TRANG 264# 1
> Chương 526: Xua bách gia về
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: “Mới rồi bận nghĩ xem cách nào thích hợp cho các người, ngươi quá sốt ruột.”
>
> Thật sự có cách? Và không chỉ một cái?
>
> Lòng Thương Công dâng lên hy vọng, nhìn Trương Minh Hiên chằm chằm, xin lỗi nói: “Đều trách lão hủ.”
>
> Trương Minh Hiên dựng thẳng một ngón tay nói: "Đầu tiên là giải quyết vấn đề bồi dưỡng đại phu khó khăn, cái này cần chia khoa.”
>
> Thương Công nghi hoặc hỏi: “Chia khoa? Chia khoa là có ý gì?”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Chia khoa tức là chia y học ra mấy ngành học, không bồi dưỡng đại phu toàn năng mà tập trung vào giỏi một loại. Ví dụ khoa nội, khoa ngoại, khoa chỉnh hình, khoa tai mũi họng, khoa não, khoa chuyên tim mạch máu chuyên xem bệnh về máu vân vân, phân chia nhỏ ra.”
>
> Mắt Thương Công lóe tia sáng sau đó lắc đầu buồn bã nói: “Không được, vậy thì một người bệnh muốn xem bệnh phải chạy đi mấy y quán, không tiện cho người bệnh. Hơn nữa bồi dưỡng ra đại phu như vậy chỉ tính là bình thường, không hy vọng vào y đạo, không thành thần y được.”
>
> Trương Minh Hiên giải thích rằng: “Cho người thường xem bệnh thì đại phu bình thường đã đủ, tuy không thể thành thần y nhưng hiệu suất bồi dưỡng tăng cao nhiều, hai, ba năm ngắn ngủi là có thể ra một đám đại phu hợp cách. Còn vấn đề y quán thì sau này dỡ bỏ hết, xây y viện.”
>
> Sau đó Trương Minh Hiên giảng giải tỉ mỉ khái niệm y viện cho Thương Công nghe, thậm chí giảng kỹ về y quán xã khu. Một người nói kỹ càng, một người nghe nghiêm túc. Đại biểu bách gia khác gật gù nghe, nếu thúc đẩy ra y viện thì thật là việc thiện có lợi cho vạn dân.
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng cầm tách trà lên uống một hớp, hỏi: “Ngươi nghe rõ chưa?”
>
> Thương Công gật đầu lia, kích động nói: “Rõ! Rõ! Ta hiểu rồi, y học chia khoa và y viện chỉ dẫn con đường phía trước cho đại phu. Đa thần quân! Đa tạ thần quân!"
>
> Trương Minh Hiên vui mừng nói: “Hiểu được thì tốt, người tiếp theo.”
>
> Vang một chuỗi tiếng ồn, chớp mắt mấy chục người xông ra ngoài, chen chúc nhau trước màn hình.
>
> “Ta đến trước!”
>
> “Ta trước!”
>
> Một lão nhân tức giận quát: “Ta là Đạo gia Tả Thiên Thu, các ngươi tránh ra hết cho ta, nếu không ta đi trộm hết mộ tổ tiên nhà các ngươi!”
>
> Bốp!
>
> Một quyển sách vỗ vào trán lão nhân làm lão té ngã, Trương Minh Hiên nhìn mà thấy đau giùm.
>
> Nam nhân trung niên cầm sách hừ lạnh một tiếng: "Ta là Pháp gia Lý Khôi."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Khôi bá đạo, mắt sáng rực chỉ hướng gã: “Chọn ngươi.”
>
> Những người khác không giành giật nữa, liếc nhau rồi hừ mũi xoay người đi.
>
> Lý Khôi sửa sang vạt áo, khuôn mặt lạnh băng vạn năm cố nặn nụ cười khó coi, vái nói: "Pháp gia Lý Khôi bái kiến thần quân."
>
> Trương Minh Hiên giảng giải khái niệm học viện pháp và pháp viện cho Lý Khôi, nói sẽ tiến cử với Đường Hoàng làm gã cảm động rớt nước mắt.
>
> Trương Minh Hiên giảng giải nhà ngoại giao, học viện ngoại giao cho Túng Hoành gia, nói sẽ tiến cử với Đường Hoàng.
>
> Trương Minh Hiên giảng giải khái niệm công ty bảo hiểm cho Tạp gia, kêu họ đi mở công ty. Lưu An hân hoan tỏ vẻ rất có hứng thú.
>
> Trương Minh Hiên giảng giải khái niệm học viện nông khoa cho Nông gia, khích lệ bọn họ bồi dưỡng phẩm loại mới tạo phúc thiên hạ.
>
> Trương Minh Hiên bỏ ra một ngày bày mưu tính kế cho họ, nhưng có một số người bị hắn lờ đi, ví dụ Đạo gia chuyên ăn cắp, Sát gia chuyên ám sát, Xướng gia làm nghề tình dục. Mấy tiểu gia này không để lại tiếng tốt trong lịch sử nhưng họ đúng là thuộc về bách gia.
>
> Có một số không cần Trương Minh Hiên cho ý kiến, ví dụ Danh gia giỏi về triết học, m Dương gia có âm dương ngũ hành, bọn họ tự xoay sở được, nhưng vẫn rất nể tình rời đi.
>
> Mãi đến chạng vạng Trương Minh Hiên mới khuyên đi hết đại biểu bách gia, hắn thở phào: "Mệt chết ta."
>
> Nhan Hồi mỉm cười nói: “Đa tạ Trương công tử.”
>
> Trương Minh Hiên liếc xéo: “Ngươi thật sự nên cảm tạ ta, nếu không thì Khổng viện ngươi đã thành tro.”
>
> Nhan Hồi ngừng cười, bực bội nói: “Cũng do ngươi viết lung tung mà ra.”
>
> Trương Minh Hiên la lên: “Hay nhỉ! Giờ nói ta viết lung tung vậy lúc trước là ai xin ta viết sách? Được rồi, mai không đăng chương nữa.”
>
> Nhan Hồi vội khom người vái: "Ta sai! Ta sai! Đa tạ thần quân giải vây, xin thần quân nhất định phải viết tiếp!”
>
> Nhan Hồi nhủ thầm: “Giờ đã giải quyết vấn đề, nếu không viết tiếp thì thiệt thòi quá.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Vậy mới phải, thời gian không còn sớm, ta đi gõ chữ đây, lần sau trò chuyện.”
>
> Trương Minh Hiên cúp máy, chép miệng cảm thán: “Đây mới chỉ là đồ ăn khai vị, viết khúc sau sẽ đắc tội càng nhiều người, đặc biệt là long tộc, chắc không đến nỗi phun nước làm lụt Khổng viện đi? Nhan Hồi tiểu ca ca, chuyện về sau phải dựa vào chính các người, ta xem trọng các người!”
>
> Trương Minh Hiên cười tươi đi thư điếm, hắn dựa vào cửa nhà bếp nhìn Lý Thanh Nhã bận rộn nấu nướng, cảm giác rất ấm áp.
>
> Trong Khổng viện.
>
> Nhan Hồi tắt webcam với Trương Minh Hiên, cảm khái nói: "Rốt cuộc xong rồi, Trương tiểu hữu rất có đạo nghĩa. Chắc trước khi viết quyển sách này hắn đã nghĩ ra cách giải quyết bách gia, những đề nghị cho bách gia ngày hôm nay không phải chỉ nửa ngày, một ngày là nghĩ ra được, suy xét hết các mặt, hệ thống rất hoàn thiện.”
>
> Nhan Hồi thầm cảm khái, Trương công tử nói chuyện không liên quan hắn nhưng vẫn suy xét những gì nên băn khoăn, nghĩ ra cách giải quyết vấn đề, nên dù mình không tìm hắn chắc hắn cũng sẽ tìm mình. Trương công tử là người tốt đầy nhân nghĩa như vậy đấy.
>
> Nhan Hồi bước ra điện Hạo Nhiên, xoay người đóng cửa lại, nhìn bầu trời trong xanh bên trên Khổng viện, cười cười đi sau núi.
>
> Nhan Hồi về viện nhỏ của mình, chợt di động reo chuông. Nhan Hồi móc di động ra xem, lặng im một lúc rồi nhấn mạnh nút nhận.
>
> Khổng Tử mặc trường bào trắng màu ánh trăng mỉm cười hiện ra trên màn hình, bối cảnh trắng xóa.
>
> Nhan Hồi khom người cúi đầu, u oán nói: "Đệ tử bái kiến lão sư."
>
> Khổng Tử cười tủm tỉm nói: “Đồ nhi ngoan không cần đa lễ, gần đây vi sư bận chút chuyện đang bế quan nên không thấy tin tức của đồ nhi, không biết đồ nhi ngoan có chuyện gì muốn tìm vi sư?”
>
> Nhan Hồi không nói nên lời: “Lão sư gọi thẳng tên của đệ tử đi, ngài kêu đồ nhi ngoan làm đồ nhi vừa vinh hạnh vừa không dám nhận.”
>
> Khổng Tử cười thuận theo: “Cũng được, Tử Uyên có chuyện gì tìm vi sư?”
>
> Nhan Hồi cung kính nói: “Sáng hôm nay đệ tử bách gia mang theo chí bảo đến Khổng viện ta, Khổng viện nguy trong sớm tối.”
>
> Khổng Tử tức giận tóc bạc bay bay, hét lên: “Dám vây công Khổng viện ta? To gan quá! Tưởng Nho gia ta không có ai sao?”
>
> Nhan Hồi nhìn Khổng Tử biểu diễn, lòng không chút dao động, thật giả!
>
>
>
>