TRANG 263# 2
> Chương 525: Mặc Gia, Trường Kỹ Thuật?
>
>
>
>
>
>
> Tôn Tẫn đứng dậy nhưng không ngồi yên, ôm quyền xin lỗi Trương Minh Hiên: "Thần quân thứ tội, Bá Linh phải báo tin tức tốt này về ngay, có chỗ nào sơ sẩy xin thần quân bao dung."
>
> Trương Minh Hiên cười gật đầu nói: “Hiểu hiểu, mau về đi, trên đường chú ý an toàn."
>
> Tôn Tẫn quay sang nói với Nhan Hồi: "Cáo từ!"
>
> Nhan Hồi vui vẻ ra mặt nói: “Đi từ từ.”
>
> Tôn Tẫn ôm quyền xin lỗi các đại biểu bách gia khác: “Các vị, Bá Linh đi trước một bước."
>
> "Chúc mừng Bá Linh huynh!"
>
> "Chúc mừng Bá Linh huynh!"
>
> "Chúc mừng Bá Linh huynh!"
>
> "Chúc mừng!"
>
> Đại biểu bách gia đề chúc mừng.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Cầm Thận Tử, hỏi: “Ngươi là Mặc gia đúng không?”
>
> Cầm Thận Tử gật đầu cười nói: “Đúng rồi.”
>
> Lòng Trương Minh Hiên máy động, hắn nhớ Trấn Nguyên Tử. Từng nghe Trấn Nguyên Tử nói Mặc gia là đạo thống mà lão truyền xuống, được mấy trái nhân tham quả của lão. Trương Minh Hiên nhìn Cầm Thận Tử cho hắn cảm giác thân thiết.
>
> Trương Minh Hiên cười nói với Cầm Thận Tử: “Ngươi không nên đặt mục tiêu thu đồ đệ vào người đọc sách, hoặc nên nói là với quý tộc.”
>
> Cầm Thận Tử bất đắc dĩ nói: "Bởi vì bọn họ nắm giữ trứ đại thế, muốn thúc đẩy chủ trương tư tưởng của Mặc gia cần có sự trợ giúp của họ.”
>
> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: "Nói linh tinh! Thiên hạ là của người trong thiên hạ, không phải của riêng ai!”
>
> Cầm Thận Tử mím môi không nói, không đồng ý lời của hắn.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Mặc gia các ngươi giỏi về thuật cơ quan, thợ mộc. Những người đọc sách, tử đệ quý tộc có mấy người chịu theo các ngươi mặc áo ngắn tay chảy mồ hôi ròng ròng bào gỗ, hoặc bê gạch, đục đá, tạo ra cơ quan, thành trì?"
>
> Cầm Thận Tử thở dài một hơi. Đúng vậy, đây là nguyên nhân chính khiến Mặc gia thế yếu.
>
> Trương Minh Hiên an ủi: "Cho nên mới bảo các ngươi đặt mục tiêu sai chỗ.”
>
> Cầm Thận Tử ôm quyền nói: "Xin thần quân chỉ giáo."
>
> Trương Minh Hiên khuyên: “Các ngươi nên mở học viện kỹ thuật, gọi tắt trường kỹ thuật.”
>
> Trường học kỹ thuật? Đó là thứ gì? Mọi người trong đại điện mặt hoang mang.
>
> Trương Minh Hiên hơi hưng phấn nói: “Ta nghĩ luôn tên học viện cho các ngươi rồi, gọi là học viện Lan Tường, muốn học kỹ thuật có nhà nào mạnh hơn, đệ tử Mặc gia ở Lan Tường. Học thử một tháng không thu phí, ngươi đưa một hài tử đến ta trả lại một nhân tài cho ngươi, nghe có tuyệt không?”
>
> Cầm Thận Tử nghi hoặc hỏi: “Không biết trường kỹ thuật là trường học thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên hào hứng giải thích: “Nghe tên trường kỹ thuật là biết rồi, tức là trường học dạy dỗ kỹ thuật. Các ngươi có thể dạy cho họ nấu ăn, kỹ thuật thợ mộc, kỹ thuật cơ quan. Các ngươi còn có thể nghiên cứu chế tạo ra xe cơ quan cỡ lớn dùng cho việc sin hsản, ví dụ như xe đào đất dùng để móc đất, xe cần cẩu có thể nhấc vật nặng lên, xe cơ quan có thể chở vài người đến mấy chục người chạy nhanh, chim to cơ quan chở người lên trời, đủ thứ hết.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Cầm Thận Tử mặt ngơ ngác, hắn bình tĩnh lại hỏi dò: “Mấy thứ này có phải quá khó khăn?"
>
> Cầm Thận Tử liên tục lắc đầu nói: "Không, không khó chút nào, nhưng chưa từng có ai nghĩ đến. Đào đất đập đá, dời núi non là chuyện vô cùng đơn giản với chúng ta, nên không ai nghĩ đến nghiên cứu chế tạo ra những cơ quan này.”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý cười nói: “Không phải mỗi người đều thiên tài giống như ta. Sau khi các ngươi nghiên cứu ra những cơ quan này thì học viện bồi dưỡng ra thao tác viên thích hợp đưa vào sử dụng sẽ tiết kiệm công sức cho bao nhiêu người, tạo phúc vạn dân. Học viện kỹ thuật hoàn toàn không cần trình độ văn hóa quá cao, biết chữ là tốt nhất, nếu không biết chữ thì các ngươi có thể tự dạy. Chúng ta có thể đi đường bình dân, tạo phúc vạn dân thì tự nhiên được lòng người hướng về, khi đó không biết bao nhiêu người sẽ ghi danh trường kỹ thuật, các ngươi có thể chọn lựa người truyền thừa Mặc gia thích hợp từ trong số đó.”
>
> Cầm Thận Tử liên tục gật đầu, cảm thấy trong lòng có cánh cửa được mở ra, đằng trước là đường lớn lên trời thênh thang, kích động đến run người.
>
> Trương Minh Hiên nói luôn miệng: “Có rất nhiều chuyện Mặc gai có thể làm, các người cần không phải là thành cơ quan cao lớn mà là cơ quan có thể tạo phúc vạn dân. Trừ những điểm ta nói ra còn có xe cơ quan gặt lúa, mạch, cơ quan chi giả cho người tàn tật có thể hoạt động lại.”
>
> Mắt Cầm Thận Tử rực sáng, gật đầu như gà con mổ thóc, cúi gục đầu kích động nói: “Đạ tạ ơn chỉ dẫn của thần quân, ta đi bẩm báo cho Cự Tử biết đây!”
>
> Cầm Thận Tử hớn hở ôm quyền với mọi người: “Các vị, Cầm mỗ xin đi trước một bước."
>
> "Chúc mừng Cầm huynh!"
>
> "Chúc mừng Cầm huynh!"
>
> "Chúc mừng Mặc gia con đường phía trước trong sáng!”
>
> "Chúc mừng!"
>
> "Đáng vui đáng mừng!"
>
> Đại biểu bách gia cười chúc mừng Cầm Thận Tử, lòng thầm kích động, thường liếc trộm Trương Minh Hiên ung dung qua màn hình.
>
> Cầm Thận Tử vừa đi một lão nhân đứng dậy ngay, động tác mau lẹ nháy mắt đi tới trước màn hình. Trương Minh Hiên bị hù hết hồn, lão nhân này hơi bị lợi hại.
>
> Đại biểu bách gia nhìn lão già đứng trước màn hình, tất cả lộ biểu tình tiếc nuối, buồn rầu tự trách mình quá dè dặt.
>
> Lão nhân ôm quyền cười tủm tỉm tự giới thiệu: “Y gia Thương Công chào Tiêu Dao Thần quân.”
>
> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói: “Ngài khỏe, ngài khỏe!”
>
> Một lão nhân ở sau lưng bất mãn kêu lên: “Thương Công, Y gia của ngươi trải rộng hồng hoang vạn quốc, còn cần giành cơ hội với chúng ta sao?”
>
> Thương Công cười nói: “Nói vậy là saii rồi, truyền thừa y đạo khó khăn, đến hiện giờ đã có bình cảnh. Dù có nhiều y quán nhưng đều có kiểu riêng của mình, nhiều thầy lang hỗn tạp bên trong. Bách tính thiên hạ phần nhiều khổ vì bệnh tật, nhưng Y gia ta bồi dưỡng ra một đại phu hợp cách hao phí thời gian mấy chục năm, lương y thiểu mà người bệnh nhiều, có bao nhiêu dân chúng chịu ốm đau hành hạ chết đi, Y gia ta thẹn với vạn dân.”
>
> Bách gia đều im lặng, đây là sự thật.
>
> Thương Công vái Trương Minh Hiên: "Không biết thần quân có thể dạy ta không?”
>
> Trương Minh Hiên im lặng.
>
> Thương Công buông tiếng thở dài, lão vốn chỉ ôm một tia hy vọng hỏi thử, Trương Minh Hiên không có cách gì cũng nằm trong dự đoán.
>
> Thương Công cười nói: “Quấy rầy thần quân, nếu thần quân đã ra mặt thì Y gia ta không dám khó xử Nho gia nữa, lão hủ trở về.”
>
> Thương Công nhìn sang Nhan Hồi: “Xin hãy làm được hai điều kiện còn lại.”
>
> Nhan Hồi ai oán liếc Trương Minh Hiên một cái, gật đầu cười nói: “Nhất định sẽ cho bách gia một giải thích trong chầu triều sớm việc lớn, khi đệ tử bách gia nhập thế thì Nho gia ta cũng sẽ cho trợ giúp nhất định.”
>
> Thương Công gật đầu, nhấc chân định bước ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên tỉnh lại, vội vàng nói: "Ngươi đứng lại đó cho ta!”
>
> Thương Công khựng lại, chân lơ lửng giữa chừng chậm rãi đặt xuống sàn, xoay người nhìn Trương Minh Hiên, nghi hoặc hỏi: "Không biết thần quân còn gì sai khiến?”
>
> Trương Minh Hiên bực bội la lên: “Ai bảo ta không có cách?”
>
> Thương Công vui mừng hỏi: “Thần quân thật sự có cách? Vậy sao vừa rồi . . .?”
>
>
>
>