm bạn chậm rãi đi tới, thanh niên vô cùng tuấn tú, mang theo khí chất uy nghiệm siêu phàm, nhưng cứ thấy mất tự nhiên, như là có chỗ nào không đúng vậy đó.
>
> Rốt cuộc là thì có chỗ nào sai trái, đám người Trình Xử Mặc không nói được, chắc là vì trong mắt người nọ lộ ra vẻ đáng khinh nhỉ!
>
> Người thanh niên dẫn theo bốn tiểu mỹ nữ lại gần chỗ đám người Trình Xử Mặc ôm quyền nói rằng: "Tại hạ “Dương Tiễn”, là nhi tử của Dao Cơ công chúa, cố ý tới đây để cảm ơn những gì Trình huynh đệ đã làm."
>
> Trình Xử Bật hô to: "Dương Tiễn phá núi cứu mẹ !"
>
> Trình Xử Lượng ngạc nhiên bật thốt: "Tư Pháp Thiên Thần Dương Tiễn!"
>
> Đám người Trình Xử Mặc vội vàng bái lạy: "Trình Xử Mặc ( Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật, Long Sáo Giáo, Long Sáo Ất ) bái kiến Tư Pháp Thiên Thần."
>
> Trong mắt “Dương Tiễn” hiện lên vẻ đắc ý, sau đó mới nói: "Đứng lên đi!"
>
> Đám người Trình Xử Mặc mới vừa đứng lên, đã nghe một cái giọng nói đầy nũng nịu kêu: "Trình Xử Mặc ~ "
>
> Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từ một hướng khác, cũng có một Dương Tiễn đang dẫn theo một đám nữ tử đẹp tới kinh thiên động địa đi tới.
>
> Ánh mắt hai Dương Tiễn va vào nhau giữa không trung, “Dương Tiễn” tới trước lập tức quéo người, thắt lưng cong cả lại, mắt hoảng loạn nhìn đông nhìn tây.
>
> Ngay sau đó Dương Tiễn dẫn theo một đám tiên nữ đi tới, ôm quyền mỉm cười nhìn Trình Xử Mặc nói: "Cảm ơn ngươi đã tặng cho mẫu thân một vị trí anh hùng, Dương Tiễn vô cùng biết ơn, ngày sau nếu ngươi gặp được chuyện gì khó khăn, chỉ cần gọi tên ta trong lòng, Dương Tiễn chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ."
>
> Trình Xử Mặc ngẩn người ra một lúc, ngay sau đó vội vàng bái chào, nói: "Đa tạ thần quân, đây là chuyện tiểu tử nên làm mà thôi."
>
> Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
>
> Dương Tiễn khẽ nhướng lông mày mình lên cao: "Dương Tiễn ta có ân thì sẽ báo, đây là những gì ngươi đáng nhận được, nếu gặp bất kì khó khăn gì thì cứ đi tìm ta."
>
> Trình Xử Mặc im lặng một hồi, mới trịnh trọng thi lễ nói: "Nếu là vậy, tiểu tử ta xin đa tạ thần quân."
>
> Trên gương mặt lạnh lùng của Dương Tiễn hiện lên một nụ cười thật khẽ, hắn nhìn Trình Xử Mặc gật đầu một cái.
>
> Sau đó sắc mặt hắn trầm xuống, nhìn về phía một “Dương Tiễn” khác.
>
> “Dương Tiễn” lập tức lộ ra một một nụ cười nịnh nọt.
>
> Bên cạnh “Dương Tiễn” có một mỹ nữ chân dài, nàng ta trừng Dương Tiễn nói: "Ngươi ai a? Sao dám giả mạo thành Hắc Vương đại nhân hả?"
>
> Một tiểu mỹ nữ mặt có hơi béo tròn, trừng mắt nói: "Đúng vậy, Hắc Vương đại nhân nhà chúng ta chính là Chấp Pháp Thiên Thần trên Thiên Đình, cẩn thận ngài ấy tóm người nhốt vào thiên lao đấy."
>
> Điệp Doanh rối rắm nhìn Dương Tiễn, lại quay sang nhìn “Dương Tiễn” Hắc Vương, sao nàng cảm thấy người nọ mới giống Chấp Pháp Thiên Thần thật nhỉ!
>
> Con mắt thần giữa trán Dương Tiễn đột nhiên mở ra, một luồng ánh sáng chiếu thẳng vào người “Dương Tiễn”, dưới luồng ánh sáng màu trắng “Dương Tiễn” nức nở một tiếng, khuỵ người xuống quỳ rạp trên đất, chậm rãi hoá thành một con chó đen cao tới ngang eo người.
>
> Dương Thiền đứng cạnh Dương Tiễn thấy vậy bật cười nói: "Ta còn tưởng là ai dám ngang nhiên giả mạo Nhị Ca, hoá ra là con chó Hao Thiên Khuyển nhà ngươi à."
>
> Hao Thiên Khuyển quỳ rạp xuống đất, khoác hai chân trước lên đầu mình, xong rồi, bị bại lộ rồi, còn mặt mũi đầu gặp ai nữa chứ.
>
> Mấy tiểu mỹ nữ Điệp Doanh nhìn cảnh này, ai nấy cũng trợn mắt há mồm, kẻ trước đó vẫn là Chấp Pháp Thiên Thần, ngay sau đó lại biến thành một con chó đen, sự chênh lệch này làm các nàng đều bị đả kích không nhỏ.
>
> Một tiểu mỹ nữ lập tức bật khóc ra tiếng, nụ hôn đầu tiên của ta vậy mà lại dâng cho một con chó mấy tiêu rồi, hu hu hu.
>
> Sắc mặt Dương Tiễn hơi khó coi, hắn nhìn Hao Thiên Khuyển, quát: "Đứng lên, mau theo ta về nhận phạt, lần này ta sẽ không dễ dàng tha cho ngươi nữa đâu."
>
> Hao Thiên Khuyển nức nở gâu một tiếng.
>
> Dương Thiền có chút thương hại nhìn về phía mấy người Điệp Doanh không biết nên làm gì kia: "Các ngươi cũng trở về hết đi! Bị lừa một lần cũng nên biết nhiều hơn một tí, đừng dễ tin những người trên mạng, các ngươi không hề biết người đang nói chuyện với các ngươi rốt cục là người hay chó, hay là thứ gì khác nữa đâu."
>
> Cuộc thi tranh cúp Thần thoại Hồng Hoang lần này đã chấm dứt, ngoài Thiên Ma giới ở hư không, có một đám thần linh người toả ra thần quang lóng lánh, vẫn một mực đứng vững, bảo vệ cánh cửa.
>
> Đột nhiên, trên chiến trường gương mặt Thái Nhất thường được sử dụng xuất hiện chút ít dao động, đồng tử của hắn khẽ di chuyển, trong mắt hiện lên vẻ thê thương, hắn nhìn lướt qua hư không, để lại một tiếng thở dài trong đó, rồi lại quay trở về trạng thái đờ đẫn như bình thường.
>
> Ngay sau đó Hậu Thổ đang cầm dù hoa cũng khẽ run lên, nhỏ giọng nỉ non nói: "Hậu Thổ! Ta là Hậu Thổ!"
>
> U Minh giới dưới Địa Phủ, Hậu Thổ đang đứng trong toà thần điện màu đen, ngẩng đầu nhìn về phía hư không, mỉm cười nói: "Ngươi là Hậu Thổ, ta là Bình Tâm! Các ca ca, muội chờ các huynh trở về." sắc mặt nàng lộ ra vẻ kích động.
>
> Hậu Thổ cầm một cây dù hoa, nói xong câu này nàng cũng ngây ngẩn cả người, hư không vẫn bình tĩnh không thay đổi gì cả, chút khác thường này ngoại trừ các đại năng bất kì lúc nào cũng nhìn chằm chằm họ phát hiện, thì chẳng còn ai biết tới nữa.
>
> Dù là những đại năng thì lúc này cũng thấy vô cùng kích động, Ngọc Đế nghĩ tới Dao Cơ, Trấn Nguyên Tử nhớ tới Hồng Vân, Côn Bằng nhớ tới Thái Nhất Đế Quân, trong lòng Tứ Phương Thủ Hộ Thánh Linh cũng nổi lên chút chờ mong.
>
> Sau khi cuộc thi chấm dứt, Trương Minh Hiên và đám người Lý Thanh Nhã mới nhàn nhã bay trở về đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nhìn Lý Thanh Nhã, mặt vô cùng đắc ý nói: "Thanh Nhã tỷ, lần này còn tốt hơn lần trước luôn, đúng không!"
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười gật đầu nói rằng: "Ừm! Lại còn rất có bản lĩnh kiếm tiền nữa chứ"
>
> Ạch ~ Trương Minh Hiên nghe vậy mặt hiện lên vẻ xấu hổ, ngượng ngùng nói: "Đó là tiền phí phục phụ thôi mà, kiếm tiền không phải bổn ý của ta, ta chỉ cung cấp cho họ những sự phục vụ tốt nhất, đó là kết quả bất ngờ ngoài ý muốn thôi."
>
> Lý Thanh Nhã mở miệng cười khẽ, nói: "Cứ kiếm tiền được là chuyện tốt rồi."
>
> Trương Minh Hiên lập tức vỗ ngực tự tin nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ yên tâm đi, chỉ cần tỷ đi theo ta, ta sẽ không để tỷ và Nha Nha phải đói khổ đâu, làm một gian thương đủ tư cách, ta có thể kiếm được rất rất nhiều tiền, chuyện nuôi gia đình sống qua ngày chỉ là chuyện bé tí teo thôi."
>
> Lý Thanh Nhã nghe vậy gằn giọng quát: "Nói mê sảng cái gì đấy. Ta và Nha Nha đi ra ngoài chút đây, đệ ở lại mà tìm hiểu thiên địa đi!"
>
> Nói rồi, chính nàng cũng phải bật cười ra tiếng, xoay người bay về nơi xa.
>
> Trương Minh Hiên cười ngô nghê hai tiếng, mới quay đầu đi trở về phòng mình, vừa mới mở cửa phòng ra, đã thấy cảnh vật chung quanh uốn khúc biến hoá, chỉ lát sau, hắn đã xuất hiện trong một cái đại điện.
>
> Trương Minh Hiên nhìn vào chỗ sâu trong đại điện, ngạc nhiên kêu một tiếng: "Sư phụ!"
>
> Rồi vội vàng bước nhanh vào trong, quỳ xuống một cái bồ đoàn, cung kính bái lạy, nói: "Đệ tử Trương Minh Hiên, bái kiến sư phụ!"
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu, mỉm cười lấy lòng nói: "Không biết sư phụ triệu đệ tử đến đây, là có gì cần căn dặn? Xin người cứ nói, đệ tử dù tan xương nát thịt cũng sẽ không tiếc."
>
> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên, nói: "Ngươi biết Dương Mi à?"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, hắn còn tưởng sư phụ muốn nói chuyện Tây Du cơ, không ngờ sư phụ lại hỏi chuyện về Dương Mi.
>
> Trương Minh Hiên chần chờ một lát, mới khẽ gật đầu một cái, nói: "Đệ tử biết ông ta."
>
> Chưa bao giờ Trương Minh Hiên dám xem thường thực lực của các Thánh nhân, nếu sư phụ đã hỏi, tốt nhất là cứ thành thật trả lời hết những gì mình biết!
>
> Thông Thiên giáo chủ đột nhiên mỉm cười nói rằng: "Ta biết ngay là ngươi không đơn giản mà! Có thể nói cho ta vài chuyện về Dương Mi đó không?"
>
> Trương Minh Hiên lập tức nói: "Sư phụ có lệnh, đệ tử đương nhiên sẽ nói hết những gì mình biết cho người nghe, thế nhưng những gì đệ tử biết cũng không nhiều lắm đâu ạ."
>
>
>
>