TRANG 257# 2
> Chương 513: Về Nho Đạo
>
>
>
>
>
>
> Đa Văn thiên vương ngồi trên bảo tán gần đó, cũng chậc lưỡi nói: "Đúng vậy! Khắp Thiên Đình đều đang ồn ào chuyện này, đám người dám bày trò hãm hại Tiểu lão gia, toàn bộ đều bị Tiểu lão gia chém giết, thậm chí còn phong ấn lại nữa, hiện giờ hung uy của Tiểu lão gia đã lan rộng khắp mọi nơi!"
>
> Tăng Trường thiên vương ngồi xổm trong gốc, cũng gật đầu lia lịa, nói: "Họ bị vậy là đáng lắm! Tiệt giáo Tiểu lão gia của chúng, sao có thể để họ khinh thường như vậy, cho dù là Tiểu lão gia không ra tay, cũng có người không để yên cho họ đâu, thật nghĩ mình là đại nhân vật à, lên được bảng Phong Thần rồi mà vẫn không chịu ngồi yên."
>
> Quảng Mục thiên vương "Hừ" một tiếng nói: "Mọi người đừng nói thêm gì nữa, ở sau lưng nghị luận Tiểu lão gia cũng không phải chuyện gì hay ho đâu, chúng ta chuyên tâm đọc truyện đi! Chuyên tâm đọc truyện!"
>
> Cả đám đều bật cười ha ha mở Thư thành ra, liếc mắt một cái đã nhìn thấy đề cử của Nho Đạo Chí Thánh, bởi vì vị trí trí của nó quả thật là quá bắt mắt.
>
> Ngoài ba mươi ba tầng trời, Thanh Loan hưng phấn chạy vào cung Nữ Oa, kêu to: "Nương nương, Trương Minh Hiên viết tiểu thuyết mới rồi kìa."
>
> Nữ Oa lười nhác nằm dài trên giường mây, những đường cong duyên dáng trên người nàng ẩn hiện đằng sau lớp màn,vô cùng hấp dẫn mê hoặc, tiếc là cảnh đẹp này ngoại trừ Thanh Loan và Thải Phượng, thì trong tam giới này đã không còn ai nhìn thấy được nữa.
>
> Nữ Oa từ trên giường mây ngồi dậy, nói: "Ta biết rồi!"
>
> Thanh Loan cười hì hì nói: "Lần này là hắn viết tiểu thuyết về Nho Gia, lại còn dùng tên Chí Thánh nữa chứ, có phải đã quá khinh nhờn các Thánh nhân rồi không?"
>
> Nữ Oa khinh thường đáp: "Ngươi nói chuyện quá nhỉ, đừng nói là Chí Thánh, cho dù hắn nói mình Thánh Vương thì cũng chẳng sao cả? Mấy chuyện này chúng ta chưa bao giờ để trong lòng hết."
>
> Thanh Loan cười hì hì nói: "Ta đã hiểu, lòng dạ các Thánh nhân đều rất to lớn!"
>
> Các thế lực ở Linh Sơn, U Minh địa phủ, Long cung cũng lần lượt mở di động ra.
>
> Trong Khổng Viện, Nhan Hồi ngồi dưới tàng cây tùng trong sân, lấy di động ra cười lầu bầu: "Xem ra ba ngày vẫn là quá nhiều, chỉ mới ngày hôm sau thôi mà tiểu thuyết mới đã được đăng lên rồi, không biết Trương Minh Hiên sẽ viết ra cảnh tượng kì diệu nào đây." Trong mắt ông hiện lên vẻ chờ mong, ông không hề nghi ngờ gì về năng lực viết tiểu thuyết của Trương Minh Hiên, thuỷ tổ tiểu thuyết nhánh mới, sao có thể chỉ là hư danh.
>
> Nhan Hồi mở tiểu thuyết Nho Đạo Chí Thánh ra, trang đầu tiên đã xuất hiện một dòng chữ ghi chú: Nội dung câu chuyện này đều được viết dựa trên ý nguyện của Nho Gia, không hề có quan hệ gì với bản tác giả, tất cả quyền giải thích cuối cùng đều thuộc về Nho Gia.
>
> Nhan Hồi sửng sốt lẩm bẩm: "Câu này là có ý gì thế nhỉ? Quyền giải thích cuối cùng là thứ gì? Chỗ này không phải nên đề là Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, nếu có giống nhau chỉ là do trùng hợp à?"
>
> Nhất thời Nhan Hồi cũng không hiểu được tại sao Trương Minh Hiên lại viết câu này, rốt cục là hắn có ý gì đây, nhưng trong lòng ông vẫn thấy hơi lo lắng, ông có cảm giác Trương Minh Hiên đã đào một cái hố rất sâu cho Nho Gia.
>
> Nhan Hồi vội vàng mở vào phần chính văn đọc thử.
>
> Chương thứ nhất hàn môn đệ tử.
>
> Đại lục Thánh Nguyên, Cảnh Quốc, Giang Châu, phủ Đại Nguyên, Tể Huyện...
>
> Chỉ một lát sau, sắc mặt Nhan Hồi lập tức thay đổi, nếu phần nội dung lúc đầu vẫn là chuyện xuyên qua nghìn bài một điệu, vậy thì thế giới quan được triển khai ngay sau đó lại làm Nhan Hồi phải giật cả mình.
>
> Chu Văn Vương mặc một bộ đồ trắng, lạnh lùng trừng mắt nhìn về trước, liệt kê từng tội một trong mười tội trạng lớn mà Thương Trụ Vương phạm phải, mỗi lần một tội lớn được nói ra, quốc vận của Đại Thương lại giảm mất một phần, Thương Trụ Vương già đi mười tuổi. Văn Vương kể xong, quốc vận Đại Thương phá vỡ, Thương Trụ Vương đã hấp hối, gần đất xa trời.
>
> ...
>
> Cuối cùng, Ngũ Tôn Man Thánh đều ngã xuống, tam đại yêu thánh chỉ có một vị chạy thoát được.
>
> Đồng hoang ngàn dặm, máu chảy thành sông.
>
> Trụ Vương băng hà, trăm vạn sĩ binh Đại Thương đều tang mệnh.
>
> Người đời sau khen ngợi Chu Văn Vương: chỉ tay diệt sạch Yêu Man, một mình trấn an thiên hạ.
>
> Thiên Đình, trong phủ Thiên Hỉ Tinh Quân, Trụ Vương nhìn di động, mỉm cười đầy châm chọc: "Cơ Xương, chỉ là hạng tiểu nhi! Ăn con mà sống, chẳng xứng làm phụ thân!"
>
> Trên thiên đình, không ít thần linh cũng vừa đọc vừa cười mắng: "Bậy bạ!" Nếu mọi chuyện chỉ đơn giản vậy thì tốt rồi, họ đâu cần phải đánh cho vất vả như vậy.
>
> Bên trong Khổng Viện, Nhan Hồi buồn cười nói: "Lại viết cho Chu Văn Vương quy về Nho Gia, lời nói dối này có hơi to rồi đó."
>
> Sau đó ông lại bắt đầu thấy đau đầu, ông biết ngay là cái đoạn ghi chú bên trên là có nguyên nhân khác mà, ngay phần mở đầu đã đề cập tới Chu Văn Vương, đằng sau không biết sẽ nhắc tới ai nữa đây, chắc không phải cả Nữ Oa nương nương cũng bị hắn viết vào đó chứ? ! Bịa đại ra cái tên nào không tốt à, sao cứ phải viết người thật vào làm gì chứ? Trong lòng Nhan Hồi chợt dâng lên cảm giác hối hận.
>
> Nhưng ông cũng chỉ có thể gắng gượng ép mình xem tiếp, ngay sau đó là chuyện Khổng Tử giáng sinh, đi chu du khắp các nước, biên soạn Xuân Thu, trở thành Á Thánh.
>
> Yêu Man xâm phạm biên cảnh, Khổng Tử tay trái cầm Sách Xuân Thu, tay phải cầm Bút Xuân Thu giết chết Đại Thánh xà tộc, phanh thay chia ra cho các đệ tử cùng ăn, ngay sau đó một mình ông đánh xe, trên thì đi tam man, dưới thì đi tứ hải, trèo lên núi Ngũ Yêu, ép hai tộc Yêu Man ký kết ước hẹn đình chiến ngàn năm.
>
> Nhan Hồi chậm rãi đọc, dần dà trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng hào hùng, lái xe đi khắp thiên hạ, độc thân trấn áp Yêu Man, đây chính là việc một đại trượng phu nên làm! Nếu thật sự có một thế giới thế này, ta chắc chắn cũng sẽ vì Khổng sư đánh xe, lấy Nho Đạo trấn áp thiên hạ.
>
> Cảm xúc dâng trào còn chưa tan hết, sắc mặt Nhan Hồi đã đỏ bừng lên, ông ho khan liên tục, hai mắt đó lên đọc tiếp phần tiếp theo.
>
> Môn nhân của nho gia không hề tranh đấu với Bách Gia khác nữa, Khổng Tử, Tôn Tử, Tử Tư thậm chí còn nói ra ý tưởng "học Bách Gia", chủ động đi về phía Bách Gia thỉnh giáo, lại còn ra tay trở giúp Bách Gia học tập văn chương, Mặc Tử của Mặc gia, Hàn Phi Tử của Pháp Gia, Lã Bất Vi của Tạp Gia, Hứa Hành của Nông Gia, Tôn Tử của Binh Gia lần lượt thụ phong Bán thánh... Từ đó, Bách gia chung quy cũng gom về Nho Gia.
>
> Nhan Hồi đọc tới đây, mặt trắng behc65 lẩm bẩm: "Xong đời rồi…"
>
> Hắn rốt cục biết cái câu ghi chú ở phần đầu truyện kia có nghĩa gì, hoá ra là vì quyển tiểu thuyết này bịa quá nhiều chuyện, bản thân Trương Minh Hiên không dám tự ôm, nên trực tiếp đổ hết lên người Nho Gia.
>
> Nhan Hồi khóc không ra nước mắt, lúc trước sao ta lại bị mỡ heo bôi vào mắt lại chạy đi nhờ hắn viết giùm tiểu thuyết thế này? Chính ngươi cũng biết thứ mình viết ra sẽ tạo thành phiền phức, thì không viết đơn giản đi được à? Thay đổi tên người, thay đổi bối cảnh không phải là được rồi à? Hu hu hu, tim ta đau quá.
>
> Trong một thôn trang non xanh nước biết, mấy nam tử trung niên mặt mày hàm hậu đang vùi đầu bận rộn dưới ruộng, một lão giả ngồi ở đầu ruộng, nhàn nhã cầm một bát từ uống trà.
>
> Chợt có một tiểu hài tử chạy từ xa tới, mỗi một bước chân nó giẫm xuống đất chính là mấy chục thước xa, hoá ra nó đang dùng phép thuật súc địa thành thốn.
>
> Tiểu hài tử chạy đến trước mặt lão giả, thở phì phì la lên: "Lão tổ, lão tổ, có người nói bậy về người kìa."
>
> Mấy nam tử trung niên đang bận rộn dưới ruộng nghe tiếng la của tiểu hài tử, đều bật cười dừng tay, chống cuốc nhìn về phía nó.
>
> Lão giả cũng bật cười ha hả, nói: "Tiểu Đông Tử a! Ai nói bậy về ta hả, con giúp lão tổ đánh kẻ đó một trận đi, được không?"
>
> Tiểu Đông Tử rụt đầu, cẩn thận nói: "Con đánh không lại hắn."
>
> Một nam tử trung niên đứng dưới ruộng, nghe vậy cười ha ha nói: "Tiểu Đông Tử đánh hết mấy đứa nhỏ dưới mười tuổi trong thôn nay mà cũng biết sợ hãi à?"
>
> Tiểu Đông Tử rướn cổ, dõng dạc nói: "Là Nho Gia nói bậy về lão tổ tông đấy, có giỏi thì ngươi bảo lão tổ tông đi đánh bọn họ đi!"
>
> Nam nhân trung niên biến sắc, lập tức quay đầu nhìn về phía tiểu hài tử.
>
> Lão giả cũng sửng sốt, cười ha hả nói: "Nông Gia ta xưa nay xem như có giao hảo với Nho Gia, ta thật muốn xem hắn sẽ nói bậy về ta thế nào."
>
> Tiểu Đông Tử lập tức lấy điện thoại di động ra, mở tiểu thuyết Nho Đạo Chí Thánh lên, la làng: "Lão tổ, ngài xem đi, chính là cái này, trong này nói nhưng gì người tu luyện đều là do Nho Gia dạy, trên đó còn nói Bách Gia đều gom về Nho Gia kìa."
>
> Lão giả nhìn thử một đoạn, nhíu mày nói rằng: "Nho Đạo Chí Thánh, Bách Gia đều gom về Nho Gia." Sau đó bật cười nghĩ: "Tiểu tử Nhan Hồi đúng là cái gì cũng dám nói hết nhỉ! Lần này hắn gặp phiền toái lớn rồi đây."
>
> Ở Ngũ Trang Quan, một cái trung niên nam tử người mặc áo đen đi nhanh vào vào nhà, đến trước mặt Trấn Nguyên Tử nói: "Bản thể, ngài đã xem Nho Đạo Chí Thánh chưa?"
>
>
>
>