TRANG 255# 1
> Chương 508: Phật môn trả nợ
>
>
>
>
>
>
> Thông Thiên giáo chủ bình tĩnh nói: "Không sao, ngươi biết bao nhiêu thì cứ nói bấy nhiêu."
>
> Trương Minh Hiên thành thật đáp: "Vâng! Đệ tử đã từng gặp được một lão giả, ông ấy đã kể lại cho đệ tử nghe câu chuyện về Dương Mi, cụ thể ông ấy đã nói Dương Mi vốn là một trong những Ma thần trong ba nghìn Ma thần ở hỗn độn ."
>
> "Cái gì?"
>
> Thông Thiên giáo chủ ngạc nhiên la lên một tiếng, ngay sau đó lại bình tĩnh, ba nghìn Ma thần thì đã làm sao? Bây giờ ông muốn giết Ma thần cũng là chuyện dễ dàng thôi mà? !
>
> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Không dám dấu gì sư phụ, cụ thể ông ta đã nói rằng, bản thể của Dương Mi chính là một gốc cây dương liễu rỗng ruột trong hỗn độn, ông ta là Ma Thần không gian trong số ba nghìn Ma thần, lúc Bàn Cổ đại thần khai thiên đã chém bị thương bản thể của ông ta, sau khi Hồng Hoang được thành lập, Dương Mi cũng quyết định đi du lịch khắp nơi trong Hồng Hoang."
>
> Thông Thiên giáo chủ nhắm hai mắt lại, để tâm thần mình chìm vào trong ấn ký Khai Thiên, một lát sau, ông mở to hai mắt ra, nói: "Ta đã nhìn thấy ông ta, hoá ra gốc cây liễu đó chính là Dương Mi."
>
> Thông Thiên giáo chủ lại nói: "Hắn còn nói gì với ngươi nữa?"
>
> Đối với cách nói của Trương Minh Hiên, là có một lão giả đã kể lại chuyện này cho hắn nghe, Thông Thiên giáo chủ tin tưởng và không hề thấy nghi ngờ gì, trạng thái sinh hoạt của vị đệ tử này ông biết rất rõ, chỉ một chữ thôi, làm biếng! Hắn cực kì lười ra khỏi núi Thiên Môn, dù chỉ là trăm mét chung quanh nó cũng lười, thậm chí còn rất ít khi đi xuống cái đảo nhỏ bên dưới, ông chưa từng gặp qua kẻ nào lười biếng tới mức đó, những chuyện bí mật thế này hoàn toàn không phải một kẻ lười như hắn có thể phát hiện được, cách giải thích duy nhất chính là có đại năng nào đó từng đi ngang qua núi Thiên Môn, kể lại cho hắn chuyện này, như vậy lại có một vấn đề mới xuất hiện, vị đại năng đó là? Thông Thiên giáo chủ thầm nghĩ trong lòng.
>
> Trương Minh Hiên do dự một lúc, lắc đầu nói: "Không thể nói."
>
> Thông Thiên giáo chủ sửng sốt, nhíu mày hỏi lại: "Tại sao vậy?"
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận chỉ lên trời, vẻ mặt đau khổ nói: "Chuyện còn lại có liên quan tới sư công."
>
> Thông Thiên giáo chủ kinh ngạc nói; "Sư phụ à?"
>
> Trong lòng càng thêm tò mò, Thông Thiên giáo chủ đẩy tay ra một cái, một luồng ánh sáng mờ mờ từ trong tay ông bay ra, bao phủ toàn bộ bộ cung Bích Du.
>
> Thông Thiên giáo chủ nói: "Ta đã che đôi mắt của thiên cơ, tạm thời ngăn cách Thiên Đạo, bây giờ ngươi nói được rồi đấy."
>
> Trương Minh Hiên nuốt một ngụm nước miếng kể ra: "Lúc sư công thành thánh, Dương Mi tìm tối sư công, hai người đấu pháp trong hỗn độn, sư công lấy tất cả các pháp bảo như Thái Cực đồ, Bàn Cổ phiên, Tru Tiên kiếm đều dùng cả, thế nhưng những thứ đó đều bị Dương Mi dùng không gian thần thông thu đi hết, cuối cùng sư công nhận thua.
>
> Dương Mi đưa trả lại tất cả pháp bảo cho sư công, rồi nói: ta thành đạo sớm hơn ngươi ba ngàn năm. Sau đó, Dương Mi đại tiên bắt đầu đi chu du khắp hỗn độn."
>
> Thông Thiên giáo chủ có hơi thất thần, nỉ non nói: "Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, cả sư tôn mà cũng thua dưới tay người khác, mấy năm nay, đám người chúng ta đúng là có hơi kiêu ngạo rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhỏ giọng nói: "Sư tôn, con chỉ biết bấy nhiêu thôi."
>
> Thông Thiên giáo chủ lấy lại tinh thần cười nói: "Ngược lại còn khiến ta biết thêm được không ít chuyện."
>
> Rồi chợt ông lại lên tiếng hỏi: "Vậy ngươi có còn nhớ lão giả kể những chuyện này cho ngươi trông như thế nào không?"
>
> "Ông ta à? !"
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một lúc, nghiêm túc nói: "Người ông ấy mặc một bộ trường báo màu bụi, râu tóc xám trắng, nhưng diện mạo thì nhớ không nổi."
>
> Trương Minh Hiên rối rắm tự hỏi: "Sao lại không nhớ nổi diện mạo của ông ta nhỉ?" Ngay sau đó hắn như nhớ ra gì, nói: "Phải rồi, trong tay ông ấy còn cầm một cây gậy bằng gỗ khô."
>
> Trong đầu Thông Thiên xuất hiện hình ảnh một lão giả, tây cầm gậy gỗ, người mặc áo gai màu bụi đứng trên đụn mây, mái tóc xám trắng tung bay, khuôn mặt mơ hồ không rõ. Trong lòng ông thầm gọi một tiếng: "Sư tôn!"
>
> Khuôn mặt của lão giả trong đầu ông dần hiện lên rõ ràng hơn, đó rõ ràng chính là hình dáng của Hồng Quân Đạo Tổ.
>
> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ lập tức thay đổi, đồ đệ này của ông rốt cục có lai lịch thế nào, lại có thể khiến cho sư tôn vì hắn mà hạ phàm.
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận hỏi: "Sư phụ, ngài biết người đó là ai à?" Trong lòng hắn vô cùng hồi hộp, chẳng lẽ sư tôn đã nhìn ra hắn đang nói dối à?
>
> Thông Thiên giáo chủ cười nói: "Nếu đại năng muốn khiến ngươi không nhớ kỹ được mặt họ thì rất đơn giản, ngươi không rối rắm vì chuyện này nữa. Vi sư quen biết người đó, người đó không có ác ý gì với ngươi đâu."
>
> Trương Minh Hiên trợn tròn mắt, quen biết á? Vậy hoá ra có người đó thật à? !
>
> Thông Thiên giáo chủ lại nói thêm: "Chuyện Phật Giáo ngươi làm tốt lắm, cứ yên tâm tiếp tục đi, còn giờ thì ngươi nên trở về!"
>
> Ông vung tay lên, Trương Minh Hiên chỉ kịp kêu "Á!" một tiếng, là đã bay ngược ra khỏi cửa cung Bích Du, lúc hắn lấy lại tinh thần thì thấy mình vẫn đang đứng trước ngạch cửa, chuyện xảy ra trong cung Bích Du như thể chỉ là một giấc mơ vậy.
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu đi vào trong phòng, người kính ta một thước ta trả lại cho người một trượng, sư tôn đối xử với hắn rất tốt, không lý gì mấy chuyện này hắn cũng gạt sư tôn, nói dối quá nhiều thì tình nghĩa sẽ dần bị mài mòn, cho nên Trương Minh Hiên đã nói hết những gì mình biết về Dương Mi cho sư tôn nghe, dựa theo tính cách của Thông Thiên giáo chủ, cho dù sư tôn có nghi ngờ đôi chút, nhưng hắn vẫn sẽ rất an toàn.
>
> Như Lai Phật Tổ trở về Linh Sơn, nghĩ tới Địa Tạng Vương Bồ Tát cứ tỏ ra thần thần bí bí trong phòng cũng có chút chờ mong, rốt cục là có tin tốt gì đây? Ngay sao đó chính hắn cũng bật cười một tiếng, thân là Phật Tổ của chúng Phật, mà tâm thần còn bất ổn như thế, trong thời gian này, hắn đã quá lơi lỏng rồi.
>
> Phật Tổ ngồi xếp bằng trên đoá sen vàng chín tầng, nhắm mắt thiền.
>
> Chẳng mấy chốc, có tiếng bước chân loạng choạng đi tới đây.
>
> Như Lai nhíu mày, mở mắt ra nói: "A Nan, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> A Nan quỳ phịch một tiếng xuống đất, đầu đặt sát đất, không dám ngẩng đầu lên, nói: "Đệ tử có tội!"
>
> Như Lai mỉm cười nói: "Tam độc thất khổ, chúng sinh như nhau, thế nhân ai cũng có tội!"
>
> A Nan nằm sụp dưới đất, nói rằng: "Giấy nợ của ngân hàng tư nhân Linh Sơn!"
>
> Như Lai sửng sốt, mỉm cười nói: "Tiền tài đều là vật ngoài thân, nó sẽ khiến tâm thần chúng ta bị nhiễu loạn, khiến lục dục hoành hành, đây chính là căn nguyên của vạn ác! Chúng ta phải trả bao nhiêu?"
>
> Trong lòng A Nan cũng yên tâm được phần nào, quả không hổ danh là Phật Tổ, tâm cảnh đúng là cao tới khó lường.
>
> A Nan nói: "Mấy chục nghìn tỷ."
>
> Sắc mặt Như Lai trắng bệch, người hắn cũng rung lên một cái, thất thanh hỏi lại: "Ngươi nói chúng ta phải trả bao nhiêu cơ?"
>
> A Nan gian nan nói rằng: "Mấy chục nghìn tỷ!"
>
> Như Lai dùng tay đỡ đài sen, hai mắt đỏ bừng, mở miệng hỏi lại: "Sao lại nhiều tới mức này chứ?"
>
> A Nan vung tay lên, một cái màn hình xuất hiện giữa không trung, cung kính nói: "Phật Tổ, xin ngài hãy nhìn cái này! Đây là danh sách những người đã đặt cược cho chiến đội Mua Quả Nhân Sâm đấy ạ."
>
> Phật Tổ nhìn thoáng qua, chỉ thấy đầu choáng mắt hoa, Huyền Trang một tỷ, Hạo năm nghìn tỷ, Địa Phủ là nhà ta năm nghìn tỷ, Lão Đạo Sĩ một nghìn tỷ, Vô Đương hai nghìn tỷ...
>
> A Nan nói: "Họ đều được Huyền Trang chỉ dẫn nên mới đặt cược, có lẽ họ cũng không ngờ tới Phật Giáo chúng ta lại thua như vậy đâu."
>
> Như Lai khóc không ra nước mắt, hắn hoàn toàn không ngờ tới luôn đấy. Đám người này đúng là quá ác độc mà!
>
> A Nan gian nan hỏi: "Phật Tổ, chúng ta thật sự muốn trả tiền à? Số tiền thật sự rất nhiều đấy!"
>
> Như Lai cắn răng nói: "Trả! Không thể để những kẻ khác ngồi xem Phật Giáo ta mất mặt được."
>
> A Nan chua xót nói: "Vâng!" rồi khom người lui ra ngoài.
>
> Như Lai buồn bã thở dài, gia nghiệp to lớn bần tăng khó khăn vất vả lắm mới gom góp được bộ dễ dàng lắm à? Trong vòng một ngày ngươi đã tiêu sạch sẽ hết! Huyền Trang, bộ bát tự của ngươi không hợp với Phật Giáo ta à!
>
> Như Lai đã không còn tâm trạng gì nữa, nhắm mắt ngồi thiền, ngồi trên đài sen mà trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, càng nghĩ càng thấy đau lòng.
>
> Qua một lúc lâu, A Nan mới quay trở về cung kính cúi đầu nói: "Phật Tổ!"
>
> Như Lai thấy hắn đi vào, hỏi: "Đã trả hết chưa vậy?"
>
> A Nan cắn răng nói: "Linh Sơn ta đã hết sạch tiền rồi."
>
> Người Như Lai run lên một cái, chậm rãi nói: "Còn thiếu bao nhiêu nữa?"
>
> A Nan nói: "Còn thiếu mười tỷ của Huyền Trang. Phật Tổ, không thì đừng trả cho hắn làm gì! Hắn vốn chính là đệ tử nhà Phật chúng ta, lý ra nên giúp nhà Phật chúng ta chia sẻ."
>
>
>
>