TRANG 265# 1
> Chương 528: Căn phòng tối đúng là có hiệu suất cao
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nói xong yên lặng chờ trả lời, đợi một lúc lâu không ai đáp lại.
>
> Trương Minh Hiên sốt ruột ngửa đầu gào thét: “Người bên ngoài nghe đây, ta không chỉ có sư phụ là Thông Thiên giáo chủ, nghĩa phụ của ta là Thái Thượng giáo chủ . . .”
>
> Tầng trời thứ ba mươi ba, khóe môi Thái Thượng run rẩy cúi đầu nhìn Trương Minh Hiên, rất muốn đánh người.
>
> Huyền Đô đại pháp sư đứng bên cạnh nhếch môi cười, nói cũng có lý.
>
> Cung Bích Du. Thông Thiên giáo chủ nhức đầu đỡ trán, rất muốn cho Trương Minh Hiên ăn đòn, đây thật sự là đồ đệ của ta sao?
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục kêu gào: "Ta nói cho các ngươi biết, Nữ Oa nương nương và ta là khuê mật, Minh Hà giáo chủ và ta là sui gia, Bình Tâm nương nương và ta là bằng hữu tốt, ta hỏi các ngươi có sợ không?”
>
> U Minh giới, trong điện Bình Tâm.
>
> Bình Tâm nương nương ngồi trên ghế chủ, dưới điện có Hình Thiên, Xi Vưu, Phong Bá, Vũ Sư ngồi hai bên.
>
> Chính giữa đại điện có cái bát đá to một thước, tiếng rống của Trương Minh Hiên phát ra từ quả cầu đá.
>
> Xi Vưu cười tủm tỉm nói: “Nương nương, hắn nhắc tới danh hào của nương nương kìa.”
>
> Bình Tâm cười: “Nghe hắn kể thì bối cảnh thật dọa người.”
>
> Xi Vưu tiến lên gõ quả cầu đá, cười cợt: “Trương Minh Hiên, đừng kêu nữa, đây là căn phòng tối mà Bình Tâm nương nương chuyên đặt làm theo yêu cầu của ngươi. Ngươi tranh thủ thời gian gõ chương đi, hôm nay gõ năm mươi chương, nếu không hoàn thành thì . . . ha ha ha.”
>
> Ba tiếng ha ha ha tràn ngập uy hiếp.
>
> Trương Minh Hiên ở trong quả cầu đá xoe tròn mắt, căn phòng tối? Căn phòng tối dành cho ta ư?
>
> Trong mơ hồ hắn như thấy khuôn mặt cười dịu dàng của Bình Tâm nương nương, môi son hé mở: “Có người không cố gắng làm việc, ta muốn trừng phạt hắn một chút, ngươi có ý gì hay không?”
>
> Một tên ngốc kích động nói: “Căn phòng tối, chuẩn bị căn phòng tối cho hắn!”
>
> Bốn người Trương Tiểu Phàm liếc nhau, hóa thành bốn luồng sáng chui vào người Trương Minh Hiên, trốn mất biệt.
>
> Trương Minh Hiên nhăn mặt kêu lên: “Đừng mà! Xi Vưu đại ca xin nương nương giùm, ta còn rất nhiều chuyện phải làm, thả ta về đi! Cái này là cho nương nương ý kiến trừng phạt người khác, không thể dùng trên người ta, làm vậy là lấy oán trả ơn."
>
> Tiếng cười của Xi Vưu vọng vào: “Nhưng chỉ có ngươi dám đắc tội nương nương. Căn phòng tối này vốn chuẩn bị cho ngươi, không hoàn thành nhiệm vụ nương nương giao thì hậu quả rất nghiêm trọng.”
>
> Trương Minh Hiên đứng trong căn phòng tối phạm vi mười thước ngước đầu nhìn lên, nghiến răng nói: “Có chết cũng phải cho chết hiểu rõ, để ta biết mình sai ở đâu đi?”
>
> Giọng Xi Vưu lạnh xuống: “Nhưng viết Nho Đạo Chí Thánh miêu tả Man tộc ví von thay Vu tộc, tưởng chúng ta không nhìn ra sao?”
>
> Lòng Trương Minh Hiên lạnh lẽo, lại là Nho Đạo Chí Thánh.
>
> Trương Minh Hiên lắp bắp cãi chày cãi cối: “Cái đó . . . đều tại lão tiểu tử Nhan Hồi kêu ta làm, không liên quan gì ta! Các người đi bắt nhốt Nhan Hồi được không? Thả ta ra đi.”
>
> Xi Vưu nói: "Nương nương thánh tâm khắp thiên địa sao có thể ô miệt ngươi?"
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng cúi đầu không nói nên lời.
>
> Giọng Xi Vưu từ bên trên vọng xuống: "Nương nương nhân hậu cho ngươi một cơ hội, hãy nắm chắc đi. Đổi mới khiến nương nương vừa lòng thì nương nương sẽ bỏ qua chuyện cũ, nếu không . . .”
>
> Trương Minh Hiên dè dặt hỏi: “Nếu không thì sao?”
>
> “Ha ha ha!”
>
> Xi Vưu phát ra tiếng cười rợn người.
>
> Trương Minh Hiên rùng mình lật đật ngồi trên ghế đá, móc di động ra mở ra màn hình ảo, ngón tay nhanh chóng đánh chữ trên màn hình.
>
> Trương Minh Hiên vừa gõ chữ vừa khóc. Ta đã bảo không viết mà Nhan Hồi cứ bắt ta viết, giờ thấy chưa? Ta bị nhốt căn phòng nhỏ rồi, hu hu, ta oan quá. Sư phụ ơi mau đến cứu đệ tử, đệ tử xuống địa ngục rồi!
>
> Trong điện Bình Tâm.
>
> Xi Vưu cười hỏi: “Nương nương thấy ta nói thế nào?”
>
> Bình Tâm gật đầu cười nói: "Rất tốt!"
>
> Xi Vưu cười to bảo: “Lần này có thể đọc đã ghiền.”
>
> Bình Tâm nói: “Việc trừng phạt hắn thì giao cho ngươi phụ trách."
>
> Xi Vưu gãi đầu: “A? Nương nương, theo ta hiểu biết Trương Minh Hiên thì hắn vì tránh trừng phạt chắc chắn sẽ liều mạng thêm chương, không khó hoàn thành năm mươi chương.”
>
> Bình Tâm nương nương khẽ cười: “Mặc kệ hắn có hoàn thành năm mươi chương hay không đều không trốn thoát trừng phạt.”
>
> Xi Vưu nhìn quả cầu đá thương hại: “Vâng, ta sẽ cho hắn sống thật ‘thoải mái’.”
>
> Trong quả cầu đá đen ngòm chỉ có di động tỏa ánh sáng yếu ớt, Trương Minh Hiên nằm sấp trước màn hình di động, ngón tay nhanh đến để lại cái bóng, mắt chất chứa điên cuồng, năm mươi chương, năm mươi chương . . .
>
> Trong căn phòng nhỏ không biết ngày nào tháng nào, Trương Minh Hiên không biết qua bao nhiêu lâu, hắn chỉ biết nhất định phải hoàn thành năm mươi chương thì sẽ không bị xử phạt.
>
> Trương Minh Hiên gõ chữ cuối cùng rồi mệt nằm sóng xoài trên bàn đá, mắt lóe tia sáng hưng phấn nói: "Năm mươi chương, hoàn thành!”
>
> Trương Minh Hiên hỏi thầm: “Tiểu Phàm, qua bao lâu rồi?”
>
> Trương Tiểu Phàm trả lời: “Mười bảy tiếng.”
>
> Trương Minh Hiên vội nói: “Đăng lên, mau đăng, nếu không đăng thì không kịp!”
>
> Trương Tiểu Phàm ừ một tiếng, sắp xếp đăng lên ngay.
>
> Trong một gian thiên điện, Bình Tâm đả tọa trên giường, di động chợt vang tiếng chuông gợi ý.
>
> Bình Tâm mở mắt ra, cầm di động nhìn thoáng qua, cười nói: “Hắn thật sự hoàn thành năm mươi chương, rất nhanh đấy thôi.”
>
> Trong Khổng Viện.
>
> Nhan Hồi giải quyết tất cả nỗi lo đang nhẹ nhàng cầm di động ngồi dưới cây tùng, chợt khẽ kêu lên: “Hôm nay đăng chương sớm vậy?”
>
> Nhan Hồi cười nhấn vào đọc.
>
> Chương thứ mười bảy: Vương miện khoa cử.
>
> Nhan Hồi đọc vài chương xong không ngờ vẫn còn nữa, kinh ngạc kêu lên: “Sao hôm nay đăng nhiều vậy?”
>
> Nhan Hồi hào hứng xem tiếp, trong năm mươi chương nội dung đa số là để Phương Vận lên mặt, thi hội, từ hội, hồ ly đối vận, bán ra Thu Đình Truyền đến từ một quyển ngôn tình nổi tiếng của Từ gia, vào viện Châu Văn, mới thảo luận nghịch chủng văn nhân, mãi cho đến Trang Duy hủy thơ.
>
> Nhan Hồi lật đến chương cuối cùng thì hết, cảm thán rằng: “Hôm nay Trương công tử giải quyết vấn đề bách gia giúp Nho gia ta, lại bùng nổ chương, không ngại vất vả thật khiến người bội phục. Thư Sơn, thánh địa Thư Sơn!”
>
> Thiên Đình Ngọc Đế, thiên ngoại Nữ Oa, địa phủ Bình Tâm, đại thần các phương rất vừa lòng Trương Minh Hiên có thể đăng nhiều chương như vậy. Thủ đoạn của Bình Tâm nương nương thật lợi hại.
>
> Nữ Oa nương nương nằm trên giường mây cười nói: “Hắn thật thích hồ ly, trong sách còn viết một hồ ly Nô Nô.”
>
> Thải Phượng chớp mắt khẽ cười nói: "Nương nương, hắn và Lý Thanh Nhã cô nương có duyên không?”
>
> Nữ Oa nói: “Có chứ, nếu không thì sao gặp nhau? Gặp tức là có duyên, đây là Chuẩn Đề Phật Mẫu của Phật giáo viết.”
>
> Thải Phượng hờn dỗi nói: "Nương nương biết ta đang hỏi về duyên phận gì mà!”
>
> Nữ Oa nương nương cười nói: “Cái đó phải dựa vào hắn tranh thủ, nhưng xem bộ dạng lười nhác của hắn không có ý gì là muốn tranh thủ.”
>
>
>
>