Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 510: Mục 511

TRANG 256# 1

> Chương 510: Truyện mới

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nói chuyện với Văn Trọng xong, thì tiếp tục nằm xuống, cầm chén trà xuống một ngụm, tìm hiểu nhân sinh, thiên địa trắc trở, đạo pháp tự nhiên, chỉ có như vậy mới có thể dễ dàng tăng lên cảnh giới. Mặt kệ mọi người có tin hay không, thì Trương Minh Hiên vẫn luôn tin vào điều này, không tin thì xem đi, hắn cũng đã là Kim Tiên rồi đấy.

>

> Qua thời gian, Trương Minh Hiên bắt đầu chìm trong dòng minh tưởng sâu hơn, những đường đạo vận như có như không vòng quanh chóp mũi hắn, tiếng đại đạo ầm ầm vang lên bên tai.

>

> Tích tích leng leng... tiếng chuông điện thoại vang lên, ngắt ngang dòng minh tưởng của Trương Minh Hiên, hắn mơ mơ màng màng ngáp dài một cái, lấy điện thoại di động ra xem thử, thì thấy số TT của mình đang nhấp nháy liên hồi.

>

> Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong bụng một câu: "Ai thế nhỉ!"

>

> Hắn mở số TT của mình lên, chỉ thấy Khổng Viện Nhan Hồi gửi cho hắn một tin nhắn, đó là một cái video.

>

> Hai mắt Trương Minh Hiên sáng lên, hắn vội vàng ngồi dậy, cái này chẳng lẽ là video Nhan Hồi đi dạo thanh lâu à?

>

> Ngón tay hắn nhúc nhích vài cái, mở video lên, trong video là hình ảnh một phòng học, trong phòng học có một đám hài tử mặc nho sam đang rung đùi đắc ý chậm rãi đọc: "Từng Tử có viết: Mỗi ngày ta tự phản tỉnh bản thân mình: Có tận tâm tận lực giúp người khác làm việc chưa? Có thành tâm đối xử với bằng hữu hay chưa? Những gì lão sư truyền dạy cho dốc lòng ôn tập chưa?" Video tới đây thì hết, cả video chỉ có đúng một câu này mà thôi.

>

> Trương Minh Hiên không hiểu tự nhủ: "Có ý gì đây ta? Dạy mình đọc sách à? Hay là muốn xin mình tài trợ kinh phí dạy học?"

>

> Trương Minh Hiên chẳng hiểu đầu đuôi ngọn nguồn gì cả, quyết định ném di động sang một bên, tiếp tục nằm dài trên ghế nhắm mắt ngủ.

>

> Ngày hôm sau, Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi xuống phố phường tuần tra, từ sau lần quỷ mẫu, Trương Minh Hiên đã bắt đầu để tâm tới phố phường hơn, hắn không muốn phố phường này của mình trở thành nơi yêu tà lẩn trốn, nên mỗi ngày đi tuần tra thế này dù chưa chắc có nhiều tác dụng, nhưng cũng có thể khiến trong lòng hắn thấy yên ổn hơn.

>

> Trương Minh Hiên vừa đi, vừa nhìn ngắm chung quanh, trong lòng lại thầm nghĩ: "Xem ra cần phải nhanh chóng xây dựng một đại đội quản lý phố phường rồi, không thì mình cứ tuần tra suốt thế này cũng không phải cách hay!"

>

> Di động vang lên mấy tiếng tích tích, hai mắt Nha Nha lập tức sáng lên, nó vươn hai tay về phía Trương Minh Hiên, miệng kêu lên: "Thuốc ~ thuốc ~ "

>

> Trương Minh Hiên lấy điện thoại di động ra xem thử, lại là Nhan Hồi gửi video tới cho hắn, hắn mở video lên xem thử.

>

> Một thanh niên trẻ tuổi người mặc nho sam, đứng bên bờ hồ, mặt đầy thâm tình, chậm rãi đọc: "Mỗi ngày ta tự phản tỉnh bản thân mình: Có tận tâm tận lực giúp người khác làm việc chưa? Có thành tâm đối xử với bằng hữu hay chưa? Những gì lão sư truyền dạy cho dốc lòng ôn tập chưa?"

>

> Trương Minh Hiên nhìn video, lầu bầu tự hỏi: "Lại là cái này, rốt cục thì nó có nghĩa gì đây chứ!"

>

> Nha Nha duỗi hay tay về phía di động, nhất quyết đòi cho bằng được, miệng không ngừng hô: "Thuốc ~ thuốc ~ "

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Được rồi... chờ chút đã, về thúc sẽ cho con ngay."

>

> Người hắn lập tức bay lên trời, trong ánh mắt sùng bái của vô số yêu ma, bay trở về trên đảo Huyền Không.

>

> Ngày thứ ba, Trương Minh Hiên mới vừa rời khỏi cái giường, đã nghe tiếng di động kêu inh ỏi.

>

> Trương Minh Hiên cầm di động lên, nhìn thoáng qua cái, hết sức bất đắc dĩ nói: "Lại nữa rồi!"

>

> Mở video ra xem thử, lần này lại là mấy nữ tử người mặc nho sam, đứng trên đỉnh núi đón ánh mắt trời, miệng dõng dạc đọc: "Mỗi ngày ta tự phản tỉnh bản thân mình: Có tận tâm tận lực giúp người khác làm việc chưa? Có thành tâm đối xử với bằng hữu hay chưa? Những gì lão sư truyền dạy cho dốc lòng ôn tập chưa?" Giọng các ngô ngân vang trong sáng, dễ nghe như tiếng hát vậy.

>

> Lần này Trương Minh Hiên không nhịn được nữa, ngày nào cũng gửi video kiểu này cho ta làm quái gì chứ, hắn lập tức bấm vào số của Nhan Hồi, gọi video cho ông.

>

> Di động vừa reo lên hai tiếng, bên kia đã xuất hiện khuôn mặt già nua của Nhan Hồi.

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Lão Nhan, không phải ông đang bị bệnh gì đó chứ!"

>

> Nhan Hồi lắc đầu cười nói: "Ta rất khoẻ!"

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, tỏ vẻ khinh thường nói: "Vẫn ổn? Vậy ông cứ gửi mấy cái thứ chả hiểu ra sao đó cho tôi làm cái quái gì?"

>

> Nhan Hồi hít sâu một hơi, nói: "Ta nghĩ ngươi xem xong sẽ hiểu cơ đấy."

>

> Trương Minh Hiên chẳng hiểu gì cả, hỏi: "Hiểu cái gì cơ chứ?"

>

> Nhan Hồi nhắc nhở nói: "Tiệc tối mừng năm mới của hai năm trước."

>

> Trương Minh Hiên mặt đầy mê mang hỏi lại: "Cái gì cơ?"

>

> Nhan Hồi bất đắc dĩ nói: "Ngươi đã hứa với lão phu, sẽ viết một bộ truyện cho Nho Gia. Trong khoản thời gian này ngươi vừa lo cho chuyên mục đại sự lâm triều, lại vừa quay một bộ phim Thần Đăng Truyền, lại còn viết một bộ truyện mới là Đấu Phá Thương Khung, thậm chí còn tổ chức hai lần cúp quán quân trò chơi thế giới Hồng Hoang. Nhưng bộ truyện mới về Nho Gia mà ngươi hứa với lão phu, lúc nào mới có đây? Lão phu đã chờ tới mức bạc cả râu mép rồi này."

>

> Hai tròng mắt Trương Minh Hiên lập tức nhìn trái nhìn phải, nghe Nhan Hồi nói như vậy, hắn cũng chợt nhớ hình như là có chuyện này thật, vả lại, có lẽ, hình như, chắc là hắn đã làm hơi quá đáng rồi, khiến một ông cụ chờ tới mức râu mép bạc phơ luôn kìa.

>

> Nhan Hồi nhìn về phía Trương Minh Hiên nói: "Tiểu hữu, chắc không phải ngươi đã quên chuyện mình hứa với lão phu rồi đó chứ?"

>

> Trương Minh Hiên lập tức cười khan nói: "Đâu có, làm sao ta quên được cơ chứ, chuyện tiên sinh đã nhờ, lúc nào ta cũng ghi nhớ thật kỹ trong lòng."

>

> Nhan Hồi đáp lại một tiềng "Hờ!" đầy ngờ vực.

>

> Trương Minh Hiên nhanh miệng giải thích: "Ta nói thật đấy, cả tên truyện ta cũng đã nghĩ xong rồi này, tên là Nho Đạo Chí Thánh, nội dung truyện cũng đã nghĩ xong, nhưng vì quyển truyện này khá là kì lạ, cho nên cần thời gian hơi dài để sắp xếp cấu tứ lại các thứ ấy mà."

>

> "Nho Đạo Chí Thánh?" Nhan Hồi cười nói: "Tên rất hay! Xem ra là lão phu oan uổng tiểu hữu rồi."

>

> Trương Minh Hiên không đỏ mặt, không nói lắp, vô cùng nghiêm túc nói: "Đương nhiên là ông đã oan uổng ta rồi, ta nào phải loại người nói năng không biết giữ lời cơ chứ?" Rồi hắn lại cảm khái thêm: "Cơ mà cũng không có gì to tát cả, ta bị oan uổng quen rồi, do ta thông minh quá, nên làm việc thường không được mọi người hiểu cho."

>

> Nghe vậy Nhan Hồi lại càng thấy ngượng ngùng, ông nghiêm túc cúi đầu kiểm điểm nói: "Nho gia được ơn này của công tử, nếu sau này công tử cần gì, chắc chắc chúng ta sẽ dốc hết sức trợ giúp."

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Quá lời, đã quá lời rồi, đây toàn là chuyện ta phải làm cả mà."

>

> Nhan Hồi mỉm cười, không nói tiếp nữa, giờ truyện mới còn chưa đăng lên, nói nhiều quá thì có vẻ rất giả dối, chờ truyện đăng lên mạng rồi, nếu thật sự giúp ích được cho Nho gia, vậy đương nhiên ông sẽ không bạc đãi Trương Minh Hiên.

>

> Nhan Hồi tò mò hỏi: "Không biết tiểu hữu định lúc nào thì đăng truyện mới này lên?"

>

> Hai tròng mắt Trương Minh Hiên chuyển mấy vòng, hắn thử thăm dò hỏi: "Tết năm nay đăng luôn, ông xem vậy có được không?"

>

> Nhan Hồi nghẹn lời, lúc sau mới chậm rãi nói: "Tiểu hữu, nếu đợi tới năm mới thì tức là ba năm rồi đấy."

>

> Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: "Vậy chờ tới mùa thu nhé, trời cao gió mát, là một mùa tốt đẹp, rất thích hợp để đăng truyện mới."

>

> Nhan Hồi lại nói: "Vậy cũng còn rất lâu."

>

> Trương Minh Hiên tức giận nghiến răng hỏi: "Vậy ông nói xem lúc nào thì được?"

>

> Nhan Hồi cười nói: "Ngày mai."

>

> Trương Minh Hiên lập tức giơ chân giơ tay, phản bác: "Ngày mai gì chứ, ông đang nói đùa à? Sao ông không bảo bây giờ luôn đi? Ta còn phải gõ chữ vất vả đó! Lại còn phải sửa chữa các thứ, còn phải tích chương truyện, lại còn phải đăng lên mạng, rồi chờ xét duyệt các thứ, làm hết mớ này ít nhất cũng phải ba ngày đó."

>

> Nụ cười trên mặt Nhan Hồi biến mất tâm, ông nghiêm mặt nói: "Ba ngày à, vậy cũng được, ta đồng ý."

>

> Trương Minh Hiên sững sờ đương trường, không phải nói muốn tới mùa thu à? Sao giờ lại thành ba ngày rồi? Vừa nãy ai nói ba ngày thế? Ta là ai? Đã ra chuyện gì? Rốt cục ta đang ở đây đâu?

>

> Tâm trạng Nhan Hồi cực kì tốt, ông cười ha hả nói: "Vậy chuyện truyện với phải nhờ đạo hữu rồi, lão phu kiển chân chờ đợi." Vừa dứt lời màn hình đã lập tức đen thui.

>

> Trương Minh Hiên ngân ngẩn cả người, ngồi đờ bên giường, lẩm bẩm tự nhủ: "Chắc chắn là ta đang nằm mơ rồi, bây giờ ta nên nằm xuống ngủ tiếp mới đúng."

>

> Hắn xoay người nằm lên giường, kéo chăn che kín đầu mình lại, miệng thì thầm rên rỉ, những ngày làm cá muối sắp kết thúc, trong lòng thật là khó chịu quá đi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!