Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 523: Mục 524

TRANG 262# 2

> Chương 523: Điều Kiện Của Bách Gia

>

>

>

>

>

>

> Trong các cặp mắt nhìn chăm chú, Nhan Hồi chợt cười bảo: "Làm sao có thể? Khổng Sư thưởng phạt rõ ràng, chính trực nhất, sao có thể nói ra lời như thế! Mới rồi ta giỡn với mọi người thôi, Khổng Sư nói nhất định sẽ cho các vị giải thích vừa lòng.”

>

> Binh gia Tôn Tẫn nói: “Thế thì rất tốt, miễn cho chúng ta sử dụng thủ đoạn kịch liệt làm tổn thương hòa khí của nhau.”

>

> Khóe môi Nhan Hồi co giật. Bây giờ chúng ta hòa khí lắm sao? Vì sao ta không cảm nhận được?

>

> Nhan Hồi rầu rĩ thầm thở dài.

>

> Pháp gia Lý Khôi nhìn Nhan Hồi, hỏi: “Không biết Nhan Hồi tiên sinh cho chúng ta giải thích thế nào đây?”

>

> Nhan Hồi thầm than, mỉm cười nói: “Vậy phải xem yêu cầu của các vị, các vị cứ nêu yêu cầu, chúng ta bàn bạc làm.”

>

> Lý Khôi ngồi thẳng tắp trên ghế, biểu tình nghiêm túc nói: “Đầu tiên Nho gia phải nói rõ ràng trong chầu triều sớm việc lớn, nói trong Nho Đạo Chí Thánh viết Nho gia dạy bách gia là giả dối, còn phải xin lỗi chân thành tha thiết.”

>

> Nhan Hồi gật đầu cười nói: “Nên như vậy, đây là chuyện nên làm.”

>

> Lý Khôi nói tiếp: “Thứ hai, bách gia ta muốn nhập thế thì đệ tử Nho gia phải trợ giúp, dù trong triều đình hay dân gian.”

>

> Nhan Hồi dứt khoát lắc đầu nói: “Không được, đệ tử bách gia khác nhau, có nhiều người xung đột lý niệm với Nho gia ta, có một số kẻ phẩm chất thấp kém. Cái gọi là đường khác nhau không chung lối, chúng ta tuyệt đối không đồng ý điều kiện này!”

>

> Lý Khôi nhíu mày nói: “Thôi được, sửa thành đệ tử bách gia nhập thế Nho môn không được cố ý khó xử."

>

> Nhan Hồi nhướng mày nói: “Cũng phải xem người, nếu sau khi nhập thế làm điều phi pháp, ức hiếp bách tính thì Nho gia ta sẽ thỉnh lệnh vì dân.”

>

> Lý Khôi nói: “Chuyện đó không cần ngươi lo, Pháp gia lượng hình có chừng mực, kẻ nào làm chuyện trái pháp luật sẽ không thoát khỏi lưới pháp tuy thưa.”

>

> Nhan Hồi nói: “Nếu vậy thì ta đồng ý điều này.”

>

> Mắt Lý Khôi lóe tia sáng nói: “Điều cuối cùng, kinh điển của bách gia sẽ đưa vào thư viện Nho gia cho nho sinh đọc.”

>

> “Không thể!”

>

> Nhan Hồi không chút do dự phủ định, ngữ điệu kiên quyết không có đường bàn lại.

>

> Tạp gia Lưu An cười nói: “Nhan Hồi tiên sinh, chẳng qua là đưa sách vào thư viện, nói đến thì là Nho gia các người chiếm lợi, khi không được đọc kinh điển bách gia.”

>

> Nhan Hồi tức giận bật cười: “Vậy là những nho sinh từ đây kết nhân quả với bách gia các ngươi, ngày sau thấy bách gia đều phải cung kính lạy không? Bọn họ là nho sinh của Nho gia hay là học tử của bách gia các ngươi?”

>

> Tạp gia Lưu An vuốt mũi cười cười không nói nữa, đã bị nhìn thấu mục đích thì không cần giấu diếm nữa.

>

> Binh gia Tôn Tẫn uy hiếp nói: “Nhan Hồi tiên sinh có biết chí bảo bách gia đang ở bên trên Khổng viện? Chí bảo mà rơi xuống thì căn cơ Khổng viện Nho gia sẽ thành tro bụi trong phút chốc.”

>

> Nhan Hồi ngạo nghễ nhìn mọi người, cười nói: “Dù các người biến Khổng viện thành tro thì ta vẫn không thể đồng ý yêu cầu của các người. Cùng lắm Nho gia diệt vong, nhưng chỉ cần Khổng Sư vẫn còn thì Nho gia có hy vọng phục hưng, bách gia các ngươi chờ bị Khổng Sư trả thù đi!”

>

> Đại biểu bách gia mặt biến sắc, âm thầm liếc nhau. Phải công nhận trong bách gia thì Nho gia mạnh nhất, phu tử mạnh nhất, đương nhiên mọi người mặc nhận bài trừ Đạo gia. Vị đại nhân vật đó không tính là người trong bách gia, xếp vào luôn thì rất ăn hiếp người.

>

> Trong phút chốc điện Hạo Nhiên tĩnh lặng.

>

> Qua một lúc lâu sau Nhan Hồi dịu giọng xuống: “Ta có thể đồng ý hai điều kiện đầu nhưng tuyệt đối không thể đồng ý điều kiện thứ ba, tranh học thuyết đạo thống không có đường nhún nhường.”

>

> Túng Hoành gia Tô Tần lạnh nhạt nói: "Không có điều kiện thứ ba thì hai điều kiện đầu không chút ý nghĩa. Trong thế tục bây giờ một mình Nho gia chiếm hết, có lẽ sau mấy nguyên hội không còn tên của bách gia ta nữa.”

>

> Trong đại sảnh trầm mặc một hồi lâu sau Tôn Tẫn lạnh lùng nói: “Vậy thì chiến đi!"

>

> Tô Tần đột nhiên cười nói: “Bách gia chiến Nho gia, truyền đến về sau không chừng trở thành giai thoại.”

>

> Giọng Nông gia Hứa Quý Trụ chân chất vang lên: “Nông gia ta không am hiểu tranh đấu, nếu có thể không chiến thì đừng chiến. Hay Nhan Hồi tiên sinh lại đi hỏi ý phu tử xem, có lẽ phu tử sẽ đồng ý.”

>

> Âm Dương gia Công Kiều Sinh đột nhiên nói: “Nhan Hồi tiên sinh trực tiếp dùng di động liên lạc với phu tử đi, vừa hay cho đám hậu bối chúng ta được diện kiến phu tử, nghe phu tử dạy bảo."

>

> “Vậy thì rất tốt.”

>

> “Nên làm thế.”

>

> Đại biểu bách gia đều gật đầu, mắt nhìn Nhan Hồi.

>

> Túng Hoành gia Tô Tần cũng nói: “Nếu Nhan Hồi tiên sinh không thể quyết định được thì mời phu tử ra mặt đi!”

>

> Đại biểu bách gia nhìn chăm chú làm lòng Nhan Hồi nặng trĩu chậm rãi móc di động ra, mở màn hình.

>

> Nhan Hồi chần chừ một chút bỗng ngước đầu lên cười nói: “Thật ra ta có thể quyết định.”

>

> Túng Hoành gia Tô Tần cười hỏi: “Nhan Hồi tiên sinh đồng ý điều kiện của bách gia ta?”

>

> Nhan Hồi bản năng lắc đầu.

>

> Tô Tần nói: “Vậy thì đúng rồi, Nhan Hồi tiên sinh không thể quyết định thì chúng ta muốn gặp phu tử, hy vọng phu tử có thể cho chúng ta đáp án vừa lòng.”

>

> Nhan Hồi cắn răng, ngón tay nhấn màn hình chạm nút webcam.

>

> Vang mấy tiếng chuông, màn hình sáng lên, Trương Minh Hiên hiện ra trong màn hình.

>

> Trương Minh Hiên vẫy tay với Nhan Hồi, nhiệt tình nói: "Lão Nhan, buổi sáng tốt lành!"

>

> Đại biểu bách gia đang ngồi đều giật mình, đây mà là Khổng phu tử? Rõ ràng là Trương Minh Hiên!

>

> Nhan Hồi trợn trắng mắt nói: “Ta không tốt chút nào.”

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Ai chọc ngươi giận? Để ta mắng thúi mặt kẻ đó cho.”

>

> Đại biểu bách gia đều nheo mắt.

>

> Nhan Hồi giơ ống kính quét một vòng: “Bọn họ là đại hiền đến từ chư tử bách gia.”

>

> Trương Minh Hiên nheo mắt cười tủm tỉm nói: “Khách đến Nho gia à, vậy không tán gẫu với ngươi nữa, lo tiếp khách đi, cúp máy đây.”

>

> Nhan Hồi vội nói: “Khoan!”

>

> Trương Minh Hiên ngại ngùng thả tay xuống.

>

> Nhan Hồi nhìn Trương Minh Hiên, cười khổ nói: “Trương công tử thật lợi hại, một câu trong sách đã tạo rắc rối lớn cho Nho gia ta.”

>

> Trương Minh Hiên ngoác miệng cười nói: “Chuyện nhỏ, toàn là chuyện nhỏ. Nho gia nhà lớn nghiệp lớn, còn có nhân vật tuyệt đỉnh như Khổng phu tử thì sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà gặp rắc rối? Ngươi thật biết đùa.”

>

> Nhan Hồi tức giận cười gằn, sải bước ra ngoài chĩa màn hình lên trời: “Trương công tử nhìn xem trên trời đều là chí bảo của bách gia, chúng rơi xuống là Khổng viện ta sẽ thành bụi trong khoảnh khắc.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn bầu trời qua màn hình. Có lầu cao trong mây, thành trì nguy nga khổng lồ, xe chiến thanh đồng, núi cao hùng vĩ, pho tượng thanh đồng cao trăm trượng và các thứ khác.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!