Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 527: Mục 528

TRANG 264# 2

> Chương 527: Vào căn phòng tối

>

>

>

>

>

>

> Khổng Tử vui mừng nhìn Nhan Hồi: "Tử Uyên! Ngươi có thể giữ được Khổng Viện không bị mất trong khi bách gia cung tụ làm vi sư rất vui, ngươi đã trưởng thành, vi sư có thể yên lòng giao Khổng Viện lại cho ngươi.”

>

> Mặt Nhan Hồi không biểu cảm nói: "Đệ tử đã chấp chưởng Khổng Viện mấy vạn năm.”

>

> "Vậy sao? Ha ha ha!”

>

> Khổng Tử không hề lúng túng cười to mấy tiếng, nói: "Hiện tại ta chính thức nhâm mệnh ngươi thành viện trưởng Khổng Viện, chấp chưởng tất cả sự vật trong Khổng Viện.”

>

> Nhan Hồi thầm thở dài, chắp tay thi lễ nói: "Đệ tử lĩnh mệnh! Đa tạ ân sư yêu thương.”

>

> Khổng Tử vui mừng gật đầu nói: “Vậy mới tốt, thôi cứ thế đi, vi sư còn phải tiếp tục bế quan.”

>

> Tắt webcam, Khổng Tử ở trong không gian chưa biết cất di động vào, lẩm bẩm: “Không thể ở chỗ này nữa, bọn họ đều biết nơi này, lỡ họ tìm tới chặn cửa thì làm sao? Chạy thôi.”

>

> Khổng Tử mở ra một khe hở cấm chế nhỏ, lặng lẽ quan sát bên ngoài, thấy không có ai thì mở rộng cấm chế chạy mất.

>

> Nhan Hồi không hay biết gì, canh giữ trong Khổng Viện, thành thật làm viện trưởng học viện.

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ăn cơm chiều xong về phòng nhỏ của mình bắt đầu gõ chữ, chốc lát sau hắn thu nhỏ màn hình mệt mỏi nói: “Đăng lên đi.”

>

> Trương Tiểu Phàm nghi ngờ hỏi: “Hôm nay chỉ có hai chương?”

>

> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: "Ngươi biết hôm nay ta mệt cỡ nào không? Có hai chương đã là may, nếu không phải xin phép có lẽ sẽ bị ăn dao thì ta đã xin nghỉ rồi.”

>

> Trương Tiểu Phàm bị nghẹn một câu, đành nói: "Được rồi! Tùy ngươi."

>

> Trương Minh Hiên đăng chương xong vùi đầu ngủ, đấu trí đấu dũng cả ngày với bách gia thật mệt, hôm nay chưa kịp ngủ trưa.

>

> Hai chương ghi trọn bài thơ Tuế Mộ được đăng lên, người ngồi canh trước di động kinh thán. Thì ra nguyên bài thơ là như vậy, thật lợi hại.

>

> Hai ngày qua có người thử bổ sung trọn vẹn bài thơ Tuế Mộ, trên mạng lưu truyền rộng vài phiên bản lấp chỗ trống, nhưng khi nguyên bài Tuế Mộ được đăng lên so sánh với mấy bài thơ bổ sung khác, lúc trước còn thấy thơ bổ sung không tệ nhưng giờ thì vứt vào sọt rác, chênh lệch quá lớn.

>

> Nhiều người cảm thán không uổng là thủy tổ phái mới, đầy bụng kinh luân. Qua một thời gian lên men mọi người cũng cho rằng thơ mới trong sách đều là Trương Minh Hiên tự viết ra.

>

> Trương Minh Hiên ngủ không biết trời trăng, ác ý vô hình trong thiên địa ập hướng hắn làm hắn rùng mình, mím môi trở người ngủ tiếp.

>

> Tầng trời thứ ba mươi ba, cung Oa Hoàng.

>

> Thanh Loan khó chịu kêu lên: "Nương nương, hôm nay hắn chỉ có hai chương, hai chương thôi!”

>

> Nữ Oa nương nương ừ một tiếng, không vui gật đầu, vươn tay ra: “Mây đến!”

>

> Một áng mây lành đủ màu sắc từ ngoài cung điện bay vào, chìm nổi trên tay Nữ Oa.

>

> Thanh Loan, Thải Phượng liếc nhau, hưng phấn lộ ra nụ cười ác thú vị.

>

> Chợt Nữ Oa sửng sốt, nhoẻn miệng cười, phất tay đánh tan mây bảy sắc.

>

> Thanh Loan kinh ngạc hỏi: “Sao nương nương đánh tan mây bảy sắc? Chẳng phải định cho hắn mặc đồ nữ sao?”

>

> Nữ Oa nương nương cười nói: "Lần này địa phủ Bình Tâm ra tay trước, chúng ta chờ xem.”

>

> Thải Phượng không vui nói: “A, sao Bình Tâm nương nương có thể cướp đồ của chúng ta!”

>

> Nữ Oa lườm nàng một cái: “Đừng nói bậy, coi chừng Thông Thiên sư thúc của ngươi treo hai người lên đánh mông.”

>

> Thanh Loan, Thải Phượng tưởng tượng cảnh xấu hổ bị Thông Thiên giáo chủ dùng vỏ kiếm quất mông thì không kiềm được rùng mình, thật đáng sợ. Hai người ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

>

> Vũ Dư Thiên, cung Bích Du.

>

> Khóe môi Thông Thiên giáo chủ run rẩy, trán nổi gân xanh, Nữ Oa này thật là!

>

> Vô Đương Thánh Mẫu liếc thấy sắc mặt Thông Thiên giáo chủ là lạ, hỏi dò: “Đã xảy ra chuyện gì sao sư phụ?”

>

> Thông Thiên giáo chủ nói: “Không sao!”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu ngần ngừ hỏi: “Sư phụ, chúng ta có nên giúp tiểu sư đệ một chút không? Bình Tâm nương nương không dễ chọc.

>

> Thông Thiên giáo chủ cười nói: “Bình Tâm sẽ không tổn thương hắn, trừ phi nàng không muốn gặp mấy ca ca của mình. Trong hồng hoang, người không hy vọng hắn xảy ra chuyện nhất chính là Bình Tâm.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu gật đầu nói: “Đệ tử hiểu rồi.” Sau đó cười khổ nói: “Trong tam giới không ai gây sự bằng tiểu sư đệ này, toàn chọc vào đại nhân vật đỉnh cao. Thời kỳ Tiệt giáo xương thịnh các đệ tử không có ai gây nhiều việc như sư đệ.”

>

> Thông Thiên giáo chủ cười nói: “Tiểu sư đệ này của ngươi rất ghê gớm, lấy sức bản thân khuấy động mây gió thiên hạ. Không nói chuyện lúc trước, lần này chắc lại là bách gia nhập thế dấy lên sóng thần trong nhân gian. Nếu những ý kiến hắn đưa ra có thể làm được thì khí vận nhân đạo sẽ lại tăng lớn.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cảm khái: “Đúng rồi, đệ tử còn tưởng lần này Khổng Viện gặp nạn, ai ngờ hắn có nhiều ý đồ xấu khuyên đệ tử bách gia về hết.”

>

> Ánh mắt Vô Đương Thánh Mẫu xuyên thấu nhiều tầng không gian nhìn Trương Minh Hiên đang ngủ say, thương hại nói: "Ngươi cứu Nho gia nhưng sao không biết cứu bản thân.”

>

> Đảo Huyền Không, trong nhà gỗ thư điếm. Một lỗ đen hiện ra trên giường hút Trương Minh Hiên vào trong rồi biến mất.

>

> Trương Minh Hiên nổi giữa hư không, nhíu chặt mày, dường như mơ thấy ác mộng.

>

> Thế giới U Minh, một căn nhà đá chợt nứt ra cái khe, Trương Minh Hiên rớt vào trong, té xuống đất tỉnh mộng.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy, sờ đầu mơ hồ nói: “Chóng mặt quá, ta cảm giác như ngồi trên xe bus công cộng xóc nảy lên xuống.”

>

> Trương Minh Hiên vung vẫy đầu tỉnh táo lại, đánh giá bốn phía, thầm rùng mình. Đây không phải phòng của hắn.

>

> Căn phòng này chỉ có mười thước vuông, một cái bàn đá, một cái ghế đá, còn lại trống trơn, không có giường đá, tình hình này là không cho người ta ngủ?

>

> Trương Minh Hiên cảnh giác lẩm bẩm: "Đây là nơi nào? Ai bắt cóc ta đến?”

>

> Có bóng người hiện ra sau lưng hắn, Trương Tiểu Phàm, Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm đứng thành một hàng đằng sau Trương Minh Hiên.

>

> Tiêu Viêm vươn tay ra, lửa dị phực cháy chiếu sáng căn nhà đá nhỏ. Nhà đá phong kín không có cửa, không cửa sổ, trên tròn dưới vuông như một cái bát đá.

>

> Phong Vân Vô Kỵ lắc người đến bên tường, trường kiếm rút khỏi vỏ. Leng keng, kiếm liên tục chém vào tường bắn tia lửa tung tóe.

>

> Phong Vân Vô Kỵ thu kiếm về, vách tường hiện ra vài vết hằn đan chéo nhau, tay phất qua vết hằn, bức tường xanh trơn láng như ban đầu, không để lại chút vết hằn nào.

>

> Phong Vân Vô Kỵ trầm mặc nói: “Rất cứng rắn, không phá được.”

>

> Long Thiên Ngạo nói: “Để ta cho!”

>

> Tay xẹt qua trước mặt, không khí nổi lên gợn sóng, Long Thiên Ngạo nghiêm túc nói: “Không mở không gian được, không thể trốn thoát từ không gian.”

>

> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: “Chắc ta sẽ không bị nhốt chết ở chỗ này chứ?”

>

> Trương Minh Hiên hít sâu, thôi để ta làm!

>

> Bốn người Phong Vân Vô Kỵ khó hiểu nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Ánh mắt Trương Minh Hiên sâu thẳm ngước nhìn trời, la lên: “Này, ai mang ta đến? Hãy xưng tên ra!” Hắn uy hiếp: “Ta nói cho ngươi biết, sư phụ của ta là Thượng Thanh Thánh Nhân, Thông Thiên giáo chủ. Nếu sư phụ biết các ngươi giam cầm ta thì các ngươi chờ chết đi! Ngọc Đế là huynh đệ của ta, nguyên Thiên Đình đều có huynh đệ của ta, ta ra lệnh một tiếng là các ngươi chờ bị Thiên Đình vây công đi! Thừa dịp ta còn chưa tức giận mau mời ta ra ngoài, hầu hạ ăn ngon uống ngon thì ta sẽ cho các ngươi chức quan trong Thiên Đình, từ nay trở thành thiên thần, nhận người đời triều bái!”

>

> Bốn người Phong Vân Vô Kỵ đổ mồ hôi lạnh.

>

> Đây là cách của ngươi? Đúng là rất Trương Minh Hiên!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!