Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 517: Mục 518

TRANG 259# 2

> Chương 517: Nghị sự ở Điện Bình Tâm

>

>

>

>

>

>

> Chợt vang lên một chuỗi tiếng cười chói tai: “Hé hé hé!”

>

> Một luồng sương khói ngũ sắc phun ra từ cái hang trong lòng núi, một con nhện to phần đầu là lão bà bà cưỡi khói ngũ sắc lao ra.

>

> Lão thái bà mặt nhăn nheo ngước nhìn thiên binh thiên tướng uy phong lẫm lẫm trên trời, hú lên: “Vừa hay bà bà đang đói thì có đám đồ ăn vặt đến, tốt, tốt lắm!”

>

> Ánh mắt Bắc Sơn lạnh lùng nói: “Giết!”

>

> Đám thiên binh gầm lên hóa thành từng sao băng giáng xuống, xông lên giết Thiên Chu Bà. Đừng thấy Thiên Chu Bà nói lớn lối nhưng chỉ chống cự được giây lát đã bị đội thiên binh này áp chế.

>

> Trong nguyên tác Tây Du Ký thì Tôn Ngộ Không đại chiến mười vạn thiên binh thiên tướng trông có vẻ họ yếu như bún, nhưng thật ra thiên binh làm đơn vị chấp pháp của Thiên Đình, người chấp pháp giữ trật tự hồng hoang thì sao yếu được. Mỗi thiên binh ít nhất có tu vi Địa Tiên, phối hợp ăn ý với nhau mấy vạn năm, phát huy uy lực lớn hơn xa một cộng một bằng hai. Yêu ma bình thường không đánh lại thiên binh thiên tướng.

>

> Lát sau Thiên Chu Bà hét thảm bị thiên binh dùng một sợi xích lấp lánh thần văn trói lại, mỗi lần vùng vẫy sẽ bị xích sắt bắn người, một chuỗi tia điện xẹt qua làm Thiên Chu Bà đau đớn vô cùng.

>

> Phó quan ôm quyền hướng Bắc Sơn: “Tướng quân, đã bắt Thiên Chu Bà quy án, chúng ta nên trở lại phục mệnh."

>

> Bỗng lòng Bắc Sơn máy động, nổi hứng nói: “Các ngươi dứng đây chờ chút, ta vào xem."

>

> “Tuân lệnh!”

>

> Bắc Sơn bay xuống áng mây đi vào động phủ. Trong động phủ phát ra ánh sáng âm u, chân Bắc Sơn đạp xương trắng kêu răng rắc, có xương của động vật, nhân loại trải đầy đất.

>

> Bắc Sơn cau mày đi trong động phủ bất giác vào sâu, trong lòng núi bị đào rỗng thành không gian động phủ khổng lồ, bên trong kết mạng nhện lớn rậm rạp.

>

> Bắc Sơn thổi một hơi, lửa cháy hừng hực, nguyên lòng núi hóa thành biển lửa, khi lửa dập tắt mạng nhện, xương khô hoàn toàn biến mất.

>

> Bắc Sơn nhìn quanh, chợt con ngươi co rút thì thầm: “Đây là cái gì?”

>

> Bắc Sơn ngoắc tay, một miếng ngọc thạch đặt trên đài đá trong lòng núi bay vào tay gã.

>

> Bắc Sơn cầm ngọc thạch, sửng sốt nghiêm túc nhìn kỹ nó: "Cấm chế!"

>

> Bắc Sơn do dự một chút, ngón giữa bấm quyết biến ra một ấn phù trên đầu ngón tay điểm vào ngọc phù, quát: “Mở!”

>

> Ngọc phù nổi lên ánh sáng nhạt, sau khi ánh sáng tắt biểu tình của Bắc Sơn hoảng hốt.

>

> Lát sau Bắc Sơn tỉnh táo lại, biểu tình quái lạ lẩm bẩm: “Thì ra là vậy.”

>

> Sắc mặt Bắc Sơn liên tục thay đổi nhìn ngọc phù trong tay, sau cùng cất nó xoay người đi ra ngoài.

>

> Bắc Sơn bước ra cửa hang, bay về đội nói: "Chúng ta trở lại!"

>

> Thiên binh áp Thiên Chu Bà bay tới Thiên cung, dọc đường biểu cảm của Bắc Sơn nặng nề. Phó quan thường xem xét Bắc Sơn, lòng tràn đầy khó hiểu.

>

> Bắc Sơn quay về Thiên Đình, vội vàng báo cáo công tác rồi về chỗ ở của mình. Phó quan do dự một chút cũng đi theo.

>

> Trong một tòa cung điện, Bắc Sơn ngồi chễm chệ trên ghế chủ, tay ngắm nghía miếng ngọc phù, khóe môi nhếch cao.

>

> Phó quan lại gần hỏi: “Tướng quân, ta thấy ngài ra khỏi động Thiên Chu thì sắc mặt không bình tĩnh, có phải đã xảy ra chuyện gì?”

>

> Bắc Sơn nhìn phó quan, cười nói: “Ngươi nhìn thứ này xem.”

>

> Bắc Sơn búng ngón tay, ngọc phù rơi vào tay phó quan, thần niệm của gã xâm nhập vào ngọc phù. Phó quân giật mình vì nội dung trong ngọc phù, bên trong là hình ảnh nhiều người chém giết thần linh Thiên Đình, bóng người vụt qua thần linh đã bị giết không chút sức chống cự, giết xong tất cả bị phong ấn.

>

> Phó quan giật mình nhìn Bắc Sơn, hỏi: “Tướng quân, cái này là . . .?”

>

> Bắc Sơn cười nói: "Như ngươi thấy, đây chính là kết cục của đám thần linh biến mất, không phải như Ngọc Đế nói phá ira ngoài làm việc mà bị người giết hết phong ấn.”

>

> Biểu cảm của phó quan kinh sợ hỏi: "Bọn họ là ai? Thế nhưng dám chém giết thần linh Thiên Đình?”

>

> Bắc Sơn bỗng cười nói: “Trong đó có một người ta quen, là Ngọc Đỉnh Chân Nhân của Xiển giáo.”

>

> Phó quan không biết nên nói cái gì: “Cái này . . .”

>

> Bắc Sơn phất tay chiêu ngọc phù về tay, nửa cười nửa không nói: “Gần đây Thiên Đình đồn tiểu lão gia Tiệt giáo tru sát một đám kẻ ngỗ nghịch, ngươi nói xem nếu ta truyền bá thứ này ra ngoài sẽ ra sao?”

>

> Phó quan kinh khủng nhìn Bắc Sơn, la lên: “Tướng quân đừng xung động! Ngài làm vậy là đánh mặt đám tiên thần Tiệt giáo, bọn họ sẽ không tha cho ngài!”

>

> Bắc Sơn hừ một tiếng, trong mắt lóe tia khó chịu: "Không buông tha ta? Ta không tha cho họ mới đúng! Ngươi quên lúc trước bọn chúng khi nhục chúng ta thế nào? Dắt ngựa cầm đèn, canh gác trông chừng, lần này ta phải khiến chúng mất hết mặt mũi."

>

> Phó quan lạc giọng hét lên: “Tướng quân, ngài có từng nghĩ tại sao lưu ảnh thạch xuất hiện trong tay Thiên Chu Bà tầm thường không?”

>

> Bắc Sơn cười nói: “Làm quân cờ một lần chứ có gì, ta vui lòng làm.”

>

> Ánh mắt Bắc Sơn lạnh lùng nói: “Nếu ngươi không muốn trả thù thì đi ra ngoài cho ta!”

>

> “Tướng quân!!!”

>

> Trong cung điện phát động cấm chế, phó quan bị dời ra ngoài.

>

> Bắc Sơn loay hoay ngọc phù, cười lẩm bẩm: “Cần một cơ hội tốt, ở triều hội rất tốt, chư thần cùng có mặt chứng kiến.”

>

> U Minh địa phủ, trong một tòa đại điện. Bình Tâm tức Hậu Thổ đang ngồi trên ghế chính, bên dưới ngồi Xi Vưu, Hình Thiên, Phong Bá, Vũ Sư.

>

> Rốn Hình Thiên nói: “Trong Nho Đạo Chí Thánh viết về Vu tộc chúng ta như vậy thật là đáng chết. Bây giờ nhân tộc là nhân vật chính thiên địa, nếu bọn họ đều tin trong sách gợi lên lòng thù hằn Vu tộc chúng ta thì rất tệ cho Vu tộc.”

>

> Xi Vưu cười nói: "Không đến mức nghiêm trọng như vậy đi? Chỉ là bộ tiểu thuyết, hơn nữa bên trong viết là Man tộc.”

>

> Phong Bá cầm cây quạt bồ to cười nói: “Nói sai rồi, Thần Đăng Truyền cũng chỉ là một bộ điện ảnh nhưng nó làm Xiển giáo rất chật vật, không thể coi thường việc này. Man tộc thì người sáng suốt nhìn liền biết là ví von Vu tộc chúng ta.”

>

> Vũ Sư hói đầu nhướng mày nói: “Không lẽ ngươi mốn so đo với một đám tiểu bối, diệt truyền thừa Nho môn sao?”

>

> Phong Bá phẩy quạt hương bồ nói: “Cái này liên quan gì Nho môn? Rõ ràng là tiểu tử Trương Minh Hiên viết.”

>

> Xi Vưu nhắc nhở nói: "Bên trong sách khúc dạo đầu ghi là: Nội dung câu chuyện biên theo ý của Nho gia, không liên quan tác giả, quyền giải thích sau cùng thuộc về Nho gia.”

>

> Hai đầu ti Hình Thiên nhìn Bình Tâm, hỏi: “Nương nương nghĩ chuyện này thế nào?”

>

> Bình Tâm cười nói: “Đây chỉ là chuyện nhỏ, trong sách dùng Man tộc ánh xạ Vu tộc chúng ta đúng là không ổn, nhưng gióng trống khua chiêng làm lớn chuyện, thậm chí diệt Nho môn thì có vẻ Vu tộc chúng ta khí lượng nhỏ hẹp, khi dễ tiểu bối. Hơn nữa quyển sách này khá thú vị, ta rất muốn xem thế giới Nho đạo cao nhất này sẽ phát triển thành bộ dạng thế nào.”

>

> Cái này . . .

>

> Đám người Phong Bá, Vũ Sư liếc nhau.

>

> Phong Bá nói: "Nương nương, cứ bỏ qua việc này vậy sao?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!