Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 529: Mục 530

TRANG 265# 2

> Chương 529: Cơ duyên trong trừng phạt

>

>

>

>

>

>

> Thải Phượng cười nói: “Nương nương chấp chưởng nhân duyên thiên hạ, chắc nương nương hiểu rõ điều này nhất.”

>

> Nữ Oa nương nương nghiêm túc nói: “Nhân duyên của họ không nằm trong sự khống chế của ta.”

>

> Thải Phượng kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”

>

> Nữ Oa nương nương cười: “Vì có người xóa nhân duyên của họ khỏi thiên địa.”

>

> Thải Phượng kinh ngạc hỏi: “Vậy chẳng phải là cô độc suốt đời?”

>

> Nữ Oa nương nương mỉm cười nói: “Nhưng cũng có nghĩa là khả năng vô hạn, nghiệt duyên hay thiện duyên toàn xem tạo hóa của chính họ.”

>

> Thải Phượng ngượng ngùng hỏi: "Nương nương, còn nhân duyên của ta thì sao?”

>

> Nữ Oa nương nương cáu kỉnh nói: "Sớm cắt đứt giùm ngươi rồi, ngoan ngoãn hầu hạ ta cả đời đi!”

>

> “A!” Thải Phượng phát ra tiếng rên rỉ.

>

> Trên mạng bàn tán sôi nổi.

>

> Hủ Mộc Chi Điêu: Ha ha ha, đồ siêu ngốc Trang Duy đi phá hủy thơ của Kiếm Mi Công, còn làm ác như vậy, lần này có trò hay để xem.

>

> Tiểu Thư Sinh: Thơ thành trấn quốc một chỉ trăm cân, thật sự có loại tình huống này sao?

>

> Liễu Phương Ngôn: “Có người làm được nhưng chỉ là văn khí gia cố, văn khí tán đi sẽ phục hồi lại như cũ, không giống trong thư. Trong thư là được thế giới thừa nhận, pháp tắc gia cố.

>

> Bạch Vân đạo trưởng: Ngoại lực gia cố thì ta viết đại một chữ cũng được, thậm chí càng nặng.

>

> Lâu Tùng Tùng: Thánh địa Thư Sơn, thật khiến người khao khát.

>

> Điệp Doanh: Khoan, các người nói gì mà ta nghe không hiểu?

>

> Hủ Mộc Chi Điêu: Tiểu muội muội không xem Nho Đạo Chí Thánh sao?

>

> Điệp Doanh: Có chứ, nhưng chẳng phải chỉ viết đến đoạn Phương Vận muốn mở tiệm sách sao?

>

> Hủ Mộc Chi Điêu: ( mỉm cười ) Tiểu muội muội, phía sau còn có rất nhiều nội dung. Tiểu muội muội nói chương đó là chương thứ mười tám: Thánh địa, Thư Sơn. Nho Đạo Chí Thánh đã đổi mới đến chương thứ sáu mươi sáu: Hủy thơ rồi.

>

> Điệp Doanh: ( kinh ngạc ) Sao có nhiều chương vậy? Ta thấy hai chưong tưởng hết rồi nên không xem phía dưới, ta đi xem đây!

>

> Điệp Doanh nhắn xong rời khỏi khung chat ngay.

>

> Trong năm mươi chương xuất hiện thơ từ không làm đọc giả trước di động sáng mắt nữa, vì những thơ từ này là của tiên hiền xưa. Đúng vậy, Trương Minh Hiên đã sửa đổi, vì hắn chợt nghĩ ra giờ viết hết những thơ từ ưu tú thì về sau đám người này viết ra cái gì nữa? Tuy đi đường của người khác làm người ta không có đường để đi nghe thì đã hiền, nhưng hơi bị âm u không chính trực. Làm chuyện này hơi bị mang mùi mưu tài hại mạng cản chân.

>

> Kết quả là Trương Minh Hiên bỏ hết, mượn dùng thơ từ của tiên hiền xưa. Lịch sử hồng hoang chưa được vài năm, xuất hiện áng thơ ưu tú cũng khá phong phú, kêu Trương Tiểu Phàm tùy tiện tra là được một đống. Mượn những thơ từ này tuy không thể làm đám đệ tử Nho gia mắt sáng nhưng áng thơ tiên hiền chinh phục dị giới khiến người trong lòng sảng khoái, cảm giác tự hào tràn trề.

>

> Trương Minh Hiên đổi mới xong nằm trong căn phòng tối, lòng thầm buồn bã, càng nghĩ càng đau lòng.

>

> Kêu ta tự ra đề nghị hại chính mình, có kiểu hố người vậy sao? Tín nhiệm giữa người với người đi đâu rồi? Đã hứa bằng hữu đi cùng nhau cả đời đâu?

>

> Trương Minh Hiên đang tự ngẫm mình mà xót cho thân bỗng một lỗ đen hiện ra dưới thân, hắn hét lên rớt xuống lỗ đen biến mất.

>

> Luồng sáng vụt nhanh qua trước mắt Trương Minh Hiên, thấy hoa mắt, sau đó phát hiện mình đứng trên đường đá đen ngòm, hai đầu đen thui không thấy cuối. Đồ ngốc Xi Vưu đang đứng bên cạnh.

>

> Trương Minh Hiên reo lên: “Xi Vưu đại ca thả ta ra? Huynh đệ có khác, vô cùng cảm kích ơn đức lớn này. Đại ca dừng bước, ta đi đây, khỏi tiễn.”

>

> Trương Minh Hiên bay lên trời.

>

> Xi Vưu hét to một tiếng: "Trở về!"

>

> Trương Minh Hiên khựng giữa không trung, không tự chủ được rơi xuống.

>

> Trương Minh Hiên cười gượng: “Xi Vưu đại ca, đã nói không cần tiễn, ta tự trở về được rồi. Đã đi ra một ngày, nếu không trở lại thỉnh an sư phụ sẽ làm sư phụ lo lắng.”

>

> Xi Vưu nhe răng cười dữ tợn: “Ai nói cho ngươi về?”

>

> Xi Vưu túm sau gáy Trương Minh Hiên xách đi tới trước, giọng nói tràn ngập khó chịu: “Chuẩn bị nhận xử phạt nương nương đặt ra đi.”

>

> Trương Minh Hiên vùng vẫy kêu la: “Không! Ta đã hoàn thành năm mươi chương rồi, các người không thể không nói đạo nghĩa! Thành tín của các người đâu? Đạo nghĩa của các người đâu rồi?”

>

> Xi Vưu cười nhạt nói: "Nương nương nói ngươi viết năm mươi chương này không vừa lòng người, tình tiết qua loa nên phải nhận trừng phạt.”

>

> Trương Minh Hiên ngây người, có qua loa không? Đâu có!

>

> Xi Vưu xách Trương Minh Hiên một bước vượt trăm ngàn thước đi trên đường cái trống trải, nơi đi qua trống trơn không có con quỷ nào, những vị trí nên có quỷ trực đều trống rỗng.

>

> Hai người bỗng chốc vào một không gian kỳ lạ, bên trong mọc rậm rạp cây to, bụi cây, mặt cỏ. Nhưng vấn đề ở chỗ cây to, mặt cỏ đều bằng thiết lóe tia sáng lạnh sắc bén, có thể thấy mấy tiểu quỷ bị nhánh cây xuyên thủng, đau đớn rên rỉ.

>

> Trương Minh Hiên sợ hãi mặt tái nhợt, lòng dâng lên linh cảm không may.

>

> Xi Vưu cười nhạt nói: "Đi vào đi! Nơi này là tầng thứ ba địa ngục cây thiết, nương nương kêu ngươi dọn dẹp sạch tầng địa ngục này.”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nguầy nguậy, lắp bắp hỏi: “Dọn dẹp sạch sẽ là sao? Nhìn chỗ này khá sạch, ngươi xem cỏ nhỏ bóng loáng còn phản quang, chắc chắn không ai dám đạp bậy lên mặt cỏ.”

>

> Xi Vưu cười dữ tợn: “Trong đó có một vài tiểu quỷ khó chơi, nương nương kêu ngươi đi vào giết hết chúng.”

>

> Trương Minh Hiên tái mặt ngửa đầu rú lên: “Sư phụ cứu mạng!”

>

> Xi Vưu đẩy một cái, Trương Minh Hiên bay vào rớt xuống cỏ.

>

> “Á!!!”

>

> Trương Minh Hiên ngửa cổ tru lên, mặt vặn vẹo biến hình, chân chảy máu ròng ròng.

>

> Trương Minh Hiên khó tin nhìn Xi Vưu, la lên: "Ngươi cấm chế tu vi của ta? Ngươi chơi thật với lão tử à?”

>

> Mắt Trương Minh Hiên tràn đầy không cam lòng, tức giận.

>

> Xi Vưu lắc đầu nói: “Chỉ suy yếu và cấm không, đại khái bây giờ ngươi chỉ tương đương với Thiên Tiên cảnh, đủ để đối phó đám tiểu quỷ.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận quát: “Vì sao!?”

>

> Xi Vưu nhe răng cười gằn: “Nếu không như vậy thì sao gọi là xử phạt? Máu tươi sẽ hấp dẫn chúng lại đây, ngươi cố gắng chiến đấu đi!”

>

> Nói xong Xi Vưu biến mất.

>

> Trương Minh Hiên tái mặt, quả nhiên thấy các quỷ vật hư ảo nhảy trên những nhánh cây chạy tới, kêu la chí chóe.

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nói: "Chờ ta ra ngoài rồi ta và ngươi không xong!”

>

> Trương Minh Hiên nói xong bất chấp đau đớn co giò bỏ chạy, máu văng tung tóe, có người gào rú.

>

> Trương Minh Hiên không nhận ra mỗi lần chân đạp đất, bàn chân rướm máu sẽ có một tơ máu đỏ qua cỏ thiết chui vào người hắn, khi nhấc chân lên thì vết thương bỗng khép lại.

>

> Trong điện Bình Tâm.

>

> Xi Vưu bước nhanh đi tới, chắp tay nói: "Nương nương, đã đưa hắn vào.”

>

> Bình Tâm ngồi trên ghế chủ gật đầu nói: “Ta biết.”

>

> Xi Vưu do dự một chút, không cam lòng hỏi: "Nương nương, dù sao hắn cũng là người ngoài, tại sao giúp hắn nhiều vậy? Thậm chí tặng tinh huyết của Tổ Vu duy nhất ra?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!