Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 518: Mục 519

TRANG 260# 1

> Chương 518: Bình Tâm hỏi sách

>

>

>

>

>

>

> Mắt Bình Tâm lóe tia gian xảo nói: “Thôi? Không thể nào, phải phạt hắn đôi chút, cho hắn thêm chương mau hơn. Nữ Oa thường tặng ít đồ cho hắn, chúng ta không tặng gì chẳng phải là có vẻ Vu tộc chúng ta hẹp hòi?”

>

> Phong Bá cười nói: “Đúng, đúng, nên tặng đồ biểu đạt lòng nhiệt tình của Vu tộc chúng ta.”

>

> Vũ Sư sờ đầu hói cười hỏi: “Nương nương muốn tặng cái gì?’

>

> Mắt Xi Vưu sáng rực đề nghị: “Hay cũng tặng đồ nữ?”

>

> Bình Tâm cười nói: “Ta không phải loại thích bắt chước người khác, tặng cái gì thì cũng phải xem hắn thích gì nữa.”

>

> Thiên Môn sơn. Trương Minh Hiên thoát khỏi Lý Thanh Nhã nhàn nhã nằm trong góc núi rừng yên tĩnh hưởng thụ thời gian thư giãn thuộc về mình. Có gió mát làm bạn, chim chóc hòa mình, vẻ đẹp thiên nhiên làm người say mê nhất.

>

> Trương Minh Hiên đang nằm trên tảng đá to dưới bóng cây bên dòng suối nhỏ, bắt chéo chân đung đưa, khép hờ mắt rất là thoải mái.

>

> Bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang.

>

> Trương Minh Hiên móc di động ra giơ sát mặt, lẩm bẩm: “Ủa, Xi Vưu? Tìm ta làm chi?”

>

> Trương Minh Hiên nhấn nút nghe, vẫy tay cười chào: “Buổi sáng tốt lành, tiểu Xi!”

>

> Xi Vưu trong màn hình có vẻ nhăn nhó, mắt liếc lia lịa.

>

> Màn hình dời đi chuyển sang một nữ nhân xinh đẹp quyến rũ, mặc váy tiên màu xanh, đầu cài cây trâm đơn giản, cho người cảm giác đơn giản mát mắt, dịu dàng rộng rãi, nhìn thoáng qua là tim đập nhanh.

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy ngay, vuốt tóc, nở nụ cười tự cho là đẹp trai: "Tiểu tỷ tỷ, buổi sáng tốt lành! Ta là Tiểu Dao Thần Quân Trương Minh Hiên trong truyền thuyết người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, chim thấy chim ngu, mê ngất muôn vàn thiếu nữ! Chắc tiểu tỷ tỷ tốn nhiều công sức khó khăn mới qua tiểu Xi tìm được ta? Tục ngữ nói gặp gỡ là duyên phận, có câu hỏi gì xin cứ nói ra, nếu hỏi nhiều quá thì chúng ta có thể trao đổi số điện thoại rồi nói chuyện riêng.”

>

> Thế giới U Minh, trong một tòa đại điện.

>

> Khóe môi Xi Vưu co giật cúi đầu nhìn nền sàn. Không uổng là địa bàn của nương nương, nhìn hoa văn, nhìn chất liệu đều tràn ngập đạo vận.

>

> Hai người đứng cạnh Xi Vưu thì ngửa đầu nín cười.

>

> Nữ nhân dịu dàng cười nói: “Đúng là có một vấn đề muốn xin hỏi ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên lập tức vỗ ngực nói: “Tiểu tỷ tỷ có vấn đề gì cứ hỏi đi, trên đến Thiên Đình, dưới đến địa phủ, đạo thần tiên hay đạo yêu ma hiếm có chuyện gì ta không giải quyết được. Hai đạo đen trắng đều nể mặt bổn tọa, tiểu tỷ tỷ cứ giao cho ta lo. Số TT của tiểu tỷ tỷ bao nhiêu? Thêm ta vào rồi hai ta nói chuyện riêng, à, chưa biết tên của tiểu tỷ tỷ là gì?”

>

> “Tên à? Ngươi có thể gọi ta là Bình Tâm.”

>

> Bình Tâm?

>

> Trương Minh Hiên rùng mình lăn xuống tảng đá, hình ảnh trong di động xoay tròn.

>

> Trương Minh Hiên vịn tảng đá lớn đứng dậy, nhăn mặt nhìn màn hình khom lưng nói: “Tiểu tử không biết trước mặt là Bình Tâm nương nương, xin nương nương thứ tội."

>

> Trương Minh Hiên thầm rít gào, đồ nhị hàng Xi Vưu, dám hại ta!? Tại sao Bình Tâm nương nương tìm ta mà ngươi không báo trước một tiếng hả? Giờ tàn đời rồi!

>

> Bình Tâm trong màn hình cười nói: “Không sao, ta khá thích ngươi gọi ta là tiểu tỷ tỷ.”

>

> Trương Minh Hiên cười ngu, mắt liếc lia không dám nhìn thẳng Bình Tâm.

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Nương nương tìm tiểu tử có chuyện gì xin cứ sai bảo.”

>

> Dù Bình Tâm nói không để bụng thì Trương Minh Hiên không dám gọi là tiểu tỷ tỷ nữa, sau khi biết thân phận của Bình Tâm cho hắn tám lá gan hắn cũng không dám chọc ghẹo.

>

> Bình Tâm cười nói: “Đừng căng thẳng, ta có một câu muốn hỏi ngươi thôi.”

>

> Trương Minh Hiên ngoác mồm cười nói: “Không căng thẳng, nào có. Nương nương có gì cứ nói thẳng, tiểu tử biết gì nói nấy, nói hết ra cho.”

>

> Bình Tâm cười hỏi: “Nghe Xi Vưu nói ngươi có nhiều ý gian xảo nên muốn hỏi là nếu ta định trừng phạt một người, vậy làm cách nào khiến trí nhớ hắn khắc sâu?”

>

> Trương Minh Hiên căm giận la lên: “Ai to gan như vậy? Dám đắc tội đại từ đại bi Bình Tâm nương nương? Không muốn sống sao? Nương nương nói cho ta biết tên của người đó đi, ta sẽ đi giết hắn trút giận cho nương nương!”

>

> Bình Tâm đánh giá Trương Minh Hiên một lúc, chợt cười nói: “Giết hắn? Thôi đi, sống tốt hơn.”

>

> Trương Minh Hiên khen nịnh: "Nương nương từ bi! Nương nương nhân ái!"

>

> “Vậy ngươi có ý kiến gì hay không?”

>

> Trương Minh Hiên chớp mắt, thâm trầm nói: “Cho hắn chịu thời gian hành hạ, mất đi tất cả nhưng sợ chết, đây mới là trừng phạt đáng sợ thật sự.”

>

> Bình Tâm sửng sốt sau đó mỉm cười nói: “Ngươi nói có lý, còn nữa không?”

>

> Trương Minh Hiên mừng thầm, thâm trầm nói: “Trừng phạt đáng sợ nhất trên đời không phải pháp luật trước mắt mà là tương lai không nhìn thấy tình yêu.”

>

> Thế giới U Minh, trong thần điện.

>

> Đám người Xi Vưu nghẹn cười đến đỏ mặt.

>

> Bình Tâm cười nói: “Ngươi nói hai ý kiến đều rất tốt, tiếc rằng không thể áp dụng vào hắn, có cụ thể hơn không? Vì dụ đồ nữ?”

>

> Trương Minh Hiên nghe hai chữ ‘đồ nữ’ thì thầm sợ, trong đầu hiện ra một nữ nhân khuôn mặt đáng ghét, hai chữ giới thiệu ngay bên cạnh: Nữ Oa.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói: “Nương nương, đừng dùng hình phạt diệt tuyệt tính người, thảm tuyệt nhân hoàn này!”

>

> Hắn nghiến răng nói: “Loại hình phạt trái với tinh thần chủ nghĩa nhân đạo này nên bị xóa sổ khỏi thế giới, làm nó hoàn toàn biến mất!”

>

> Bình Tâm cười nói: “Vậy ngươi phải cho ta một chủ nghĩa mới.”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: “Nương nương, ta không biết tại sao hắn đắc tội với ngài.”

>

> Bình Tâm cười nói: “Hắn đang làm một việc nhưng không quá cố gắng, cả ngày ham chơi, hiệu suất rất thấp.”

>

> Trương Minh Hiên thầm hiểu, xem thường nói: "Ta cũng ghét nhất loại người làm biếng có chuyện không làm chỉ ham chơi, nên phạt!”

>

> Trương Minh Hiên nhỏ giọng cười gian: “Trong tình huống này nương nương nên nhốt hắn vào phòng đen nhỏ.”

>

> Bình Tâm nghi hoặc hỏi: “Phòng đen nhỏ?”

>

> Trương Minh Hiên hưng phấn giải thích nói: “Đúng vậy, là phòng đen nhỏ, nhốt hắn trong căn nhà nhỏ xíu rồi đặt ra lượng nhiệm vụ nhất định, nếu không hoàn thành sẽ không cho ăn cơm, còn có các loại trừng phạt."

>

> Trương Minh Hiên cười xấu xa nói tiếp: “Nếu nương nương vẫn chưa hết giận thì ta có thể mở trực tiếp cho nương nương, ngài trực tiếp quá trình trừng phạt hắn qua điện thoại di động, cho người trên mạng cười nhạo hắn, chắc chắn làm hắn tràn đầy động lực làm việc, hừng hực làm không nghỉ.”

>

> Bình Tâm cười nói: “Đúng như Xi Vưu nói, ngươi có nhiều ý kiến xấu. Trực tiếp thì không cần, phòng đen nhỏ cũng được rồi.”

>

> Trương Minh Hiên khiêm tốn nói: “Ta làm gì có ý xấu, bình thường ta là người rất tốt, nhưng hôm nay nghe có người đắc tội nương nương, giận quá nên mới như vậy.”

>

> Bình Tâm cười cười, còn nói thêm: “Còn kiểu trừng phạt khác không?”

>

> Trương Minh Hiên hơi hưng phấn nói: “Có! Trần truồng! Bắt hắn cởi sạch chạy băng băng trước công chúng, chắc chắn sẽ khiến hắn có ký ức khắc sâu.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!