Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 519: Mục 520

TRANG 260# 2

> Chương 519: Cá mặn Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Bình Tâm nạt: “Gì mà trần truồng, bậy bạ.”

>

> Trong điện Bình Tâm.

>

> Xi Vưu cúi đầu nhìn nền đất cảm thán rằng: “Chậc chậc, đúng là ác, hình ảnh đó chắc rất kích thích.”

>

> Phong Bá chép miệng nói: “Suy nghĩ quái đản cỡ nào mới nghĩ ra cách trừng phạt trần truồng kiểu này? Hay lần sau tìm người thử xem?”

>

> Bình Tâm ngẩng đầu cảnh cáo liếc bốn người, cả nhóm héo, ngoan ngoãn đứng gục mặt.

>

> Bình Tâm nhìn màn hình, cười nói: “Đa tạ thần quân cho ý kiến, ta đã biết nên làm như thế nào."

>

> Trương Minh Hiên cười khiêm tốn: “Có thể giải quyết vấn đề giúp nương nương là vinh hạnh của tiểu tử, không dám kể công.”

>

> Bình Tâm gật đầu cười nói: “Bình Tâm sẽ đi bài bố phòng đen nhỏ, thần quân nghỉ ngơi đi.”

>

> Trương Minh Hiên khom người cười cười nói: "Cung tiễn công đức vô lượng, đại từ đại bi, chí thánh Hậu Thổ nương nương!”

>

> Bình Tâm nhắc câu cuối: “Phải rồi, quyển tiểu thuyết Nho Đạo Chí Thánh của ngươi rất tốt, mỗi ngày có thể thêm nhiều chương chút.”

>

> Bình Tâm nói xong màn hình tối đen.

>

> Thế giới U Minh, trong điện Bình Tâm.

>

> Xi Vưu cười nói: "Nương nương nói câu cuối là có ý gì? Dù sao sẽ nhốt hắn trong phòng đen nhỏ, khi đó chắc chắn sẽ có chương mới.”

>

> Bình Tâm mỉm cười nói: “Đây là cho hắn một cơ hội, nếu hắn nghe lời của ta mỗi ngày đổi mới hai mươi chương trở lên thì không cần nhốt vào phòng đen nhỏ.”

>

> Vũ Sư cười nói: "Nương nương nhân từ."

>

> Bên dòng suối nhỏ tĩnh lặng ngoài Thiên Môn sơn. Trương Minh Hiên đứng thẳng dậy, lòng vô cùng đắc ý. Quả nhiên thiên tài là không thể mai một, Bình Tâm nương nương có vấn đề không giải quyết được sẽ đến hỏi ý ta, có ai được như ta?

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên tảng đá bên dòng suối, tâm tình khó thể bình tĩnh. Xem như ta đã giúp việc cho Bình Tâm nương nương, sau này đến địa phủ làm việc gia cũng xem như người có đặc quyền, trùm địa phủ nợ nhân tình của ta . . .

>

> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, chợt nhận ra một vấn đề, chưa biết Bình Tâm nương nương trừng phạt người nào.

>

> Trương Minh Hiên cười lẩm bẩm: “Chắc không phải rừng phạt Địa Tạng Vương đi? Cũng có thể là người khác, ví dụ như Thập Điện Diêm La, thậm chí là Hình Thiên, Xi Vưu.”

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Huynh đệ, tuy rằng ta không biết ngươi là ai nhưng hãy hưởng thụ cho tốt đi, ha ha ha ha ha ha!”

>

> Hai tay Trương Minh Hiên chống nạnh cười lớn, nghĩ đến kẻ đáng thương không lau sau hưởng thụ hình phạt hắn tự đặt ra là trong lòng hơi hưng phấn. Đáng tiếc Bình Tâm nương nương không chịu mở trực tiếp, hắn không thể xem, bớt cảm giác thành tựu.

>

> Thời gian chậm rãi trôi, đến chạng vạng Trương Minh Hiên trở về đảo Huyền Không. Cười giỡn ăn cơm chiều xong Trương Minh Hiên về phòng, ngồi bên giường gõ chữ rất là vất vả.

>

> Sau một canh giờ Trương Minh Hiên ngã xuống giường cái bùm, thều thào: “Đăng chương đi tiểu Phàm, hôm nay bốn chương.”

>

> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên: “Bình Tâm nương nương kêu ngươi đăng nhiều chút.”

>

> Trương Minh Hiên hùng hồn nói: “Bởi vậy hôm nay vất vả viết bốn chương, ta vốn định viết hai chương thôi.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Được rồi, nhưng ta đoán chừng nương nương sẽ không vừa lòng.”

>

> Trương Minh Hiên khinh thường nói: “Đừng dùng ánh mắt người đời đến tính toán ta. Ta vừa giúp Bình Tâm nương nương giải quyết vấn đề cá nhân, quan hệ đang tốt đẹp. Đừng nói giảm bớt vài chương tầm thường, dù không đăng chương thì nương nương cũng sẽ không có ý kiến. Bây giờ ta và nương nương là bằng hữu, mau đăng lên!”

>

> Thiên Đình, trong một vườn hoa yên tĩnh, Ngọc Đế, Nguyệt Lão, Thái Thượng Lão Quân đang chơi trò Đấu Địa Chủ.

>

> Ngọc Đế nói: “Đôi tám!”

>

> Nguyệt Lão chặt: “Lớn lắm sao, đôi K!”

>

> Thái Thượng Lão Quân cười tủm tỉm nói: “Bỏ.”

>

> Nguyệt Lão nói: “Ba đôi tám, chín, mười!”

>

> Nguyệt Lão cầm bài cười nói: “Các ngươi còn không ra quân là ta thắng nhé!”

>

> Thái Thượng Lão Quân do dự rồi nói: “Vậy thì đánh, bom bốn con năm!”

>

> Nguyệt Lão cười híp mắt: “Vương nổ, máy bay! Xong.”

>

> Trán Thái Thượng Lão Quân nổi gân xanh, hóa ra giúp bà tăng lên gấp đôi.

>

> Ngọc Đế ném bài cười nói: “Lão Quân, ngươi hố ta thảm.”

>

> Thái Thượng Lão Quân cười tủm tỉm nói: “Các người hố Linh sơn sạch túi, còn thiếu ít tiền này sao?”

>

> Ngọc Đế cười đắc ý: “Ta mới lấy được chút ít bù đắp tổn thất, bọn họ mới lấy được nhiều.”

>

> Ngọc Đế chần chừ hỏi: “Lão Quân, nhiều thần linh Thiên Đình bị Nguyên Thủy ngọc Phù phong ấn, ta nên làm sao?”

>

> Thái Thượng Lão Quân híp mắt nói: “Không sao, đều là tiểu bối bên dưới làm việc, không liên quan Nguyên Thủy, cho bọn họ ăn chút đau khổ cũng tốt, ránh cho quá hung hăng ngang ngược."

>

> Ngọc Đế cười gật đầu nói: “Hiểu rồi, đợi ngày mai chầu triều sẽ thả họ ra, xem như cho Xiển giáo mặt mũi.”

>

> Thái Thượng Lão Quân gật đầu nói: "Thiện!"

>

> Nguyệt Lão hỏi: “Hai người còn chơi không?”

>

> Thái Thượng Lão Quân cười nói: “Không chơi nữa, ta khó khăn để dành ít tiền đều bị bà thắng hết, ta về xem tiểu thuyết.”

>

> Ngọc Đế đứng dậy nói: "Đã đổi mới rồi, ta cũng về.”

>

> Ba người giải tán về Thần cung của mình.

>

> Trường An. Lý Thế Dân buông tấu chương cầm di động lên, có chương mới mà không xem thì không tập trung phê tấu chương được, di động đúng là có độc.

>

> Đường Tây Du. Nhóm Đường Tam Tạng vây quanh đống lửa, dựa vào hành lý, các màn hình lóe sáng trong bóng đêm.

>

> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng. Nữ Oa tựa vào giường mây lấy di động ra.

>

> Trong Khổng viện, Nhan Hồi đang không ngừng trượt di động chợt mắt sáng rực, có chương mới rồi.

>

> Rất nhiều người chờ đợi trước di động, vừa thấy có chương mới liền nhấn vào xem.

>

> Chương mười một: Đàm binh trên giấy.

>

> Lỗ bộ đầu đọc thiệp mời trong tay, lòng rọa rực, lớn tiếng chen khỏi đám đông trước cửa Văn viện, ước gì mọc cánh bay vào nhà Phương Vận.

>

> Phương Vận thầm la hỏng rồi, Liễu Tử Thành sợ gần thân có nguy hiểm, muốn dùng "Đàm binh trên giấy" công kích mình.

>

> Liễu Tử Thành vừa dùng lối viết thảo viết thật nhanh, vừa đọc hành khúc cổ thời Kinh Kha đâm Tần vương.

>

> Tài hoa trên người Liễu Tử Thành qua bút lông hòa vào mực nước hình thành chữ, sinh ra cộng minh kỳ dị cùng chữ, nguyên khí trong thiên địa bị chữ tài hao dẫn động.

>

> Gió to nổi lên, một khói đen hình người dần hiện ra bên cạnh Liễu Tử Thành. Không thấy rõ mặt mày khói đen hình người, tay cầm dao găm, con dao cũng là khói đen nhưng phát ra lạnh lẽ âm trầm làm không gian nơi này như đông lạnh.

>

> Lòng Phương Vận tuyệt vọng, không ngờ đối phương dùng chiến thơ từ trứ danh.

>

> “Gió hiu hiu nước lạnh lẽo, tráng sĩ vừa đi không còn về . . .”

>

> Nhan Hồi nhìn màn hình di động lẩm bẩm: “Đàm binh trên giấy mà có thể áp dụng vào chỗ này.”

>

> Nhan Hồi nhắm mắt trầm tư, thầm thôi diễn khả năng đàm binh trên giấy, qua viết thơ từ cổ triệu hoán nhân vật chính trong bài thơ đến tác chiến.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!