TRANG 263# 1
> Chương 524: Trương Minh Hiên cho đề nghị
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên há hốc mồm, lắp bắp: “Cái . . . này . . . tại ngươi cứ bắt ta viết, không liên quan đến ta! Ngươi tuyệt đối không thể khai ra ta, làm người phải biết nghĩa khí. Khổng viện của ngươi bị hủy diệt thì thôi, không có gì ghê gớm, nhưng tuyệt đối đừng liên lụy ta. Ta trên có già, dưới có trẻ, nhà đều nhờ vào ta nuôi sống!”
>
> Nhan Hồi tức giận đến ho sặc, nói gì mà Khổng viện bị hủy diệt không có gì ghê gớm? Nghe thật chói tai.
>
> Nhan Hồi thở dài thườn thượt: “Đúng vậy, là ta kêu công tử viết sách, không thể trách công tử.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, mặt lộ rõ nét mừng nói: “May mắn ngài hiểu lý lẽ, không có chuyện gì liên quan đến ta thì cúp máy đây.”
>
> Nhan Hồi vội kêu: “Chờ đã!”
>
> Trương Minh Hiên không cam lòng dời ngón tay, bất đắc dĩ nói: "Lão nhan, việc này không dính dáng đến ta thì ngươi lo mà chiêu đãi họ đi, cứ bắt buộc ta ở lại tán gẫu làm gì? Muốn nói chuyện thì sau này nói.”
>
> Nhan Hồi bực bội nói: “Hôm nay nếu ngươi không cho ta ý kiến hay thì ta không có về sau.”
>
> Nhan Hồi cầm di động về phòng, vung tay, man hình bay ra biến lớn lơ lửng. Nửa người Trương Minh Hiên to lớn cách màn hình đối diện mọi người.
>
> Nhan Hồi cười nói: “Tất cả nhân quả bắt đầu từ Nho Đạo Chí Thánh, giờ ta mời Tiêu Dao Thần quân Trương Minh Hiên tác giả cuốn sách đến. Các bên liên quan đều có mặt, có thần quân chứng kiến chắc chắn chúng ta có thể bàn bạc ra kết quả vừa lòng.”
>
> Đại biểu bách gia đang ngồi vô hình truyền âm giao lưu một phen rồi đứng lên, chắp tay đồng thanh kêu lên: “Chào thần quân!”
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm chắp tay: “Chào các vị đại hiền, ngồi, mời ngồi xuống hết, đừng khách khí."
>
> Nhan Hồi trợn trắng mắt, ngươi không khách khí chút nào, xem mình như chủ nhân.
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Ta còn chưa hiểu rõ tình huống nơi này, có ai giới thiệu cho ta biết không?”
>
> Nhan Hồi xung phong: “Để ta nói cho! Bắt đầu là vì trong Nho Đạo Chí Thánh viết Nho gia dạy bách gia tu luyện, bách gia về nho. Sau đó bách gia nêu ba điều kiện, ta có thể chấp nhận hai điều kiện đầu nhưng ta tuyệt đối không thể nhận cái thứ ba.”
>
> Trương Minh Hiên khó hiểu cười hỏi: “Tại sao không thể đồng ý? Phong phú thêm sách vở của các người không tốt sao?"
>
> Nhan Hồi liếc đại biểu bách gia ung dung ngồi, nói: “Khi đệ tử Nho gia ta học theo học thuyết của bách gia thì ngày sau gặp tiền bối bách gia phải chấp lễ đệ tử, nhận ân huệ bách gia. Khi bách gia gặp nạn bọn họ phải dốc sức trợ giúp, sẽ có nhiều đệ tử bị các phái bách gia trực tiếp nhận làm đệ tử. Vậy thì Nho gia không phải Nho gia thuần túy nữa ngược lại thành cái nôi vận chuyển đệ tử cho bách gia.”
>
> Trương Minh Hiên gật gù cười nhìn bách gia: “Khôn lõi thật!”
>
> Đại biểu bách gia cười cười không cãi lại.
>
> Trương Minh Hiên thắc mắc hỏi bách gia: “Các người cam nguyện đưa kinh điển nhà mình vào Khổng viện sao?”
>
> Một người trẻ tuổi mặc áo đen đứng lên, ôm quyền chắp tay thi lễ: "Mặc gia Cầm Thận Tử chào Tiêu Dao Thần quân.”
>
> Trương Minh Hiên ôm quyền đáp lễ: “Thì ra là tiên hiền Mặc gia, không cần đa lễ.”
>
> Cầm Thận Tử nói: “Hãy để ta giải đáp thắc mắc của thần quân?”
>
> Trương Minh Hiên hoang mang nhìn gã.
>
> “. . . thời kỳ xuân thu trăm nhà đua tiếng, nhưng ngày vui không dài lâu. Sau thời nước Tần thì Nho gia lấn át bách gia khác, đến triều Hán thì Nho gia đạt đến điểm cao nhất, trụ xuất bách gia, một mình Nho gia giữ học thuật, từ thiên tử nhân vương đến bình dân bách tính lấy đọc nho thư làm vinh, khinh rẻ bách gia khác. Các đời triều đại khác đều như vậy, đến hiện giờ khảo thi khoa cử đều lấy kinh điển Nho gia là chính, học nho họ mới được làm quan, bách tính cho rằng như vậy. Bách gia không hiển, Nho gia độc tôn, chúng ta làm như vậy cũng vì truyền thừa học thuyết của bách gia, bị bất đắc dĩ.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Không thể nào, các người đều dùng năng lực thông thiên triệt địa vậy sao không can thiệp vào triều đình?"
>
> Cầm Thận Tử lắc đầu cười khổ nói: "Thần quân nói đùa, hoàng triều có khí vận rồng vàng trấn áp, pháp thuật không dùng vào người quý nhân được.”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Còn có bộ châu khác, đi bộ châu khác truyền bá học thuyết cũng như nhau thôi.”
>
> A!
>
> Cầm Thận Tử khó khăn nói: “Khí vận nhân tộc gắn liền, bộ châu khác cũng gặp tình huống tương tự.”
>
> Trương Minh Hiên thương hại nhìn họ: "Các ngươi thật đáng thương, bị một đám thư sinh đánh đến không có sức đánh trả.”
>
> Nhan Hồi chối ngay: “Chúng ta không đánh ai!”
>
> Trương Minh Hiên ném một ánh mắt đã hiểu, gật đầu nói: “Hiểu hiểu, không đánh ai.”
>
> Trương Minh Hiên nói làm Cầm Thận Tử khá xấu hổ, bách gia bị một nhà đánh không có sức đánh trả đúng là khá lúng túng.
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng: “Nếu các ngươi muốn truyền thừa học thuyết thì có thể mở học viện.”
>
> Cầm Thận Tử nói: “Chúng ta từng mở học viện, nhưng không ai chịu học những thứ bách gia chúng ta dạy, vì không thể làm quan.”
>
> Nông gia Hứa Quý Trụ tức giận nói: “Những người đọc sách sao chịu học cách trồng trọt của chúng ta, bọn họ biếm Nông gia ta là hạ cửu lưu, thật đáng giận!”
>
> Hứa Quý Trụ nói xong lườm Nhan Hồi một cái. Đám người đọc sách đa số là học tử của Nho gia hoặc ít nhất đọc kinh điển Nho gia.
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, đã hiểu, hắn cười nói: “Các người đặt mục tiêu dạy học sinh sai chỗ rồi.”
>
> Lòng Tôn Tẫn máy động, đứng lên ôm quyền nói: “Xin thần quân dạy cho ta.”
>
> “Ngươi là?”
>
> "Ta là Binh gia Tôn Tẫn."
>
> Trương Minh Hiên thót tim, hóa ra là người quen, hắn bản năng nhìn đầu gối của Tôn Tẫn, còn lành lặn.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Binh gia thì đơn giản, Binh gia các người có thể hợp tác với quốc gia xây dựng trường quân đội, bồi dưỡng tướng tài cho đất nước.”
>
> Mắt Tôn Tẫn rực sáng hỏi dồn: “Trường quân đội là thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Tên như ý nghĩa, trường quân đội là nơi bồi dưỡng quân nhân, nhưng không phải bồi dưỡng quân nhân bình thường mà là tướng lĩnh cao cấp, quan chỉ huy trong quân đội. Hiện giờ mỗi nước bồi dưỡng tướng quân một là đến từ truyền thừa thế gia tướng quân, hai là luyện bằng mạng người trên chiến trường, đánh nhiều là giỏi, loại này tổn thất rất lớn, không nói đến hao tổn tiền tài, mạng sống vô số sĩ tốt mất đi rất đáng tiếc. Quốc gia xây trường quân đội, các người dạy binh pháp, học sinh mặc quân trang, nhận huấn luyện trong trường học, quản lý, dạy dỗ quân sự hóa chắc chắn sẽ nuôi dưỡng ra nhiều quan quân trung, cao cấp ưu tú, tiết kiệm vô số tài nguyên và mạng người.”
>
> Tôn Tẫn vỗ tay cười to, kích động nói: “Hay! Trường quân đội, không sai! Đây chính là điều Binh gia ta cần!”
>
> Tôn Tẫn nửa quỳ cúi đầu nói: "Binh gia Tôn Tẫn đa tạ ơn thần quân chỉ điểm, sau này thần quân có gì sai khiến Binh gia không dám không nghe.”
>
> Trương Minh Hiên giơ tay cười nói: “Đừng đa lễ, mau đứng lên, mời đứng dậy.”
>
>
>
>