Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 509: Mục 510

TRANG 255# 2

> Chương 509: Linh Sơn phá sản

>

>

>

>

>

>

> Phật Tổ cắn răng một cái nói: "Trả đi!"

>

> "Chúng ta đã hết tiền rồi!"

>

> A Nan chần chờ một chút lại nói thêm: "Không thì, chúng ta tháo dỡ vài ngôi bảo điện? Lấy hoàng kim bảo thạch trong đó ra bù đỡ vào."

>

> Hai mắt Phật Tổ giật giật, nói: "Không được! Làm vậy thì còn gì là uy nghi của Linh Sơn ta nữa chứ? !"

>

> Không đợi A Nan nói xong, Như Lai đã vội vàng nói thêm: "A Nan, chuyện này ta giao cho ngươi toàn quyền phụ trách, bổn toạ tin rằng ngươi có thể giải quyết chuyện này một cách hoàn mỹ, bổn toạ còn phải đả toạ, ngươi đi làm việc đi!" Nói rồi, Phật Tổ vung tay lên, A Nan lập tức biến mất khỏi Đại Hùng bảo điện.

>

> Như Lai âm thầm thờ phào một tiếng, cắn răng tự nhủ: "Đường Tam Tạng ~ "

>

> Trong một toà cung điện khác, Già Diệp đang sốt ruột chờ đợi, A Nan đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh Già Diệp.

>

> Già Diệp thấy vậy quay sang hỏi ngay: "A Nan, Phật Tổ có chỉ thị gì không?"

>

> A Nan nhìn Già Diệp, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, nói: "Phật Tổ nói, ngài tin tưởng chúng ta, bảo chúng ta tự giải quyết chuyện này cho tốt."

>

> Mặt Già Diệp cũng nhăn nhó cả lại, đầy đau khổ nói: "Chúng ta còn làm gì được nữa đây? Linh thạch, hoàng kim, châu báu, thứ nào có thể lấy bù nợ chúng ta đều đã vơ vét sạch sẽ, cả tiền riêng của bần tăng cũng đã bỏ không ít vào rồi."

>

> A Nan bổ sung thêm: "Cả ta cũng thế thôi."

>

> Hai người nhìn nhau không biết nên nói gì, trong lòng thì khóc rống như mưa.

>

> Qua một lúc lâu sau, A Nan mới nói: "Ngươi có nghĩ ra được cách gì không?"

>

> Già Diệp vừa lắc đầu lại gật đầu.

>

> Hai mắt A Nan sáng lên, hắn kích động hỏi ngay: "Ngươi nghĩ ra cách thật à?"

>

> Già Diệp nhỏ giọng nói: "Chung quanh Linh Sơn có rất nhiều quốc gia, bọn họ đều là tín đồ của Phật giáo chúng ta."

>

> A Nan ngạc nhiên, không dám tin hỏi lại: "Chắc không phải ngươi muốn gán nợ lên người họ đó chứ??" rồi hắn lắc đầu liên tục, bác bỏ: "Không ổn! Không ổn! Bóc lột tín đồ, Phật Tổ sẽ không dễ dàng tha thứ cho chúng ta đâu."

>

> Già Diệp lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Mấy quốc gia này, mỗi quốc gia đều có đáp một tượng Phật bằng vàng xem như hiếu kính, chúng ta lặng lẽ lấy mớ tượng Phật bằng vàng đó đổi thành tượng mạ vàng, đám phàm nhân đó làm sao biết được, vậy thì chúng ta đã có tiền trả nợ rồi."

>

> A Nan do dự nói: "Nhưng mà đó là thần tượng của Phật Tổ đấy."

>

> Già Diệp nghiêm mặt nói: "Chúng ta đâu có định huỷ hoại tượng Phật, chúng ta chỉ đổi chất liệu làm nó mà thôi, lấy cảnh giới của Phật Tổ, chắc người sẽ không để ý tới mấy thứ này đâu."

>

> A Nan một cắn răng nói: "Cứ làm vậy đi."

>

> Sau khi Phật Giáo trả hết toàn bộ tiền nợ, thì ngân hàng tư nhân Linh Sơn đại từ đại bi cũng chính thức tuyên bố phá sản, đây là ngân hàng tư nhân loại lớn phá sản tiếp sau ngân hàng tư nhân Thiên Địa Nhân, đám dân mạng thấy thì thần hồn nát thần tính, các thế lực muốn mở ngân hàng tư nhân thế lực cũng tạm thời buông tay để quan sát thêm rồi mới quyết định, trên mạng quá độ vào thời kì kinh tế tiêu điều.

>

> Trong động Hoả Vân, khe Khô Tùng, Hồng Hài Nhi ngồi trên ngai vàng làm bằng da hổ, cảm khái một câu: "Linh Sơn cũng phá sản, không có chuyện gì là dễ làm cả! Người đâu... "

>

> Một con tiểu yêu nghe gọi chạy vào, nửa quỳ xuống đất nói: "Đại vương!"

>

> Hồng Hài Nhi hỏi: "Đường Tam Tạng còn cách chỗ này bao xa nữa?"

>

> Tiểu yêu cung kính trả lời: "Còn cách khoản mấy tháng đi đường nữa."

>

> Hồng Hài Nhi buồn rầu nói: "Vậy thì chậm quá!"

>

> Nó phất tay bảo tiểu yêu đi ra ngoài, rồi tiếp tục chơi di động.

>

> Trên Đảo Huyền Không, sau khi Trương Minh Hiên bàn giao lại nhiệm vụ chế tác anh hùng cho đám người Trương Tiểu Phàm, thì tiếp tục sống cuộc sống làm cá muối của mình, mỗi ngày trêu Lý Thanh Nhã, dạy dỗ Lý Thanh Tuyền, ôm Nha Nha đi dạo phố phường, hoặc là nằm dài trên ghế vừa ngủ vừa tìm hiểu thiên đạo.

>

> Hôm nay, Trương Minh Hiên đang phẩm một ly trà thơm, hắn nằm dài trên ghế, híp mắt tìm hiểu nhân sinh.

>

> Đột nhiên, hắn nghĩ tới một việc, sau khi Văn Trong giao danh sách cho hắn, hình như hắn vẫn chưa làm được gì cả thì phải! Rảnh rỗi cũng không có gì làm, có nên lôi bọn chúng ta làm một trận không nhỉ? Nam lột sạch quần áo cột ở ngoài Nam Thiên môn, nữ lột sạch quần áo trên trong nhà, đánh cho vài roi.

>

> Trương Minh Hiên liếm môi, hình như không tệ chút nào đâu!

>

> Nói làm là làm ngay, Trương Minh Hiên lấy điện thoại di động ra nhắn tin với Văn Trọng.

>

> Tiêu Dao thần quân: Văn Trọng, có đó không?

>

> Văn Trọng: Văn Trọng bái kiến sư thúc! Sư thúc có gì cần căn dặn?

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, người trẻ tuổi biết lễ phép quá đi!

>

> Hắn cười cười gõ chữ: Văn Trọng, đám người đó bây giờ có ngoan ngoãn không? Gần đây có làm chuyện gì quá đáng không?

>

> Trong Lôi Thần điện, Văn Trọng thấy vậy sửng sốt, không phải họ đều đã bị lão nhân gia ngài phong ấn hết rồi à? Sao mà chạy ra gây rối gì được nữa?

>

> Nghĩ tới thủ đoạn của tiểu sư thúc nhà mình, Văn Trọng liền táp lưỡi không thôi, không ra tay thì thôi, vừa ra tay thì chiêu nào cũng đáng sợ, trên danh sách đó ngoại trừ Tử Vi Đại Đế Bá Ấp Khảo, còn lại thì đều bị chém giết hoặc phong ấn sạch sẽ, mà quan trọng là họ bị giết hoặc bị phong ấn thế nào hoàn toàn không ai biết cả, có thể làm được như vậy, chỉ có thể là Chuẩn Thánh, Vân Tiêu nương nương và Vô Đương Thánh Mẫu đều nói mình không ra tay giúp, mà tiểu sư thúc lại có thực lực che dấu được các Chuẩn Thánh khác, đúng là ngoài dự đoán của mọi người. Nếu không phải đám người nó muốn chết chạy đi chọc tiểu sư thúc, ai mà ngờ được ngoại trừ kiếm Thanh Bình ra, tiểu sư thúc lại còn được Chuẩn Thánh bảo vệ nữa cơ chứ?

>

> Trong khoảng thời gian này đám đồng nghiệp trên Thiên Đình, ai nấy đều vô cùng ngoan ngoãn, đoàn kết hữu hảo, hoà thuận nhiệt tình, còn thân thiết hơn huynh đệ ruột thịt, vừa gặp mặt là tay bắt mặt bừng chào hỏi thân thiết, có thể nói, họ đều đã bị thủ đoạn đáng sợ của Tiểu lão gia doạ sợ rồi.

>

> Nhưng sao giờ tiểu sư thúc lại đột nhiên hỏi chuyện này? Trong chuyện này có thâm ý gì khác à? Văn Trong nghiền ngẫm trong lòng một lúc lâu, mới cẩn thận hỏi: hồi bẩm sư thúc, bọn họ đều vô cùng “im lặng”.

>

> Trên đảo Huyền Không thượng, Trương Minh Hiên chẳng hiểu ra sao, lầu bầu một tiếng: "Im lặng á?"

>

> Ngay sau đó hắn lại tỏ ra bất mãn nói: "Làm gì vậy chứ? Trêu ta cái rồi im lặng luôn à, vậy ta làm sao mà đi trả thù được đây?"

>

> Tiêu Dao thần quân: Im lặng quá! Như vậy không hay đâu, nghĩ cách khiến họ làm gì đó lớn đi.

>

> Văn Trọng nhìn tin tức Trương Minh Hiên gửi tới, nhíu mày suy nghĩ một lúc, mới nói : "Hoá ra tiểu sư thúc ngại mọi người im lặng quá à! Cũng đúng, tiểu sư thúc đã cố sức chém giết phong ấn đám phản đồ ngỗ nghịch đó như vậy, đáng lý hắn phải tuyên dương công tích của tiểu sư thúc cho khắp Hồng Hoang đều biết mới đúng, đầu tiên là có thể giúp tiểu sư thúc tạo dựng danh tiếng, sau là có thể nhân đây làm đám đồ đệ lòng muôn dạ thú biết sợ hãi."

>

> Văn Trọng tự cho là mình đã hiểu được ý của Trương Minh Hiên, lập tức trả lời: Vâng, chuyện này là do sư điệt sơ sót, sư điệt sẽ sắp xếp cho các đồng môn đi ra làm việc ngay.

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười gật gật đầu, hắn nằm dài trên ghế, híp mắt lẩm bẩm: "Mau làm đi! Kiếm Thanh Bình của ta đã khát khao tới khó thể nhẫn nhịn được rồi này."

>

> Cùng lúc đó, trên núi Không Động, Quảng Thành Tử và Ngọc Đỉnh chân nhân đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi chơi cờ, những con cờ trắng đen lần lượt thay đổi, thế cục trên bàn cờ liên tục chuyển biến.

>

> Quảng Thành Tử cầm lấy một viên cờ đen đặt xuống bàn cờ, miệng thì thào: "Đã đến giờ!"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân cầm lấy một viên cờ trắng, không chút do dự đặt xuống bàn cờ, nói: "Sư huynh, tới giờ gì vậy?"

>

> Quảng Thành Tử lại nói: "Thân tín của Trương Minh Hiên đã bị chém giết và phông ấn không ít, trải qua một thời gian ngâm lại, chuyện này sẽ truyền bá rộng rãi cho mà xem, tới lúc nên để cho mọi người chuyện này do chúng ta làm rồi, cũng để cho Trương Minh Hiên biết, Xiển Giáo chúng ta cũng không phải thứ hắn có thể tuỳ ý ức hiếp."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh đã vì ta tốn công tốn sức."

>

> Quảng Thành Tử cười nói: "Ta là Đại sư huynh, chăm sóc các sư đệ của mình là chuyện đương nhiên."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân vội lấy lại tinh thần nói: "Sư huynh đã giúp ta tính toán rất nhiều, nên chuyện này cứ giao cho sư đệ ta đi làm là được!"

>

> Quảng Thành Tử cười nói: "Chuyện này chúng ta cần tỉ mỉ sắp xếp lại, nếu do chúng ta chủ động truyền ra ngoài thì có vẻ như là chúng ta đang cố ý, chúng ta cần phải tìm một cơ hội thích hợp."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu, không phải là muốn tuyên truyền sự tích của mình à! Hiểu mà!

>

> Đại đa số các tiên nhân vẫn thường làm thế này, sau khi họ làm xong một chuyện lớn gì đó, họ sẽ ghi chép nó vào trong ngọc giản hoặc là khắc lên vách đá của hang động, chờ tu sĩ nào đó trong lúc vô tình phát hiện, sau đó chuyện họ đã làm cứ thế được tuyên truyền ra ngoài, từ đó trở thành một đoạn truyền thuyết giai thoại.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!