TRANG 262# 1
> Chương 522: Bách gia làm khó dễ
>
>
>
>
>
>
> Nhan Hồi đẩy mở cửa lớn điện Hạo Nhiên đi vào trước, người đại biểu bách gia vào sau, không hề lo lắng bên trong có cảm bẫy. Trừ phi Khổng Tử phát điên mới chôn sống đại biểu chư tử bách gia tại đây. Dù thật sự có bẫy thì đại biểu chư tử bách gia cầm chí bảo tự tin có thể bình yên thoát ra.
>
> Mọi người đi vào đại điện, bên trong tự thành không gian, không gian vừa đúng chứa hơn một trăm người, không quá trống trải cũng không chen chúc.
>
> Nhiều người thầm gật gù, thủ đoạn hay, không gian lớn nhỏ thay đổi theo số người vào, không uổng là Khổng viện của Nho gia.
>
> Đại biểu các nhà tìm chỗ ngồi xuống.
>
> Pháp gia Lý Khôi nghiêm túc nói: "Nhan Hồi tiên sinh có phải nên cho chúng ta giải thích không? Trong sách Nho Đạo Chí Thánh ô miệt chư tử bách gia ta, hạ thấp truyền thừa bách gia, còn nói bách gia về nho gì đó, vớ vẩn nhảm nhí hết sức!”
>
> Túng Hoành gia Tô Tần không vui nói: “Bách gia về nho, có phải sau này ta gặp Nhan Hồi tiên sinh phải cúi đầu hành lễ gọi tiếng Nhan sư không?”
>
> Nhan Hồi vội vàng nói: "Hiểu lầm! Đây là hiểu lầm, chuyện này tuyệt đối không phải ý của Nho gia!”
>
> Nông gia Hứa Quý Trụ không vui nói: "Bên trong còn viết thẳng tên húy của sư tôn, nói là cách tu luyện được Nho gia chỉ điểm. Nông gia ta truyền thừa đạo thống Thần Nông, có chỗ nào cần các ngươi chỉ điểm tu luyện? Các ngươi các ngươi lợi hại hơn Thần Nông Nhân Hoàng sao?"
>
> Mặc gia Cầm Thận Tử cười lạnh nói: "Các ngươi còn viết danh hào Củ Tử, tưởng Mặc gia ta dễ ăn hiếp sao?”
>
> Tạp gia Lưu An gật đầu nói: "Không sai, trong sách có viết danh hào của Tạp gia Lữ Sư.”
>
> Nhan Hồi cười làm lành nói: "Hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Đây là Trương Minh Hiên viết, không liên quan đến Nho gia ta.”
>
> Âm Dương gia Công Kiều Sinh cười nói: "Bên trong sách viết nội dung đều theo ý của Nho gia các ngươi, còn viết quyền giải thích cuối cùng thuộc về Nho gia.”
>
> Nhan Hồi cười khổ nói: “Hắn cố ý viết vậy, quyền giải thích cuối cùng gì đó ta cũng không hiểu.”
>
> Pháp gia Lý Khôi nói: “Nhan Hồi tiên sinh, ta muốn hỏi có phải tiên sinh kêu viết ra sách này không?”
>
> Nhan Hồi gật đầu nói: “Là ta kính nhờ Trương công tử viết, nhưng mà . . .”
>
> Túng Hoành gia Tô Tần mỉm cười ngắt lời: “Nhan Hồi tiên sinh, là tiên sinh kêu viết sách, giờ quyền giải thích cuối cùng thuộc về Nho gia, có phải tiên sinh nên cho chúng ta lời giải thích không?”
>
> Nhan Hồi cười gượng gạo: “Đúng là ta kêu viết sách nhưng ta hoàn toàn không biết nội dung được viết ra! Ai mà ngờ hắn viết vớ vẩn như vậy, không chỉ ô miệt bách gia các người, còn hố Nho gia.”
>
> Bách gia không biết sự thật sao? Chưa chắc, sau lưng bách gia đều có bóng dáng đại nhân vật, ai chẳng biết thân phận bối cảnh, thậm chí tính tình của Trương Minh Hiên? Nhan Hồi nói thật, Trương Minh Hiên dám làm chuyện như vậy.
>
> Nhưng có người dám tìm Trương Minh Hiên tính sổ sao? Không! Bọn họ tin rằng mình khống chế chí bảo đi Thiên Môn sơn sẽ bị Trương Minh Hiên cầm đại bảo kiếm Thanh Binh chém nát chí bảo lẫn người. Bóp thì chọn quả hồng mềm, người thành thật dễ khi dễ.
>
> So với Trương Minh Hiên thì Nho gia là quả hồng mềm, người thành thật. Hơn nữa tìm đến Trương Minh Hiên có chỗ tốt gì? Với bách gia thì chèn ép Nho gia mới được ích lợi lớn nhất.
>
> Tạp gia Lưu An tức giận nói: "Hiện tại thiên hạ đều biết bách gia ta là đồ đệ, phụ thuộc của Nho gia các ngươi! Bách gia về nho, Nho Đạo Chí Thánh! Cảm giác đạp xác bách gia ta leo lên địa vị cao thế nào? Biếm bách gia đẩy Nho đạo lên, các ngươi làm giỏi lắm, hừ!”
>
> Nhan Hồi lắp bắp nói: “Thật . . . thật sự không phải ý của chúng ta.”
>
> Túng Hoành gia Tô Tần vuốt hoa văn bàn cờ, khẽ nói: “Nếu Nho gia không có, vậy phải chăng cũng không ô miệt bách gia ta?”
>
> Binh gia Tôn Tẫn cười nói: “Chiến tranh là đường tắt tuyệt nhất giải quyết vấn đề nhanh nhất.”
>
> Nhan Hồi biến sắc mặt nói: “Các vị chờ đã!”
>
> Sắc mặt Nhan Hồi thay đổi, bọn họ không muốn nghe giải thích, Nhan Hồi chỉ có thể cõng tiếng xấu thay Trương Minh Hiên.
>
> Nhan Hồi đen mặt nói: “Ta đi hỏi Khổng Sư xem sao, sẽ cho các vị lời giải thích vừa lòng.”
>
> Túng Hoành gia Tô Tần gật đầu mỉm cười nói: "Thiện!"
>
> Tạp gia Lưu An cười nói: "Tiên sinh đi nhanh lên, mang theo lời hỏi thăm sức khỏe của chúng ta với phu tử.”
>
> Nhan Hồi nặn nụ cười gật đầu với mọi người, bước ra ngoài. Nhan Hồi đi ra ngoài cửa dặn nho sinh canh cửa đưa trà ngon vào đại điện.
>
> Nhan Hồi vội vàng về chỗ ở, đến thiên phòng, bên trong treo tranh Khổng Tử. Dưới tranh bày bàn thờ, trên bàn thờ gã một lư hương.
>
> Nhan Hồi rút ba cây nhang đàn từ trên bàn thờ, tay cầm nhang, nhang đàn bỗng đốt cháy.
>
> Nhan Hồi cầm nhang đàn vái ba cái, thành tâm nói: "Đệ tử Anh Dương Võ Liệt vệ cầu kiến sư tôn.”
>
> Nhan Hồi cắm nhang đàn vào lư hương, khoanh tay kính cẩn đứng.
>
> Thời gian chậm rãi trôi, Khổng Tử thật lâu không đáp lại, lòng Nhan Hồi dâng lên cảm giác không may.
>
> Mãi khi ba cây nhang đốt hết mà Khổng Tử không trả lời.
>
> Nhan Hồi ngước đầu, liếm môi khô lẩm bẩm: “Chắc sư phụ đang ngủ, mới rồi không nghe thấy.”
>
> Nhan Hồi rút một đống nhang trên bàn thờ, nhang tự cháy.
>
> Nhan Hồi khom lưng vái ba cái chân thành nói: "Đệ tử Nhan Hồi cầu kiến sư phụ! Bây giờ bách gia đến cửa, nếu ngài không xuất hiện thì Khổng viện sẽ sụp!”
>
> Nhan Hồi cắm nhang đàn vào lư hương, mắt tràn đầy mong đợi nhìn từng làn khói nhang bốc lên.
>
> Qua một thời gian nhang đàn đã cháy tới nửa cây, mắt Nhan Hồi từ hy vọng biến thành tuyệt vọng. Sư phụ, xin hãy nói một câu đi!
>
> Trong một không gian không biết, Khổng Tử ngồi xếp bằng trong hư không cười tủm tỉm nói: “Đây là chuyện của lớp trẻ các ngươi, sao ta có thể nhúng tay? Nhan Hồi cố lên, ta xem trọng ngươi!”
>
> Nhan Hồi chờ nửa ngày không thấy đáp lại, móc di động ra tìm tên sư tôn, ngón tay run run nhấn vào webcam, đây là thủ đoạn cuối cùng.
>
> Tiếng chuông reo từng tiếng xen lẫn hy vọng và tuyệt vọng, hết sức dày vò. Cuối cùng di động tự cúp máy, không ai nghe.
>
> Nhan Hồi đờ đẫn cất di động, bước ra ngoài. Chắc sư phụ bận bế quan, tuyệt đối không phải cố ý phớt lờ ta.
>
> Nhan Hồi cười tươi trở về điện Hạo Nhiên. Đại biểu bách gia đang cười nói bỗng chốc im tiếng, cùng quay đầu nhìn Nhan Hồi.
>
> Nhan Hồi ôm quyền cười nói: “Để các vị đợi lâu.”
>
> Tạp gia Lưu An cười nói: “Nhan Hồi tiên sinh đi lâu thật.”
>
> Nhan Hồi cười nói: “Khổng Sư rất xem trọng trả lời câu hỏi của các vị nên nói lâu chút.”
>
> Pháp gia Lý Khôi hỏi: “Phu tử truyền lời xuống thế nào?”
>
> Nhan Hồi hỏi dò: “Nếu ta nói Khổng Sư bảo rằng chuyện lần này là hiểu lầm, các người hãy về đi thì các vị có tin không?”
>
> Túng Hoành gia Tô Tần tức giận cười gằn: “Tạt bồn nước bẩn vào bách gia ta, không phải nói một câu hiểu lầm là xong. Phu tử thật sự nói như vậy?”
>
> Đại biểu bách gia biểu tình khó chịu nhìn Nhan Hồi. Tạp gia Lưu An luôn cười tủm tỉm cũng ngừng cười, nhìn Nhan Hồi chằm chằm.
>
>
>
>