Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 514: Mục 515

TRANG 258# 1

> Chương 514: Mưa gió nổi lên

>

>

>

>

>

>

> Trấn Nguyên Tử khẽ gật đầu cười nói: "Đương nhiên đã xem rồi. Ngươi không ở yên trong thành Cơ Quan của mình, chạy tới Ngũ Trang Quang của ta làm gì?"

>

> Nam tử trung niên mặc áo đen cũng chính là Mặc Tử, nhíu mày nói: "Trong tiểu thuyết mới của Trương Minh Hiên nói là ta đang tu luyện Nho Gia giáo, nhận được phúc trạch của Khổng Tử, rồi còn nói linh tinh gì mà Bách Gia chung quy gom về Nho Gia, nếu chuyện này truyền ra ngoài, được dân chung khắp thiên hạ tán thành, vậy Mặc Gia của ta sẽ vĩnh viễn thấp hơn Nho Gia một bậc."

>

> Trấn Nguyên Tử chau mày lại, nói: "Vậy ngươi muốn thế nào? Trương Minh Hiên có quan hệ với sư tôn, không động vào hắn được đâu."

>

> Mặc Tử cung kính cúi đầu nói: "Trên sách có nói, tới cuối cùng toàn bộ quyền giải thích sẽ quy về Nho Gia, vậy ta đây sẽ đi tìm Nho Gia để họ cho ta một câu trả lời."

>

> Trấn Nguyên Tử gật đầu đồng ý: "Có thể!"

>

> Hàn Phi Tử của Pháp Gia, Tôn Tử của Binh Gia, Trâu Diễn của m Dương Gia, Quỷ Cốc Tử của Tung Hoành Gia và các nhà khác của Bách Gia, đều không giữ nổi bình tĩnh, Bách Gia chúng ta trước giờ nước giếng không phạm nước sông với Nho Gia các người, bây giờ Nho Gia các người vì nâng cao bản thân mình mà làm thấp đi Bách Gia, vậy có phải đã quá đáng rồi không? Nếu chuyện này bị lan truyền ra ngoài, vậy có phải khi đệ tử Bách Gia nhìn thấy đệ tử Nho Gia cũng cần khom người hành lễ, mở miệng gọi một tiếng lão sư hay không?

>

> Trong một không gian không biết tên, Khổng Tử cũng lạnh cả người, Nhan Hồi ngươi đúng là biết làm việc ghê nhỉ! Bách Gia mà kéo nhau đi đòi câu trả lời, cả hắn cũng không chịu nổi đâu!

>

> Khổng Tử nghiêm túc tự hỏi một lúc, quyết định tốt nhất là mình nên bế quan tu luyện! Thiên địa sắp có biến đổi lớn, cần bế quan tu luyện để ứng phó chuyện trong tương lai, không sai, chính là ý này, đóng của không gian, tắt hết thông tin, còn về di động, Khổng Tử do dự một lúc, tốt nhất là đừng nên tắt nó! Về sau thì cứ nói là mình bế quan nên không nghe được

>

> Ngọc Đế đọc xong chương thứ nhất, bật cười ha ha nói: "Trương Minh Hiên đúng là tự tìm đường chết, viết về Yêu tộc thì thôi đi, dù sao ít nhiều gì ngươi cũng có quan hệ với Yêu Tộc, nhưng viết về Man Tộc, đây không phải rõ ràng là đang ám chỉ Vu Tộc à? Cẩn thận Hậu Thổ đi lên đánh mông ngươi đấy."

>

> Đọc xong chương thứ nhất, không ít người đọc sách đều thấy vô cùng kích động, Khổng Thánh vô địch trần đời, mọi thứ đều hạ tiện, chỉ có đọc sách là cao quý nhất, nhân vật chính của câu chuyện này còn là một nho sinh đi xuyên từ Đường triều qua, đúng là rất dễ dàng khiến mọi người bị cuốn vào cốt truyện.

>

> Không ít người sau khi xem xong chương thứ nhất, đều vội vàng mở chương thứ hai ra, mâu thuẫn đã bắt đầu xuất hiện, bàn tay vàng cũng đã hiển lộ.

>

> Ba người Trình Xử Mặc đang chui trong một phòng khách điếm, người thì nằm kẻ thì ngồi xem di động, từ sau khi di động xuất hiện, thời gian cả ba vào học viện cũng ngày càng ít, bây giờ chắc lão sư trong học viện cũng đã quên mất mình có ba học sinh này.

>

> Trình Xử Mặc mở miệng mắng: "Liễu Tử Thành đáng chết, đúng là hạng người mặt bóng như trứng gà, không khác gì Đỗ Hà mà, đám mặt trắng đó toàn là thứ bại hoại."

>

> Trình Xử Lượng vui vẻ reo lên: "Đại ca, huynh nói được nguyên một câu thành ngữ kìa."

>

> Trình Xử Mặc sửng sốt, đắc ý nói: "Ta chính là một tài tử, nói vài câu thành ngữ thì có gì hơn người đâu chứ, ta chỉ là lười khoe khoang với hạng người như Đỗ Hà mà thôi, cái này gọi là khiêm tốn."

>

> Trình Xử Lượng gật đầu liên tục nói: "Không sai, khiêm tốn! Huynh đệ chúng ta đều khiêm tốn."

>

> Trình Xử Bật trợn mắt khinh thương, bản thân hắn có trình độ thế nào, chẳng lẽ trong lòng hắn không tự biết à? Cứ tiếp tục yên lặng đọc sách thôi.

>

> Chương thứ ba, Giang Châu Tây Thi. Vị hôn thê hiền lành lương thiện của Phương Vận xuất hiện, khiến người ta nhìn thấy mà vô cùng đau lòng, sinh ra cảm giác muốn yêu thương nâng niu, hận không thể ôm nàng vào lòng để yêu thương chăm sóc.

>

> Chương thứ tư hài tử nhà người ta.

>

> Chương thứ năm, vào phòng thi.

>

> Trong những chương này, các cấp bậc của thơ từ cũng được phân chia rất rõ ràng, Xuất Huyền, Đạt Phủ, Minh Châu, Trấn Quốc, những phân chia này làm người đọc đều thấy vô cùng hưng phấn.

>

> Bên trong Khổng Viện, Nhan Hồi cố gắng bình ổn tâm trạng, tiếp tục đọc tiểu thuyết, những chuyện đằng trước, thì chỉ đành nhờ lão sư thôi, để lão sư ra tay thì chắc chắn sẽ không thành vấn đề, còn ông thì cứ tiếp tục xem đằng sau còn có chỗ nào đề cập thái quá để con sẵn sàng phòng bị.

>

> Nhan Hồi xem tới nhập thần, vào phòng thi bái thánh tượng tế thánh văn, từng chuyện từng chuyện xuất hiện trước mắt, làm ông sinh ra đồng cảm, đây mới là thời kì thịnh thế của Nho Đạo!

>

> Chẳng mấy chốc, ông đã đọc được tới chương thứ sáu, Khổng Tử đi đâu rồi.

>

> Không ít nho sinh cũng đang lén lút đọc bộ tiểu thuyết này, đặc biệt họ tỏ ra cực kì hứng thú với các cuộc thi trong đó, không biết cuộc thi ở dị giới sẽ có đề bài thế nào, bản thân họ có thể thi được tới trình độ nào.

>

> Trên mạng trong một nhóm chat có tên là học bá trong thiên hạ, mọi người đang vô cùng náo nhiệt.

>

> Đại Đường - Ngâm Phong: Tất cả mọi người chú ý! Chương thứ sáu: Đề thi là năm Chiêu Công thứ hai mươi bảy, Khổng Thánh đang ở đâu? Mọi người đừng có đọc trước đáp án, thử trả lời đi!

>

> Nước Ngạo Lai - Cửu Tối: Hắn là ông ấy đang ở Đường triều nhỉ!

>

> Nước Dạ Lang - Tự Đại: Con bà nó, ngươi có đầu óc không vậy hả? Ngươi làm sao vô cái nhóm này được vậy? Khi có làm quái gì có Đường triều? Chẳng lẽ ngươi chui cửa sau mới vô đây được à?

>

> Nước Ngạo Lai - Thiên Nhàn: Mấy người nào đó! Cả ngày chỉ biết đi theo vỗ mông ngựa thôi.

>

> Đại Đường - Chương Khâu: Năm Chiêu Công thứ hai mươi sáu, cũng chính là năm Lỗ Chiêu Công thứ hai mươi bốn, lúc này Khổng Sư ba mươi lăm tuổi, Quý Bình Tử vì chơi chọi gà với Hậu Chiêu Bá, nên đắc tội Lỗ Chiêu Công, Chiêu Công dẫn quân đội tấn công Bình, Bình hoảng sợ liên hợp với Mạnh Tôn thị, Thúc Tôn thị, ba nhà cùng hau tấn công Chiêu Công, quân đội Chiêu Công nếm mùi thất bại, chạy trốn đến Tề Quốc, Tề Quốc sắp xếp cho Chiêu Công ở vùng đất của Kiền Hầu. Sau đó không lâu, Lỗ Quốc xảy ra biến loạn. Khổng Tử đi vào Tề Quốc, làm gia thần của Cao Chiêu Tử, muốn mượn mối qua hệ của Cao Chiêu Tử tiếp cận Cảnh Công. Hắn và nhạc quan của Tề Quốc đàm luận âm nhạc, nghe được một khúc Thiều của Thuấn Thì, bắt đầu học tập nó, suốt ba tháng ròng rã không nếm ra mùi thịt, cũng trong vòng ba tháng này không biết thịt là gì.

>

> Nước Ô Kê - Tả Thuận: Chương Khâu huynh đúng là bác học, vậy tiếp theo thì sao?

>

> Đại Đường - Chương Khâu: Tiếp sau nữa thì trong số các đại phu ở Tề Quốc có người muốn hại Khổng Tử, Khổng Tử nghe tin này lại được Cảnh Công triệu vào, nói: "Nay tuổi tác ta đã cao, không thể giúp ngươi thi triển hết tài năng." Vì thế Khổng Tử lên đường rời khỏi Tề Quốc, ông quay trở về Lỗ Quốc. Năm Chiêu Công thứ hai mươi bảy, cũng chính là lúc Khổng Tử đang trên đường trở về Lỗ Quốc, đề bài này có bẫy bên trong, vào lúc đó Khổng Tử không ở đâu cả, vì ông ấy vẫn đang trên đường đi.

>

> Nước Ngạo Lai - Thiên Thu: phục, Chương Khâu huynh quả nhiên bác học đa tài.

>

> Khổng Viện - Lâm Thải: Ừm! Xem ra ngươi có bỏ công đấy, tiếc là vẫn bỏ sót vài chi tiết quan trọng rồi.

>

> Đại Đường - Chương Khâu: Lời này của Lâm Thải huynh rốt cục có ý gì đây?

>

> Đại Đường - Khâu Công: không hổ là Giang Tả tài tử Chương Khâu, nếu không phải ta đã xem câu trả lời từ trước, ta cũng sẽ cho là ngươi đáp đúng rồi đấy.

>

> Đại Đường - Chương Khâu: Chẳng lẽ không đúng à?

>

> Khổng Viện - Lâm Thải: ngươi đi đọc sách lại là sẽ biết ngay, chuyện này vốn thì cũng không có bao nhiêu người biết đâu, ta cũng là nghe phụ thân mình kể lại mới biết thôi, thật không ngờ Tiêu Dao thần quân lại biết được đấy, xem ra lời ghi chú ở phần đầu truyện,rằng quyển tiểu thuyết này được viết dựa theo ý nguyện của Nho Gia cũng không phải là hoàn toàn vô căn cứ, ít nhất cũng có một hai bị tiền bối Nho Gia tham dự trong này.

>

> Không ít nho sinh đọc được đề bài này, đều lặng lẽ trả lời trong lòng, hoặc là không nghĩ ra được câu trả lời, hoặc là đã trả lời sai, chỉ có ít ỏi vài người trả lời đúng, sau đó trong lòng ai nấy đều thầm kêu rên, chẳng lẽ trình độ của mình mà tới dị giới thì cả đồng thử cũng không thi đậu nổi à?

>

> Bên trong Khổng Viện, Nhan Hồi cũng đã đọc tới cái đề bài này, ông nhìn thoáng qua cái là biết đáp án ngay, nguyên nhân rất đơn giản, chỉ vì khi đó ông đang đi cùng Khổng Sư. Trong lòng ông cũng biết cái đề bài này rất khó xử, đồng thời trong lòng cũng dâng lên cảm giác cảm động, Trương Minh Hiên thật sự đã dụng tâm để viết bộ tiểu thuyết này, bởi vì chắc hẳn hắn đã đi thăm do rất nhiều tư liệu, nếu không thì sẽ không có cái đề bài thế này, trong lòng ông dâng lên trăm mối cảm xúc, cuối cùng lại hoá thành nỗi hận tới nghiến răng nghiến lợi, nếu đã cố công đi tra tìm tư liệu thế này, sao lại không thể chú tâm cải biên tên nhân vật nhỉ! Nhan Hồi oán hận nghĩ thầm trong lòng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!