TRANG 256# 2
> Chương 511: Những chuyện nhỏ ở Ngũ Trang Quan
>
>
>
>
>
>
> Ngay lúc Trương Minh Hiên nằm trên giường khóc lóc om sòm lăn lộn không chịu đối mặt với hiện thực, thì ở Ngũ Trang Quan đã xảy ra một chuyện nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn.
>
> Mấy ngày nay, Minh Nguyệt của Ngũ Trang Quan sống cuộc sống vô cùng bi thảm, ban ngày giặt quần áo nấu cơm quét dọn bắt sâu, buổi tối quỳ gối trên da của thiên địa linh quả, sám hối bản thân, mà Thanh Phong thì cười hả hê vừa cắn hạt dưa vừa nhàn nhã giám sát Minh Nguyệt làm việc, thường thường còn khoa tay múa chân, vứt vỏ khoai làm làm phiền Minh Nguyệt.
>
> Hôm nay, Minh Nguyệt vẫn như thường lệ cầm một cây chổi quét dọn sân vườn, Thanh Phong thì đắc ý vừa cắn hạt dưa vừa đi theo sau Minh Nguyệt, nàng vừa quét qua một khúc, hắn lại vứt vỏ khoai lang xuống, lại còn chỉ đông chỉ tây: "Minh Nguyệt, chỗ này có lá rụng nè, mau quét cho sạch đi."
>
> "Minh Nguyệt, chỗ này còn bụi nè, mau lau đi."
>
> "Minh Nguyệt, chỗ này có vỏ hạt dưa nè, mau quét dọn đi."
>
> "Minh Nguyệt..."
>
> "Minh Nguyệt..."
>
> Minh Nguyệt vứt chổi xuống đất cái bốp, hai hàng mày liễu nhướng lên thật cao, nàng cả giận quát lên: "Thanh Phong, ngươi mau cút xa ra cho lão nương."
>
> Thanh Phong hoảng sợ, vội nhảy ra sau hai bước, miệng thì vẫn cứng rắn la lên: "Ngươi muốn làm gì vậy hả? Là lão gia bảo ta giám sát ngươi làm việc đó."
>
> Minh Nguyệt nhìn Thanh Phong, trong mắt bốc lên ngọn lửa giận hừng hực, chính là cái gã khốn lắm miếng này hại nàng bị phạt nặng thế này, phải làm cả đống việc luôn.
>
> Thanh Phong đã nhìn ra được hiện giờ cảm xúc của Minh Nguyệt không được ổn định cho lắm, hắn thật cẩn thận mớ miệng cảnh báo nói: "Ngươi đừng có làm bậy đó! Ngươi chọc lão gia tức lên, lão gia sẽ mắng ngươi là đồ ngốc nữa đó, thậm chí nói không chừng còn sẽ phạt ngươi nặng hơn nữa."
>
> Một câu đồ ngu ngốc của Thanh Phong giống như một mồi lửa, trực tiếp đốt thùng thuốc nổ, Minh Nguyên lập tức bùng lên, bao nhiêu uất ức khó chịu trong lòng mấy hôm nay đều nhảy hết cả ra.
>
> Cái chổi trong tay nàng vang lên hai tiếng răng rắc bị nàng bóp thành tro bụi, mái tóc dài sau lưng nàng đón gió bay lên, hai mắt muốn phụt ra lửa.
>
> Trong lòng Thanh Phong thầm kêu to một tiếng: "Không hay!" rồi vội vàng quay đầu lại muốn bỏ chạy.
>
> Minh Nguyệt tức giận giậm chân quát to một tiếng: "Muốn chạy đi đâu hả? !" Dứt lời nàng phi thân đánh tới, vung chân đá một cái, trúng ngay ót Thanh Phong.
>
> "Rầm!" một tiếng rầm vang lên, Thanh Phong ngã đập đầu xuống một cục đá, đầu choáng mắt hoa, ót muốn nở hoa luôn.
>
> Minh Nguyệt khom người, bắt lấy một chân của Thanh Phong, kéo hắn ra sau hậu viện, tạo thành từng vết dài dưới mặt đất.
>
> Chờ lúc Thanh Phong tỉnh lại đã phát hiện mình đang bị treo ngược dưới tàng cây nhân sâm, pháp lực trong người cũng bị phong ấn hoàn toàn.
>
> Thanh Phong vội vàng giãy dụa la hét: "Minh Nguyệt, ngươi muốn làm gì vậy hả? Mau thả ta xuống, lão gia mà biết chuyện sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu."
>
> Minh Nguyệt đứng dưới tàng cây nhân sâm, trong tay nắm một sợi dây mây dài, mắt hiện rõ vẻ ác độc, nàng nghiến răng nói: "Lão gia có bỏ qua cho ta không ta không biết được, nhưng bây giờ ta có thể chắc chắn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu."
>
> Nói rồi dây roi vung lên, một tiếng vút xé gió vang lên, tiếp theo là một tiếng bốp .
>
> "Á!" Tiếp sau đó tiếng thét to dài vang lên, hai mắt Thanh Phong trừng thật to, người hắn run lẩy bẩy miệng thì phát ra tiếng sói tru.
>
> Trong mắt Minh Nguyệt hiện lên vẻ đáng đời, roi mây trong tay nàng lại vút một tiếng đánh lên người Thanh Phong.
>
> "Á ~ hức hức hức ~" Thanh Phong tru lên đầy quái dị.
>
> Minh Nguyệt nhướng cao đôi mày liều của mình, hỏi: "Nói, ai mới là đồ ngu ngốc hả?"
>
> Thanh Phong liên tục gật đầu kêu rên: "Ta, ta là đồ ngu ngốc. Đừng đánh nữa, ta đầu hàng!"
>
> "Bốp!"
>
> "Á ~ "
>
> "Bốp!"
>
> "Á ~ "
>
> "Bốp! Ai mới là đồ ngu ngốc đây hả?"
>
> "Á ~ ta mới là đồ ngu ngốc."
>
> "Bốp! Sau này ai giặt quần áo?"
>
> "Á ~ ta, ta giặt quần áo."
>
> "Bốp! Sau này ai nấu cơm?"
>
> "A! Ta, ta nấu cơm."
>
> "Bốp! Sau này ai quét dọn?"
>
> "Hu hu hu ~ ta quét dọn."
>
> "Bốp! Ai quỳ sầu riêng?"
>
> "A ~ chúng ta có thể vứt mớ sầu riêng đó đi mà."
>
> "Bốp! Bốp! Bốp! Ai quỳ sầu riêng?"
>
> "Á, hu hu hu ~ ta. . . Ta. . . Ta quỳ!" ...
>
> Sau một trận tiếng bốp bốp bốp, Minh Nguyện đứng dưới tàng cây nhân sâm, cảm thấy thành thanh khí sảng, nỗi uất ức mấy ngày nay lập tức biến mất sạch sẽ, trời càng thêm trong xanh, đất càng thêm dày, ngay cả không khí cũng thơm mát hơn hẳn.
>
> Thanh Phong nửa chết nửa sống bị trôi ngược dưới tàng cây nhân sâm, nước mắt tuôn rơi như mưa, bi thương chảy ngược thành nguyên dòng sông.
>
> Minh Nguyệt vung tay lên, roi mây trong tay nàng đánh về phía Thanh Phong, Thanh Phong theo bản năng hét lên một tiếng thảm thiết, ngay sau đó hắn rơi cái bịch xuống đất.
>
> Minh Nguyệt trừng to mắt, quát: "Mau đứng dậy cho lão nương, còn không mau đi quét dọn mọi thứ.”
>
> "Á ~" Thanh Phong lập tức ngồi dậy, nhanh như chớp chạy biến ra ngoài, không biết hắn thó được cây chổi từ chỗ nào, mặt nhăn mày nhíu cầm lấy phủi phủi dưới đất, thấy Minh Nguyệt di ra, lập tức lộ ra nụ cười đầy nịnh nọt.
>
> Minh Nguyệt thấy thế chỉ hừ lạnh một tiếng, nàng lật tay cái, hộp hạt dưa đã xuất hiện, nàng cứ thế ngồi cắn hạt dưa ăn, phun vỏ hạt dưa xuống đầy đất.
>
> Trong vòng ba ngày này, Trương Minh Hiên thường xuyên thở ngắn than dài, đám người Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu nhìn thấy mà chẳng hiểu ra sao.
>
> Lý Thanh Nhã bỏ tấm vải đang thêu dở trên tay mình xuống, nhìn Trương Minh Hiên đang ngồi bên cạnh mình thở ngắn than dài, tức giận nói: "Rốt cuộc thì đệ làm sao vậy hả? Trong cứ như thiên kiếp sắp giáng xuống đầu đệ rồi vậy."
>
> Trương Minh Hiên mặt đầy đau khổ nói: "Thiên kiếp giáng xuống đệ còn không lo như thế này đâu! Dù gì cũng có phải đệ độ kiếp đâu mà."
>
> Trong thân thể hắn, đám người Trương Tiểu Phàm đều trợn trắng mắt khinh thường, cái câu này nghe mà tức chết luôn đấy.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Vậy rốt cục đệ bị làm sao>"
>
> Trương Minh Hiên mới kể đầu đuôi: "Mấy hôm trước, đệ có hứa sẽ giúp bên Nho Gia viết một quyển tiểu thuyết."
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Vậy thì đệ cứ viết đi! Dù gì đó cũng là sở trường của đệ mà, vả lại cũng rất lâu rồi đệ không viết tiểu thuyết mới đấy!"
>
> Trương Minh Hiên khó chịu nói: "Viết tiểu thuyết rất là mệt đó, vả lại bộ tiểu thuyết này còn rất là dài nữa chứ."
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn lên trời, khóe miệng run rẩy hai cái nói: "Còn có cả một đám độc giả vô lương chỉ biết hối chương mới."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên hờn giận than thở y chang hài tử, nàng vươn ngón tay ngọc ngà của mình ra, búng lên trán Trương Minh Hiên một cái, buồn cười nói: "Đệ đấy! Cái gì cũng tốt hết, chỉ là quá ư là lười thôi."
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng xoa xoa trán mình, lầu bầu trong miệng: "Đệ đâu có làm biếng, chỉ là đệ cần thường xuyên tự hỏi nhân sinh mà thôi."
>
> Lý Thanh Nhã không thèm nghe mấy lời nói xạo của Trương Minh Hiên, nàng mỉm cười nói: "Nếu đã hứa với người ta thì mau đi viết đi! Ta cũng rất muốn xem tiểu thuyết mới của đệ đấy! Trong đó luôn có rất nhiều tư tưởng diệu kì, nội dung cốt truyện cũng rất thú vị nữa."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy tinh thần chấn động, cười hì hì nói: "Nếu Thanh Nhã tỷ muốn xem, vậy ta sẽ đi viết ngay đây."
>
> Lý Thanh Nhã "Ừm" một tiếng, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy, lòng đầy ý chí chạy vụt về phòng mình, trong lòng thầm nghĩ, ta là vì Thanh Nhã tỷ, chứ không phải vì cái lão đầu Nhan Hồi xấu xa đó đâu, cái lão đầu Nhan Hồi ấy bụng dạ khó lường muốn chết.
>
> Trương Minh Hiên chạy về trong phòng, đóng cửa phòng lại một cái rầm, ngã người ngồi xuống ghế dựa, kéo màn hình chiếu lớn, bàn phím giả thuyết các thứ ra, bắt đầu nghiêm túc gõ chữ.
>
> Nho Đạo Chí Thánh
>
> Giới thiệu sơ lược: Đây là một thế giới mà người đọc sách nắm giữ sức mạnh thiên địa. Chỉ cần mang trong mình tài văn chương, thơ có thể giết địch, từ có thể tiêu diệt cả đoàn quân, văn vẻ có thể bình định thiên hạ. Tú tài đề bút, điều binh trên giấy; cử nhân giết địch, mở miệng thành thơ; tiến sĩ tức giận, giương thương múa kiếm. Thánh nhân giá lâm, dùng ngòi bút làm vũ khí, có thể tru diệt kẻ khác, có thể xử tội thiên tử vô đạo, dựa vào sức mình chống lại cả quốc gia. Lúc này đây, Thánh Viện nắm giữ văn vị, quốc quân nắm giữ quan chức, mười nước tranh chấp, Man tộc dòm ngó, bầy yêu tung hoành. Lúc này đây, thơ không còn gì nổi bật, từ chẳng còn phát triển, văn vẻ không có gì mới mẻ, đã trăm năm chưa có tân Thánh xuất hiện. Một đệ tử hàn môn không chút tiếng tăm, sau khi bị người ta đập vỡ đầu, người mang vô số thơ từ, văn vẻ kinh điển từ ngàn đời sau, bước trên con đường trở thành Thánh.
>
>
>
>