TRANG 258# 2
> Chương 515: Đỗ Phủ? Mạnh Hạo Nhiên?
>
>
>
>
>
>
> Lật xem chương tiếp theo, chương thứ bảy, Minh Châu, thánh tiền.
>
> Người phát bài thi đưa quyển đề cho Phương Phẩn, sau đó cầm đi ba mươi tờ bài thi “mời thánh ngôn”.
>
> Phương Vận mở đề ra, trên đó yêu cầu viết một trong hai chủ đề về xuân hoặc biên cương.
>
> Phương Vận cảm thán nói: "Viết thơ à! Đây là sở trường của mình còn gì."
>
> Kiếp trước không biết hắn đã đọc qua bao nhiêu tác phẩm vĩ đại của các bậc thi nhân, truyền lưu thiên cổ, có lẽ hắn không biết viết thơ, thế nhưng hắn biết chép thơ mà!
>
> Vì thế trong lòng Phương Vận bắt đầu xuất hiện các lựa chọn thích hợp, muốn chọn một trong tứ vận, chủ đề là về biên cương, vả lại phải phù hợp tư tưởng của phái chủ chiến, lại còn phải là tác phẩm của danh nhất, bởi vì hắn cần thi được một thứ tự tốt nhất, để có thể trở thành đồng sinh.
>
> Phương Vận chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn bài Tuế một của Đỗ Phủ, đó là một bài thơ ngũ ngôn, là một bài thơ khá nổi tiếng về biên cương, vần chân cũng phù hợp với tứ vận.
>
> ...
>
> "Tuế mộ viễn vi khách, biên ngung hoàn dụng binh. Yên trần phạm tuyết lĩnh (Cuối năm mòn thân khách, Ngoài biên giặc chửa ngừng. Bụi mù xông núi tuyết,)..."
>
> Viết đến nơi đây, Phương Vận đột nhiên ngừng bút.
>
> ...
>
> Trong Khổng Viện, Nhan Hồi thì thầm: "Tuế mộ viễn vi khách, biên ngung hoàn dụng binh. Yên trần phạm tuyết lĩnh (Cuối năm mòn thân khách, Ngoài biên giặc chửa ngừng. Bụi mù xông núi tuyết,) . . ."
>
> Nghiền ngẫm ý nghĩa bên trong đó một lúc, ông vỗ đùi hô to: "Bài thơ hay, bài thơ hay tuyệt!" Sau đó lại căm tức nói: "Đoạn sau đâu? Sao lại không viết hết ra? Thật đúng là khiến người ta chán ghét mà."
>
> Bên trong nhóm chat học bá.
>
> Đại Đường - Khâu Công: Các vị có ai biết Đỗ Phủ là ai không? Bài thơ này có thành phủ không hề thấp, ắt hẳn kẻ đó không phải hạng người vô danh.
>
> Nước Tây Dạ - Đặng Thu: chỉ là một trích đoạn, thật đúng là khó chịu, có vị nào biết cả bài thơ không? Xin hãy đăng lên nhé.
>
> Khổng Viện - Lâm Thải: Kì lạ quá! Ta cũng chưa từng nghe qua tên Đỗ Phủ, bài thơ này một khi ra đời ắt hẳn phải vô cùng nổi danh mới đúng, thế nhưng đây thật sự là lần đầu tiên ta được đọc trích đoạn của nọ, còn trước đó thì cả nghe cũng chưa từng nghe qua, thật đúng là quá kì lạ!
>
> Không ít người xem trước di động đều đang tò mò, rốt cục thì Đỗ Phủ này là ai, nguyên cả bài thơ này là thế nào, trong lòng họ ngứa ngáy chết đi được!
>
> Trong thành Trường An, Lý Thế Dân cũng mở miệng ngâm nga: "Tuế mộ viễn vi khách, biên ngung hoàn dụng binh (Cuối năm mòn thân khách, Ngoài biên giặc chửa ngừng). Các chiến sĩ ngoài biên quan phải cực khổ tới nhường nào chứ? Đức Toàn, ngươi nói nếu trẫm đề cao mức lương của các chiến sĩ thì thế nào?"
>
> Đức Toàn đứng bên cạnh thấy thế, khom người cười nói: "Bệ hạ nhân hậu, họ nhất định sẽ vô cùng cảm động!"
>
> Lý Thế Dân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: "Trẫm ngồi trong hoàng cung này, hưởng thụ hết vinh hoa phú quý, mà những chiến sĩ đó phải ở lại biên quan chịu đựng cái rét lạnh khủng khiếp, chắc là mỗi khi xuân về Tết đến, họ vừa co mình trong rét lạnh vừa nhìn về cố hương xa xăm, trong lòng thì đang mắng chửi trẫm nhỉ!"
>
> Đức Toàn vội vàng nói: "Sẽ không đâu thưa bệ hạ. Bệ hạ chính là minh quân hiếm có, họ được đắm mình dưới thánh đức của bệ hạ, cảm ơn còn không kịp, sao lại có thể buông lời nhục nhã ngài được cơ chứ? !"
>
> Lý Thế Dân mỉm cười, nói: "Nghĩ ý chỉ đi, bảo Trình Giảo Kim thay trẫm đi tuần tra tam quân, lại đưa quân lương đi tiếp viện tam quân, từ hôm nay trở đi, tất cả quân tốt đều được tăng gấp đôi tiền lương."
>
> Đức Toàn khom người đáp lời: "Tuân lệnh!"
>
> Trên Thiên Đình trong điện Tử Ngưng, Ngọc Đế cười ha hả nói: "Làm gì có Đỗ Phủ kia chứ? Bài thơ này rõ ràng mới xuất hiện lần đầu tiên trong tam giới, không ngờ Trương Minh Hiên lại ẩn dấu tài năng này, viết một bài thơ hay lại còn bịa ra luôn một tác giả, cái này không giống tác phong thường ngày của hắn lắm, chẳng lẽ bài thơ này thật ra là do nha đầu Thanh Nhã viết giúp hắn à?"
>
> Trong thư điếm trên núi Thiên Môn ở đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã ngồi trên mép giường, một tay vồ về Nha Nha đã chìm sâu vào giấc ngủ, một tay khác cầm di động, khẽ di chuyển, miệng nàng nhếch lên nụ cười thật nhẹ, nói: "Tuế mộ (cuối năm) à, thật đúng là một cái tên rất hay, không ngờ hắn xưa giờ cờ lơ phất phơ vậy mà cũng có thể viết ra một bài thơ hay như vậy, ngày mai nhất định phải bắt hắn đọc nguyên cả bài thơ ra mới được."
>
> Các độc giả tỏ ra vô cùng tiếc nuối, rồi mới tiếp tục độc, câu chuyện diễn biến tới lúc Phương Vận lại viết một bài thơ tên Xuân Hiểu của Mạnh Hạo Nhiên, càng khiến người ta phải hết cả hồn, đặc biệt là khi cả đám nho sinh, không một ai biết Mạnh Hạo Nhiên rốt cục là vị đại nho nào?
>
> Xuân Hiểu vừa mang ý nhị đẹp đẽ khó tưởng, câu cú văn vẻ lại vô cùng lưu sướng, chất thơ nồng nàn. Thể hiện rõ lòng yêu thích mùa xuân của thi nhân, rồi lại không nói ra quá rõ ràng, cụ thể, chỉ để lại một câu “mở cửa đón gió xuân”, để độc giả đi phỏng đoán, khắp bài thơ đều thể hiện những ẩn ý khó đoán.
>
> Thật đúng là một bài thơ hay tới khó tưởng, nhưng vấn đề quan trọng là đây lại là một tác giả họ không biết bên, chẳng lẽ là vị hiền tài nào đó ẩn cư nơi sơn dã? Hiền tài ẩn cư chẳng lẽ nhiều tới vậy à?
>
> Đám độc giả ai nấy đều mang theo nghi hoặc tiếp tục đọc, phần tiếp theo chính là nghi thức dẫn đường cho tài khí xâm nhập vào trong cơ thể Phương Vận, khiến hắn chính thức trở thành Thánh Tiền đồng sinh, để quyết định thứ tự bài thi của Phương Vận, Thái Huyện lệnh mời thánh ngôn xuất hiện.
>
> Đặc biệt là cái đoạn miêu tả việc mời Thánh Ngôn giá lâm, hai mắt Nhan Hồi sáng rỡ, cái nghi thức này tính ra làm không hề khó gì. Chính bọn họ cũng có thể tự tổ chức được, điều khiến Nhan Hồi chú ý chính là, trong chương này đề cập tới con đường tu luyện đầy mới mẻ của Nho Đạo.
>
> Hai mắt Thái Huyện lệnh lạnh như băng, tài khí trong cơ thể ông bắt đầu khởi động, đột nhiên, khí lạnh lan tràn khắp cả căn phòng chấm bài thi.
>
> Tiến sĩ tức giận, tài khí có thể hoá thành mũi thương ngọn kiếm ẩn chứa tài khí, có thể giết người, vô cùng đáng sợ... .
>
> Nhan Hồi đọc một lượt hết mười chương truyện, mới tắt điện thoại đi, mười ngón tay ông gõ khẽ lên mặt bàn đá, thầm tự nhủ trong lòng: "Tài khí, tiến sĩ tức giận, tài khí có thể hoá thành mũi thương ngọn kiếm ẩn chứa tài khí, có thể giết người à"
>
> Mục đích chính lúc ông nhờ Trương Minh Hiên viết bộ tiểu thuyết này, chẳng phải là vì muốn tìm một đường đi mới cho Nho Gia à? Tài khí trong quyển tiểu thuyết này quả thật khiến hai mắt Nhan Hồi sáng rỡ, trong lòng ông vô cùng kích động, đồng thời cũng hết sức chờ mong phần tiếp theo của tiểu thuyết.
>
> Thế giới này không có cái gọi là tài khí đó, nhưng lại có văn khí, dựa theo những gì được miêu tả trong tiểu thuyết, tài khí và văn khí khác nhau khá lớn, tài khí có thể trực tiếp ảnh hưởng tới thiên địa, mượn đó hoá thành những đòn tấn công, mà văn khí thì lại khác, văn khí của người đọc sách chỉ có thể giúp họ tẩm bộ tự thân, cường hoá thân thể, tinh lọc linh hồn, chứ còn đề cập tới tác dụng tấn công, thì văn khí còn chẳng thể sánh bằng với cái nội công tâm pháp mà đám phàm phu tục tử đang tu luyện, cho nên không ít tu sĩ Nho Gia đều sẽ tu luyện kèm theo những công pháp của các phái khác, tỷ như Đạo Gia.
>
> Chỉ có đọc sách trở thành đại nho, dẫn đường tinh khí trới đất xâm nhập vào ý chí, để khí tức văn hoá thành Hạo Nhiên Chính Khí, mới có thể chính thức được xưng là tu sĩ Nho Gia, nhưng trở thành đại nho khó khăn tới mức nào chứ? Sau khi trở thành đại nho muốn tiến thêm một bước thì lại khó khăn tới mức nào? Cho dù đi được tới trình độ như ông ngày hôm nay, thì chẳng phải con đường phía trước vẫn vô cùng xa xôi, khó mà tiến thêm bước nữa à?
>
> Phải nói Nhan Hồi vô cùng chờ mong cái thế giới tràn ngập điều mới lạ trong Nho Đạo Chí Thánh, không biết thế giới bên trong đó thật tế thế nào? Trong cái thế giới mà Nho Đạo chí cao đấy, Nho Đạo sẽ tự vẽ ra con đường riêng thế nào cho mình nhỉ?
>
> Nhan Hồi càng nghĩ trong lòng lại càng khó giữ nổi bình tĩnh, ông cầm di động lên lại, quyết định đọc lại từ đầu thêm một lần nữa, sau đó tuỳ tay phát thưởng một tỷ, kèm với lời nhắn: Mau đăng chương mới đi!
>
> Không chỉ mình Nhan Hồi, mà không ít người đọc đều bị Nho Đạo Chí Thánh hấp dẫn, trong vòng mười chương đầu này, từ bối cảnh cốt truyện, cho tới các nhân vật đều là ánh xạ từ hiện thực, khiến mọi người rất dễ bị cuốn vào, vả lại phương pháp tu luyện rẽ thành một đường riêng cộng thêm cấu tạo của xã hội nơi đó, đều khiến độc giả vô cùng hứng thú.
>
> Còn những mâu thuẫn tồn tại trong truyện, rồi sự bùng nổ của nhân vật chính trong trường thi, Thánh, Thánh Tiền đồng sinh, mời Thánh Ngôn, không một thứ nào mà độc giả không yêu thích, thư sinh Đại Đường chúng ta đúng là quá lợi hại, cho dù xuyên qua dị giới cũng có thể ăn đứt bọn họ.
>
> Trên mạng mọi người đều đang bàn tán xôn xao, ngoài hiện thực, mọi người cũng không nhịn được bàn tán tới lui, những người đọc sách đều rỉ tai hỏi nhau, Đổ Phủ là ai ? Mạnh Hạo Nhiên là ai? Bàn tới bàn lui, trăng treo giữa trời cũng không bàn ra được rốt cục hai người đó là ai.
>
> Sáng sớm, Trương Minh Hiên từ trên giường ngồi dậy, vươn người duỗi lưng một cái, than thở một câu: "Thoải mái!" Rồi mới bước xuống giường, cà lơ phất phơ chạy ra ngoài sân.
>
> Ngoài sân, Lý Thanh Nhã đang tại cầm một cây bút lông, đứng dưới tàng cây luyện viết chữ.
>
>
>
>