Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 520: Mục 521

TRANG 261# 1

> Chương 520: Bữa sáng bình yên

>

>

>

>

>

>

> Thật lâu sau Nhan Hồi ủ rũ thở dài.

>

> Không được! Trong thiên địa có dấu ấn những truyền thuyết ánh hùng nhưng muốn triệu hoán họ ra không đơn giản. Nhan Hồi có thể làm được nhưng những nho sinh bình thường thì không thể, không mở rộng được thì vô dụng.

>

> Trường An.

>

> Đỗ Hà ngồi trong thư phòng đọc xong chương này đứng dậy mở tờ giấy trắng trên bàn học, tập trung tinh khí thần cầm bút lông vén tay áo viết.

>

> Đỗ Hà vừa viết vừa ngâm nga: “Gió hiu hiu nước lạnh lẽo, tráng sĩ vừa đi không còn về nữa. Tham hang hổ hề, vào giao cung, ngửa đầu thở ra hề, thành trắng đỏ.”

>

> Văn khí chảy xuôi trên mặt chữ tràn ngập thần vận kỳ lạ.

>

> Đỗ Hà viết xong lặng lẽ đánh giá quanh mình, quả nhiên trống không chẳng có gì.

>

> Đỗ Hà lắc đầu bật cười nói: “Đọc sách mà tưởng đâu mình có thể triệu hoán ra anh hùng lịch sử, tưởng mình là nhân vật chính sao?”

>

> Ánh mắt Đỗ Hà sâu thẳm không biết đang nghĩ gì: "Kinh Kha!”

>

> Thiên Đình, Nam Thiên môn.

>

> Đa Văn Thiên Vương cười hỏi: “Các ngươi nói xem nếu có thể viết thơ từ văn chương triệu hoán tiên hiền anh hùng thì có thể nào triệu hoán ra chúng ta không?”

>

> Tăng Trường Thiên Vương cười phá lên: “"Chúng ta mà là anh hùng lịch sử gì?”

>

> Chợt mắt Tăng Trường Thiên Vương sáng rực nhìn Quan Vũ đứng gần đó, nói: “Quan tướng quân có khả năng rất lớn bị triệu hoán ra ngoài, nhưng không biết là ảnh chiếu phân thân hay chân thân giáng trần.”

>

> Quan Vũ vuốt râu đẹp híp mắt nói: "Quan mỗ không dám nhận là anh hùng.”

>

> Đa Văn Thiên Vương cười to bảo: “Nguyên thời Tam quốc chỉ vài người có thể phong thần, Thần Y Hoa Đà, Trương Trọng Cảnh và tướng quân. Nếu tướng quân không xứng là anh hùng thì còn ai nữa?”

>

> Nhiều người trước di động đọc chương này đều động lòng. ‘Đàm binh trên giấy’ có nét độc đáo, cách chiến đấu gây bất ngờ, diệu dụng của thơ từ, xuất hiện anh hùng cổ đại làm người mắt rực sáng.

>

> Đọc giả xem xong hấp tấp nhấn chương tiếp theo. Phương Vận đã nguy trong sớm tối, không biết sẽ thoát hiểm thế nào.

>

> Có một số người lòng thấp thỏm. Quyển tiểu thuyết này đến bây giờ rất tốt, hệ thống tu luyện hoàn toàn mới, thế giới mới toanh, nhưng sợ Trương Minh Hiên viết lung tung biến sách trở nên giống tiểu thuyết khác, bùng nổ nghịch cảnh làm Phương Vận dựa vào thơ từ kiếp trước triệu hoán ra anh hùng giết ngược lại. Nếu đi theo con đường này làm người ta rất tiếc nuối, sẽ giảm phẩm chất quyển sách nhiều.

>

> Chương thứ mười hai: Thần thương thiệt kiếm.

>

> Mắt thấy thích khách khói đen sắp tấn công chợt vang lên quát to:

>

> "Dừng tay! Bộ đầu Tế huyện ở đây, chuột nhặt không được càn rỡ!”

>

> Lỗ bộ đầu từ xa hét to ném ra eo bài văn bảo của mình.

>

> Thái huyện lệnh hét to:

>

> “Cuồng đồ to gan!”

>

> Một luồng sáng trắng bay ra từ miệng Thái huyện lệnh ngưng tụ thành kiếm cổ ánh sáng trắng trước mặt.

>

> “Lỗ bộ đầu, giải ba người này vào đại lao, chọn ngày thẩm vấn. Còn Liễu Tử Thành thì trước khi chưa kết thúc bản án không được rời khỏi địa giới phủ Đại nguyên, nếu không sẽ xem như sợ tội bỏ trốn."

>

> Phương Vận trầm tư giây lát, cao giọng làm thơ: "Thái gia tẩy nghiên mực bên cây, từng đóa hoa nở nét mực nhạt. Không muốn người khen màu đẹp, chỉ chừa thanh khí mãn Càn Khôn! Học sinh Phương Vận làm thơ tặng Thái Hòa.”

>

> Nhan Hồi lẩm bẩm: “Tên này giỏi, thần thương thiệt kiếm bị hắn vận dụng đến nơi này, đầu tiên là đàm binh trên giấy giờ đến thần thương thiệt kiếm, không biết tiếp theo sẽ có thủ đoạn gì. Những thủ đoạn công kích này rất xứng với Nho gia, con đường độc đóa.”

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Lại một bài thơ hay.”

>

> Chatroom Thiên Hạ Học Bá.

>

> Nước Tây Dạ - Đặng Thu: Chậc chậc, lại một bài thơ hay. Mấy chương ngắn ngủi đã xuất hiện ba bài thơ hay, không biết bản chính viết xuống bao nhiêu thơ từ? Thật khiến người kinh thán.

>

> Đại Đường - Khâu Công: Vẫn là bài thơ mới chưa nghe bao giờ, các ngươi nói xem có khi nào là thơ của lục địa khác không? Nên chúng ta mới không biết, ví dụ như Nam Chiêm Bộ châu, Bắc Câu Lô châu.

>

> Khổng viện – Lâm Thải: Không thể nào, dù ở lục địa khác cũng có chi nhánh Khổng viện ta, thơ từ văn chương chỗ họ sẽ bị Khổng viện thu thập kịp lúc. Chắc chắn là thơ mới do tác giả viết, tài học của tác giả đến đẳng cấp đại nho, thậm chí tạo nghệ thơ từ còn cao hơn đại nho.

>

> Đại Đường - Chương Khâu: Các ngươi có cảm thấy câu đầu tiên của bài thơ này ‘Thái gia tẩy nghiên mực bên cây’ hơi cố ý không? Không tốt lắm.

>

> Đại Đường – Ngâm Phong: Ừ, ta cũng thấy vậy, nên đổi thành nhà ta mới đúng.

>

> Nước Dạ Lang – Tự Đại: Phong gia tẩy nghiên mực bên cây, từng đóa hoa nở nét mực nhạt?

>

> Đại Đường – Ngâm Phong: (tức giận) Là nhà ta tẩy nghiên mực bên cây! Ngươi ra khỏi phòng này đi!

>

> Nước Dạ Lang – Tự Đại: Không đi.

>

> Nước Tây Dạ - Đặng Thu: Nhà ta tẩy nghiên mực bên cây, từng đóa hoa nở nét mực nhạt. Không muốn người khen màu đẹp, chỉ chừa thanh khí mãn Càn Khôn. Hay, nên như vậy mới đúng.

>

> Sau đó mọi người đọc chương thứ mười ba: Chỉ nhận quần áo không nhận người.

>

> Chương thứ mười bốn: Không bằng heo chó.

>

> U Minh, điện Bình Tâm.

>

> Trong tẩm cung, Bình Tâm tức giận bật cười nhìn di động: “Vốn nghĩ ngươi biết điều chút thì tha cho ngươi một mạng, kêu ngươi đăng nhiều ngược lại đăng thiếu sáu chương.”

>

> Nhan Hồi tìm một hồi nhưng không thấy chương khác, nhíu mày nói: “Sao hôm nay ít tế này?”

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế ngồi trên ghế trong điện Tử Ngưng, cười nói: “Quả nhiên không giục là hắn sẽ lười.”

>

> Ngọc Đế thầm nghĩ bây giờ tu vi của Trương Minh Hiên đã lên cao, giống trước kia ném đá quăng dao giục viết sợ là hắn không thèm chau mày cái nào, trừ làm hắn bực bội ra không đem lại chút tác dụng. Còn cách nào giục chương nữa không?

>

> Ngoài ba mươi ba tầng trời, cung Nữ Oa.

>

> Nữ Oa ném di động đi, khó chịu nói: "Hắn càng lúc càng lười, lúc mới viết Tru Tiên một đêm viết hai mươi chương, hiện tại tu vi lên cao, cuộc sống tốt đẹp thì người càng lười nhác ra.”

>

> Thanh Loan ở bên cạnh cười đưa ra đề nghị: “Nương nương, mặc đồ nữ! Cho hắn biến thành nữ là ngoan ngay.”

>

> Nữ Oa hơi dao động nhưng rồi lắc đầu nói: “Cho hắn thêm một cơ hội, nếu ngày mai còn như vậy nữa thì ngươi và Thải Vân hãy làm bộ váy tiên đi.”

>

> Thanh Loan hưng phấn nói: “Ta đi làm ngay!”

>

> Thanh Loan tung tăng chạy ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên còn đang trong giấc mộng, thường chép miệng, không hay biết có người nảy lòng quấy rối mình.

>

> Sáng sớm Trương Minh Hiên xuống giường, ra khỏi sân, bên ngoài không có ai.

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm chạy tới giường đặt bên ngoài, không có người vừa hay, có thể nằm thoải mái. Vận động thoải mái nhất trên thế giới chính là nằm yên không nhúc nhích.

>

> Khổng viện sáng sớm tràn ngập tiếng đọc sách trong trẻo, nho sinh lớn nhỏ ngồi trong từng phòng học gật gù lớn tiếng đọc.

>

> Sau núi thư viện là thế giới thuộc về đại nho. Có người thả câu ven hồ, có người đánh cờ chuyện phiếm, có người ngâm thơ đối câu, có người xem phong nguyệt. Chim chóc trong trẻo hót trong núi rừng, tường hòa mà yên bình.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!