TRANG 259# 1
> Chương 516: Lại sinh ra Khúc Chiết
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên vẫy tay kêu lên: “Thanh Nhã tỷ, chào buổi sáng! Tỷ đang luyện chữ à?”
>
> Lý Thanh Nhã nghiêm túc viết chữ không ngẩng đầu lên: “Ngươi lại đây xem.”
>
> Trương Minh Hiên chạy chậm đến bên Lý Thanh Nhã, gần sát ngẩn ngơ xem Lý Thanh Nhã nghiêm túc viết chữ. Đẹp quá, hiểu biết ưu nhã, người đẹp khí chất cao, ưm, làn da thật tốt.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: “Ngươi xem ta viết chữ này thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Nhã không chớp mắt cái nào, ngây ngốc gật đầu nói: “Rất đẹp!”
>
> Lý Thanh Nhã ngước lên nhìn Trương Minh Hiên, cáu kỉnh chỉ trán hắn: “Ta kêu ngươi xem chữ!”
>
> “A . . . ồ.”
>
> Trương Minh Hiên bị ngón tay Lý Thanh Nhã chỉ trúng hơi tập trung tinh thần, cười ngại ngùng: “Chữ à, chữ cũng đẹp.”
>
> Lý Thanh Nhã quở mắng: “Đừng suy nghĩ lung tung, xem nghiêm túc vào.”
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu cúi xuống xem chữ Lý Thanh Nhã viết, đúng là rất đẹp, không miêu tả được đẹp làm sao nhưng nhìn thoải mái, từng nét bút như nên như thế, thiên địa hướng về, đạo pháp tự nhiên.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc gật đầu nói: “Tốt, chữ này rất tốt, nét bút xen kẽ chặt chẽ làm chỗ rộng rãi đặc biệt mở mang, đường nét mảnh góc cạnh sắc nét, sạch sẽ gọn gàng, cứng cáp mạnh mẽ, chữ như rồng bay phượng múa, tựa như thiên thành. Tốt, thật là chữ tốt ghê gớm.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng nghiêm túc ngắm chữ của Trương Minh Hiên, buồn cười nói: "Thôi đừng nhảm nữa, không biết học mấy câu đó ở đâu rồi dùng vào người ta, không hợp chút nào.”
>
> Trương Minh Hiên cười toe, không hề lúng túng vì bị vạch trần. Đều là người nhà, có gì mà ngượng.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn mấy hàng chữ trước mặt, rồi niệm: “Cuối năm xa vì khách, biên ngung còn dùng binh. Bụi mù phạm tuyết lĩnh . . .”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Câu cuối là gì?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Thì ra Thanh Nhã đang tả về cuối năm.”
>
> Lý Thanh Nhã cười trêu: “Hỏa ra vừa rồi ngươi qua loa không thèm xem ta viết cái gì.”
>
> Trương Minh Hiên vội nói: “Nào dám, nhưng có Thanh Nhã tỷ trước mặt thì sự vật khác không hấp dẫn sự chú ý của ta được.”
>
> Lý Thanh Nhã giơ tay lên, cười nói: "Lại ba hoa, muốn ăn đòn!”
>
> Trương Minh Hiên giơ hai tay lên cười xin tha: “Thanh Nhã tỷ tha mạng, tiểu biết sai rồi!”
>
> “Còn không mau nói!”
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng, ưỡn ngực ngâm tụng:
>
> “Cuối năm xa vì khách, biên ngưng còn dùng binh.
>
> Bụi mù phạm tuyết lĩnh,
>
> Trống trận động Giang Thành.
>
> Thiên địa mặt trời đổ máu, triều đình ai xin đi.
>
> Tế thì dám yêu chết, tịch mịch chí lớn kinh."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ ngâm tụng một lần, cầm bút viết mấy câu bổ sung đầy đủ bài thơ lên giấy.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn tờ giấy, khẽ thở dài: “Ta từng thấy cảnh tượng như vậy, chiến tranh nổi lên sinh linh đồ thán."
>
> Trương Minh Hiên gật gù: “Đúng rồi, hưng thì bách tính khổ, vong bách tính vẫn khổ, trên đời này khổ nhất là bách tính nghèo khó bất hạnh.”
>
> Mắt Lý Thanh Nhã vụt sáng, đáy mắt lóe tia kinh ngạc nhìn Trương Minh Hiên, cười nói: “Hưng thì bách tính khổ, vong bách tính vẫn khổ. Nói rất hay, giờ ta hơi tin bài Cuối Năm và Xuân Hiểu là ngươi viết.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Vậy là Thanh Nhã tỷ đoán sai rồi, hai bài thơ này do Đỗ Phủ và Mạnh Hạo Nhiên viết, không dính dáng gì đến ta.”
>
> Lý Thanh Nhã đánh giá Trương Minh Hiên, chợt cười nói: “Được rồi, ta tin là họ viết.”
>
> Lý Thanh Nhã cúi đầu cầm bút lông tiếp tục viết trên giấy. Trương Minh Hiên nhìn trộm, nàng đang viết bài Xuân Hiểu.
>
> Lý Thanh Nhã cúi đầu nói: “Ngươi có việc gì thì mau đi làm.”
>
> Trương Minh Hiên vừa ngắm dáng vẻ ưu mỹ của Lý Thanh Nhã vừa thuận miệng nói: "Ta không có việc gì.”
>
> Lý Thanh Nhã cúi đầu, mỉm cười nói: “Nha Nha . . .”
>
> Lý Thanh Nhã mới nói hai chữ Trương Minh Hiên đã lên tiếng ngắt lời, hắn làm bộ hiểu ra: “Đúng rồi! Ta chợt nhớ ra còn có chuyện phải làm. Thanh Nhã tỷ từ từ viết chữ, ta đi làm việc!”
>
> Nói xong co giò chạy nhanh.
>
> Lý Thanh Nhã nhếch môi cười tiếp tục viết chữ.
>
> Trương Minh Hiên chạy nhanh xuống đảo Huyền Không, tìm đại một góc yên lặng trong rừng núi nằm phịch xuống. May mắn trốn nhanh, suýt nữa lại bị bắt lính.
>
> Lúc này một thiên tướng Thiên Đình dẫn đội thiên binh mặc chiến giáp đen bước nhanh ra ngoài, nơi đi qua thị giả tiên nữ sợ hãi vội vàng tránh lui.
>
> Đội thiên binh đi tới Nam Thiên môn.
>
> Quan Vũ mở to mắt đan phượng quát: "Người tới là ai?"
>
> Thiên tướng cầm lệnh bài giơ cao, ngạo nghễ nói: “Mỗ là Bắc Sơn, phụng mệnh Thiên Thần Chấp Pháp hạ giới trừ yêu!"
>
> Quan Vũ thả lỏng khí thế, híp mắt đan phượng nói: "Đi nhanh về nhanh, đừng ở lại hạ giới.”
>
> Bắc Sơn hừ lạnh không chút khách khí nói: “Thần điện Chấp Pháp ta làm việc không cần ngươi lắm miệng xen vào."
>
> Trong đôi mắt híp lại của Quan Vũ lóe tia hung dữ.
>
> Bắc Sơn cười lạnh mang đội thiên binh đạp mây lành bay xuống hạ giới, chỉ giây lát đã đột phá cương phong giới đến địa tiên giới.
>
> Chúng thiên binh thiên tướng lơ lửng trên trời, điều khiển mây trắng bay đi một hướng.
>
> Một phó quan bên cạnh Bắc Sơn do dự hỏi: “Tướng quân, vừa rồi thái độ của ngài có phải hơi quá mức? Hắn có ý tốt nhắc nhở mà thôi.”
>
> Bắc Sơn ngạo nghễ nói: “Chúng ta được thái tử nhìn trúng điều vào thần điện Chấp Pháp là cơ duyên, vinh hạnh của chúng ta. Chúng ta được phần cơ duyên này, từ nay khác biệt rất lớn với người khác. Chúng ta là thân tín của thái tử điện hạ, ở bên ngoài sao có thể quá mức yếu đuối làm thái tử điện hạ mất mặt?"
>
> Giọng Bắc Sơn lạnh lùng nói: “Trước khi phong thần chúng ta là chiến tướng phàm trần, phong thần rồi hay bị đám thần tiên thiên tướng có bối cảnh khi dễ. Giờ thì tốt rồi, bối cảnh của chúng ta là thái tử điện hạ, chúng ta sợ ai trong Thiên Đình? Trước kia những kẻ khi dễ chúng ta đều sẽ bị ta đòi lại hết, nếu trong các ngươi có ai không sửa thói quen, ở bên ngoài làm thái tử điện hạ mất mặt thì không cần thái tử điện hạ lên tiếng ta sẽ ném người đó vào thiên lao!”
>
> Đội thiên binh rùng mình, cúi đầu đồng thanh kêu lên: “Rõ!”
>
> Phó quan cảm thấy suy nghĩ như vậy là không đúng nhưng không thể quyết định suy nghĩ của tướng quân, bất đắc dĩ buông tiếng thở dài.
>
> Mắt phó quan lóe tia thất vọng nhìn bóng lưng tướng quân. Trước khi vào thần điện Tư Pháp mọi người cùng nhau uống rượu ăn thịt, đoàn kết hỗ trợ, xưng huynh gọi đệ. Vào thần điện Tư Pháp rồi Bắc Sơn đã thay đổi, trở nên xa lạ, không quen, cao ngạo, tự phụ.
>
> Một đám người trầm mặc đến một chỗ sơn cùng thủy tận.
>
> Bắc Sơn ra lệnh: “Đi kêu cửa!”
>
> Phó quan lĩnh mệnh: “Tuân lệnh!”
>
> Phó quan hạ thấp áng mây cách đỉnh núi chừng ngàn thước, kêu lên: “Yêu ma Thiên Chu Bà tàn hại một phương, tội nghiệt nặng nề, chúng ngô lĩnh lệnh Thiên Thần Chấp Pháp đến bắt về quy án. Còn không mau mau đi ra bó tay chịu trói, cùng chúng ta đi Thiên Đình lĩnh tội?”
>
>
>
>