TRANG 257# 1
> Chương 512: Đăng tải tiểu thuyết mới
>
>
>
>
>
>
> Chương thứ nhất, hàn môn đệ tử.
>
> Đại lục Thánh Nguyên, Cảnh Quốc, Giang Châu, phủ Đại Nguyên, Tể Huyện.
>
> ...
>
> Toàn thân Phương Vận lạnh run, hắn đột nhiên bừng tỉnh, mở to mắt mờ mịt nhìn chung quanh.
>
> ...
>
> "Ta nhớ rõ lúc ấy tàng thư lâu bị cháy rất to, sau đó ta nhảy xuống đất chạy trốn, vậy sao bây giờ ta lại ở đây? Đây là chỗ nào thế này?" Phương Vận khó hiểu, tự hỏi trong lòng.
>
> ...
>
> Sau khi Khổng Tử đi về cõi tiên, Thánh thể hóa thành một cột khói văn cương, đâm thẳng lên chín tầng trời, giữ nguyên suốt thời thời gian dài, người trong thiên hạ ai ai cũng có thể nhìn thấy. Ba ngày sau, cột khói văn chương tự động tách ra làm ba, một rơi xuống thư viện Khúc Phụ, một rơi vào người ba vạn đệ tử, một lại rơi xuống thiên hạ.
>
> Năm vị Bán thánh bao gồm: Mạnh Tử, Tuân Tử, Tằng Tử, Tử Tư Tử cùng Nhan Tử cũng vì vậy tiến thêm một bước, thụ phong Á Thánh.
>
> Từ đó, mở ra một thời đại văn chương mới.
>
> Từ đó, bách gia đua tiếng tụ thành Nho.
>
> Trương Minh Hiên viết tới đây, đột nhiên sửng sốt, nghiêm túc thầm nghĩ: "Viết mấy cái này, có khi nào mình bị Bách Gia khác đánh chết không nhỉ?"
>
> Trong lòng thầm nghĩ: "Chắc không đâu nhỉ! Dù sao mấy vị đó là Thánh Hiền thì chắc mấy chuyện nhỏ nhặt này cũng sẽ không để trong lòng đâu nhỉ?! Đám đại nho trong Khổng Viện chắc sẽ bảo vệ mình nhỉ!"
>
> Nghĩ vậy, hắn quyết định, không thèm sửa, dù sao hắn cũng có người chống lưng.
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục điên cuồng gõ chữ, chương thứ hai nguy cơ.
>
> Chương này, Phương Vận đắc tội với Liễu gia, đồng thời bàn tay vàng của hắn cũng đã xuất hiện, trong đầu hắn xuất hiện cả một tàng thư lâu từ kiếp trước, bên trong có vô số văn vẻ của các Tiên Hiền, lại còn có cả thư điếm chứa đầ thơ ca kinh điển.
>
> Chương thứ ba, nữ nhân vật chính xuất hiện, Dương Ngọc Hoàn thanh mai trúc mã với nam nhân vật chính, vừa xinh đẹp thiện lương vừa hiểu ý người khác.
>
> Chương thứ tư, chương thứ năm, chương thứ sáu, chương thứ bảy, chương thứ tám, chương thứ chín, chương thứ mười.
>
> Trương Minh Hiên nhận được sự cổ vũ của Lý Thanh Nhã, bộc phát ra sức chiến đấu vô cùng đáng sợ, trước khi bầu trời tối đen, hắn đã viết một hơi được mười chương, hắn viết một một loạt tới khi chấm dứt đồng thử, Bán thánh truyền âm, và Phương Vận trở thành đồng sinh hai giáp mới thôi.
>
> Lúc này Trương Minh Hiên mới dừng tay lại, vươn người một cái, lẩm bẩm trong miệng: "Đã lâu rồi không cực khổ thế này, viết cỡ này chắc là được rồi nhỉ! Tiểu Phàm mau đăng lên mạng đi."
>
> "Được!"
>
> "Mà khoan ~ "
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một lúc mới nói thêm: "Chờ ta viết thêm vài chữ vào đã."
>
> Ngón tay hắn múa may vài cái, lách cách lách cách gõ thêm một dòng chữ lên, rồi mới vui vẻ nói: "Vậy là được rồi, mau đăng lên đi!"
>
> Trương Tiểu Phàm nhìn dòng chữ Trương Minh Hiên gõ thêm vào, thật hết biết nói gì cho phải, lúc sau hắn mới châm chước nói: "Viết vậy hình như không được hay cho lắm thì phải!"
>
> Trương Minh Hiên trừng to mắt, nói: "Sao lại không tốt chứ, những gì ta viết chẳng lẽ không phải là sự thật à?"
>
> "Nhưng mà! Chơi xỏ bằng hữu như vậy..."
>
> Trương Minh Hiên vung vẫy tay mấy cái, bình tĩnh nói: "Không có nhưng nhị gì hết." Sau đó hắn lại thấm thía khuyên nhủ: "Tiểu Phàm à, ngươi phải nhớ kỹ, cái thứ như bằng hữu ấy à, chính là dùng để chơi xỏ, mà nói, ta cũng đâu có viết cái gì sai sự thật đâu, đúng không."
>
> Lời này thốt ra từ trong miệng Trương Minh Hiên, hoàn toàn không có chỗ nào không đúng cả, đừng nói bằng hữu, cho dù là phân thân của mình hắn còn chơi xỏ được mà, có gì không làm được chứ?
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Xem như học hỏi!"
>
> Trương Minh Hiên vui mừng cười nói: "Vậy thì mau đăng lên mạng đi!"
>
> Nói xong, hắn ngáp một cái, ném mình lên giường, thoải mái chui vào trong chăn, quả nhiên vẫn là trên giường thoải mái nhất, nếu có một đại mỹ nữ nằm trong lòng nữa thì càng tuyệt hơn.
>
> Trong một cung điện trên đảo Huyền Không, các biên tập như Du Long, Bắc Hà, Kỳ Lân, Thanh Hồ đều đang vùi đầu làm việc .
>
> Chợt Kỳ Lân "Ồ" lên một tiếng, nói: "Đảo chủ đang tiểu thuyết mới lên mạng kìa."
>
> Mấy biên tập khác nghe vậy, tinh thần chấn động, vội vàng rời khỏi chỗ ngồi của mình, chạy lại chỗ Kỳ Lân, tập trung nhìn di động trước mặt nàng, quả nhiên nhìn thấy một quyển tiểu thuyết mới tinh, trang bìa là hình một thư sinh tay cầm sách, bên cạnh viết mấy chữ to Nho Đạo Chí Thánh, bên dưới đề Tiêu Dao thần quân.
>
> Thanh Hồ khó hiểu tự hỏi: "Thật là đảo chủ à? Chắc không phải có độc giả nào cố ý lấy tên giống y hệt đảo chủ đó chứ?"
>
> Kỳ Lân trợn mắt khinh thường, nói: "Có phải ngươi bị ngu không vậy? Ngoại trừ đảo chủ ra thì còn có ai có thể không thông qua chúng ta mà trực tiếp đăng truyện mới được hả? Nói cho cùng thì có hơi kì lạ đó, sao lần này không thấy đảo chủ tuyên truyền truyện mới trong các không gian nhỉ."
>
> Thanh Hồ ngại ngùng gãi đầu mấy cái, đúng vậy nhỉ!
>
> Du Long ngẫm nghĩ lát, nói: "Vậy có cần cho đề cử không? Ta thấy lần này đảo chủ có hơi lặng lẽ thì phải."
>
> Bắc Hà lên tiếng: "Phải cho chứ! Truyện mới của đảo chủ sao có thể không cho đề cử được chứ? Đảo chủ có thể âm thầm lặng lẽ, nhưng chúng ta đâu có thể xem như không phát hiện! Dù là tiên hiệp hay là kỳ huyễn huyễn huyễn, võ hiệp thần quái, các trang chủ đều phải cho đề cử hết, lại còn phải là vị trí tốt nhất, cái này gọi là quảng cáo trên mọi mặt trận."
>
> Du Long chậc chậc than một câu: "Xem cái trình vỗ mông ngựa này kìa."
>
> Bắc Hà trợn mắt khinh thường nói: "Cái này gọi là kẻ thức thời trang tuấn kiệt."
>
> Kỳ Lân lên tiếng chốt lại: "Vậy thì bên nào cũng cho đề cử hết đi! Mọi phương diện luôn."
>
> Đại tỷ đã lên tiếng, các vị biên tập đương nhiên ngoan ngoãn làm theo, Kỳ Lân bây giờ chính là khuê mật thân thiết của Lý Thanh Nhã, có sức ảnh hưởng lớn lắm đấy! Mọi người không ai dám khinh thường nàng, cũng chính vì thế Kỳ Lân dường như trở thành đại tỷ trong dàn biên tập này.
>
> Chẳng mấy chốc đề cử của Nho Đạo Chí Thánh xuất hiện trong tất cả các trang chủ phân loại, còn kèm theo dòng giới thiệu: Nho Đạo Chí Thánh tác phẩm mới của tác giả thần cấp Tiêu Dao thần quân đã được đăng tải, thiết lập hoàn toàn mới mẻ, một thế giới hoàn toàn khác biệt, sẽ dẫn mọi người trải nghiệm những phong cảnh hoàn toàn mới lạ, mọi người lướt ngang qua nhớ đừng bỏ lỡ nhé.
>
> Trương Minh Hiên thoải mái nằm dài trên giường ngủ không biết trời đất gì cả, ngược lại trên mạng đã bị hòn đá hắn ném ra làm dậy sóng, mỗi một nhóm TT đều ồn ào nhốn nhao, cả đám đều nhanh chóng chạy đi thông báo với mọi người, cách hơn một năm, cuối cùng Tiêu Dao đại thần cũng chịu viết truyện mới, đây đúng là tin tức trọng đại đó.
>
> Trong thành Trường An ở Đại Đường, Lý Thế Dân còn đang phê chữa tấu chương, chợt di động đặt bên cạnh hắn đột nhiên vang lên tiếng tích tích không ngừng.
>
> Lý Thế Dân liếc nhìn sang bên, hoá ra là có tin nhắn mới trong nhóm chat hoàng đế, hắn ngạc nhiên tự hỏi, bình thường không phải mấy người đó không thích nói chuyện à? Sao hôm nay lại náo nhiệt tới vậy nhỉ?
>
> Lý Thế Dân thả cây bút lông trong tay xuống, cầm lấy di động mở ra xem thử.
>
> Quốc vương nước Dạ Lang: Tiêu Dao thần quân đang tiểu thuyết mới rồi kìa, mau đi xem đi!
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Tiểu thuyết mới á? Tên gì vậy? Trẫm cũng có viết một quyển tiểu thuyết đấy, tên là phong lưu hoàng tử nháo hoàng đô, mọi người có rảnh thì nhớ đọc ủng hộ nhé.
>
> Quốc vương nước Bảo Tượng: ngươi viết tiểu thuyết sao có thể so sánh được với tiểu thuyết của Tiêu Dao thần quân chứ?
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Không cũng một thể loại, nhưng ta dám cam đoan sẽ rất hay, xem qua một cái là không quên được đâu, tình cảm bên trong đó dạt dào lắm đấy ~
>
> Quốc vương nước Dạ Lang: phong lưu hoàng tử nháo hoàng đô là do ngươi viết à! Có hứng thú cải biên thành phim không? Ta có thể giúp ngươi quay thành phim điện ảnh đó.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: [kiêu ngạo] không cần, quay phim ta tự mình làm cũng được.
>
> Quốc vương nước Ô Tư Tàng: Chạy xa, chạy xa quá rồi, chuyện chính yếu là Tiêu Dao thần quân đã viết truyện mới rồi kìa.
>
> Đại Đường quốc vương: Truyện mới à? Tên là gì vậy?
>
> Quốc vương nước Ô Kê: lão Đại, truyện mới tên là Nho Đạo Chí Thánh.
>
> ...
>
> Lý Thế Dân tắt cửa số nói chuyện phíếm đi, lẩm bẩm: "Tấu chương lát nữa xem rồi chỉnh sửa chắc cũng không sao đâu nhỉ! Dù gì đọc mấy chương truyện cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian."
>
> Thế là hắn an tâm mở Thư thành ra, liếc mắt một cái đã nhìn thấy được quảng cáo của Nho Đạo Chí Thánh, quả nhiên là tiểu thuyết mới của người nọ.
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế ngồi trong hoa viên ngoài Tử Ngưng điện, miệng cười lẩm bẩm: "Xú tiểu tử, rốt cục cũng chịu viết truyện mới rồi cơ đấy."
>
> Không ít thần linh thiên tướng đều lấy di động ra bắt đầu xem, đây là truyện mới của Tiểu lão gia đó, không những phải xem, mà còn phải khen ngợi phát thưởng, không thì những kẻ bị chém giết hoặc phong ấn đó rất có thể thể chính là mình của sau nay.
>
> Bên ngoài Nam Thiên môn, Trì Quốc Thiên Vương lưng tựa vào cột, ngồi trên đàn tỳ bà, tay cầm di động, lầu bầu tự nhủ: "Tiểu lão gia thật đúng là lợi hại, vừa mới phong ấn một đám người, ngay sau đó đã viết sách mới, tâm trạng xem ra không tệ chút nào."
>
>
>
>